Khi còn trẻ, chúng ta thường dành rất nhiều thời gian để đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng đơn giản: “Người ấy có yêu mình không?” Chúng ta đọc đi đọc lại một tin nhắn, suy nghĩ về một câu nói vu vơ, buồn vì một lần người ấy quên […]
Lưu trữ thẻ: Phòng triển lãm tranh
Có những người bước vào cuộc đời ta không phải để ở lại. Họ đến vào một thời điểm rất đẹp, rất đúng hoặc cũng có thể rất sai. Họ khiến trái tim ta rung động, khiến ta tin rằng lần này có lẽ mình đã tìm được người sẽ cùng mình đi hết quãng […]
Cái nắng đổ lửa. Mặt đất toang hoác nhìn trời xanh và mong ước được chạm vào mây trắng. Đất oằn mình chắt nước trong mạch nuôi cây, mong mỏi cây xanh thực hiện ước mơ của mình. Cây lớn nhanh như thổi, hướng ngọn tới trời cao. Đến một ngày, cây trổ ra hoa. […]
Anh tình cờ gặp lại cô nơi quán vắng. Ngồi đối diện nhau, hỏi thăm đôi câu vụng về, đứt đoạn. Từ trong những cặp mắt từng hoen ướt vì nhau, sự tĩnh lặng cứ thế sản sinh để loang ra không gian bên ngoài. Anh và cô, vẫn cô đơn như thế. Hôm qua, […]
Có một điều chỉ khi lớn lên, tôi mới hiểu. Rằng dù yêu nhau đến đâu, con người vẫn luôn cần giữ lại cho mình một khoảng trời riêng. Không phải để giấu giếm. Cũng không phải để xa cách. Mà bởi ai cũng có những ký ức không thể kể thành lời. Có những […]
Có một kiểu người bước vào cuộc đời ta rất nhẹ. Nhẹ như một cơn gió đầu mùa, như ánh nắng len qua ô cửa sổ vào một buổi sáng bình yên. Họ không làm cuộc sống đảo lộn, cũng chẳng hứa hẹn những điều lớn lao. Chỉ là từ ngày họ xuất hiện, những […]
Có một ngày, tôi chợt nhận ra mình không còn mong điện thoại sáng lên vì một tin nhắn quen thuộc. Cũng không còn vô thức nhìn về phía góc quán cà phê cũ, nơi từng có một người ngồi đợi mình mỗi cuối tuần. Tôi đã thôi chờ. Thật kỳ lạ, con người ta […]
Có người từng nói, mùa thu là mùa của những cuộc gặp gỡ. Nhưng với tôi, mùa thu lại là mùa của những điều dang dở. Tôi vẫn nhớ rất rõ con đường phủ đầy lá vàng năm ấy. Gió nhẹ đến mức chỉ đủ làm tà áo khẽ lay, còn ánh nắng thì dịu […]
Người ta thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nhưng đôi khi, thứ khiến người khác nhớ về một người phụ nữ lại không phải là ánh mắt hay vẻ ngoài, mà là mùi hương cô ấy để lại sau khi đi qua. Mùi hương là một điều rất đặc biệt. Chúng ta […]









