Blog

Em đã thôi chờ, nhưng vẫn chưa thôi nhớ

29/06/2026 5 phút đọc

Có một ngày, tôi chợt nhận ra mình không còn mong điện thoại sáng lên vì một tin nhắn quen thuộc.

Cũng không còn vô thức nhìn về phía góc quán cà phê cũ, nơi từng có một người ngồi đợi mình mỗi cuối tuần.

Tôi đã thôi chờ.

Thật kỳ lạ, con người ta thường nghĩ rằng khi không còn chờ đợi nghĩa là đã quên. Nhưng không phải vậy.

Có những người rời khỏi cuộc đời ta rất lâu rồi, lâu đến mức gương mặt họ đã bắt đầu nhòe đi trong ký ức. Thế nhưng chỉ cần một cơn gió mang theo mùi hương cũ, một bản nhạc từng cùng nghe, hay một con phố vô tình đi ngang, mọi cảm xúc năm ấy lại lặng lẽ trở về, dịu dàng như chưa từng rời đi.

Hóa ra, quên một người không khó.

Khó là quên đi phiên bản của chính mình khi còn ở bên họ.

Tôi từng là người thích ngắm hoàng hôn chỉ vì biết có ai đó cũng đang nhìn về phía mặt trời lặn. Từng học cách uống cà phê không đường vì người ấy bảo như vậy mới cảm nhận hết vị đắng rồi mới thấy vị ngọt. Từng tin rằng chỉ cần hai người thật lòng thì mọi khoảng cách đều có thể vượt qua.

Sau này mới hiểu, tình yêu không phải lúc nào cũng thua bởi hết yêu.

Đôi khi, nó thua thời gian.

Thua những lựa chọn.

Thua những điều cả hai đều không đủ can đảm để giữ.

Có người hỏi tôi rằng, nếu được quay lại, tôi có muốn gặp lại người ấy không?

Tôi mỉm cười.

Có chứ.

Không phải để bắt đầu thêm một lần nữa.

Chỉ là muốn nói một câu cảm ơn.

Cảm ơn vì đã từng xuất hiện, để tuổi trẻ của tôi biết thế nào là rung động đến quên cả lý trí.

Cảm ơn vì đã từng nắm tay tôi đi qua những con đường đầy nắng, để sau này, mỗi khi nhớ về, ký ức vẫn mang màu vàng rất đẹp.

Và cũng cảm ơn vì đã rời đi.

Nếu không có cuộc chia ly ấy, có lẽ tôi sẽ không học được cách yêu một người mà vẫn giữ lại chính mình.

Người ta thường nói, thời gian chữa lành mọi vết thương.

Tôi không nghĩ vậy.

Thời gian chỉ dạy chúng ta cách sống chung với những khoảng trống.

Đến một ngày, khoảng trống ấy không còn khiến ta bật khóc nữa. Nó chỉ nằm yên ở đó, như một căn phòng cũ trong ngôi nhà ký ức. Ta không bước vào mỗi ngày, nhưng cũng chẳng nỡ khóa cửa.

Rồi sẽ có một người khác đến.

Họ không thay thế ai cả.

Họ chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên những mảnh ký ức ấy và nói rằng:

“Không sao đâu. Từ hôm nay, để anh cùng em viết tiếp những mùa bình yên.”

Vì thế, nếu hôm nay bạn vẫn còn nhớ một người, cũng đừng vội trách trái tim mình.

Nhớ không có nghĩa là còn muốn quay lại.

Đôi khi, đó chỉ là cách chúng ta trân trọng một đoạn thanh xuân đã từng rất đẹp.

Em đã thôi chờ.

Chỉ là mỗi khi mùa gió cũ ghé qua, trái tim vẫn khẽ mỉm cười vì biết rằng, ở một nơi nào đó trong ký ức, có một người đã từng khiến cả thế giới của em dịu dàng đến thế.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →