Blog

Bàn tay nghiệt ngã

30/06/2026 5 phút đọc

Cái nắng đổ lửa. Mặt đất toang hoác nhìn trời xanh và mong ước được chạm vào mây trắng. Đất oằn mình chắt nước trong mạch nuôi cây, mong mỏi cây xanh thực hiện ước mơ của mình.

Cây lớn nhanh như thổi, hướng ngọn tới trời cao. Đến một ngày, cây trổ ra hoa. Cây không muốn cao thêm nữa, dành toàn bộ tinh chất bổ dưỡng cho Hoa.
Hoa vô tư, rực rỡ khoe sắc, tỏa hương, rung rinh trong gió, đẹp ngây ngất. Mây xà xuống ngắm hoa, miên man trắng cả một vùng trời. Ong bay tìm hút mật vo ve quấn quýt ngọt ngào, người qua lại xuýt xoa trước vẻ đẹp tuyệt vời quyến rũ của hoa. Muông thú dụi đầu vào nhau nghiêng tình trong mùi hương ngây ngất…

Niềm vui ngây thơ của hoa thấm vào cây, cây truyền vào đất, đất quên đi cái nhọc nhằn cằn cỗi, êm dịu ủ ấp những mầm xanh … tất cả quên đi sự nhọc nhằn và cái nắng đổ lửa! Vẻ đẹp được nuôi dưỡng từ sâu thẳm trong lòng đất chính là hoa, khiến vạn vật trông thấy đều như được tiếp thêm sức sống.

Bỗng một hôm, đôi chân tung tăng lướt đi trên từng vết nứt của đất, chạy trên những đám nứt khô cằn. Đôi chân dừng lại, thấy một vùng mênh mông khô nẻ, chán nản. Đôi chân lại bước tiếp, rồi bỗng dừng lại trước hoa. Hoa đẹp quá, cái đẹp lạ lùng trước một vùng cằn khô.

Trái tim nghĩ, nắng thế này thì hoa chắc sẽ héo khô trong phút chốc. Lát nữa mặt trời lên, hoa sẽ đau đớn lắm khi bị những tia sáng thiêu rụi.

Bàn tay hái hoa mang đi. Cây nhớ hoa héo mòn, những chiếc lá yếu ớt nhú lên rồi lại gục xuống, như thể một trái tim héo hon vì thương nhớ người tình. Đất chắt những giọt nước cuối cùng khóc cho sự ra đi của hoa, những khe nứt càng rộng thêm, chằng chịt trên bề mặt. Loài ong vo ve khẽ cất lên những giai điệu rên rỉ vì khát mật… Chúng cầu mong cho hoa được tươi vui, hạnh phúc và cầu cho nơi hoa đến nơi đầy bóng mát, có mưa tươi tốt quanh năm, có nắng sớm mai ấm áp, có những loài hoa khác làm bầu bạn…

Thế nhưng chỉ một ngày sau, đôi chân lại nhí nhảnh chạy trên cánh đồng khô nẻ, bàn tay vứt hoa đã ủ rũ, khô héo, nhăn nhúm ngay cạnh gốc cây. Đất không còn nước để khóc thương cho hoa, lá gục xuống héo rũ khi chắt những giọt tinh chất cuối cùng nặn thành nước mắt rơi xuống… Chỉ sau một ngày, tưởng rằng hoa sẽ được ở một nơi tươi tốt hơn, hạnh phúc hơn, vậy mà chỉ cần rời xa cây và đất, hoa đã chết. Thật thảm thương.

Cái nắng đổ lửa. Bàn tay nhí nhảnh ngắt tiếp một bông hoa khác, đang thì rực rỡ, mang về phía ngôi nhà có điều hòa mát lạnh. Cây cố vươn những chiếc lá cuối cùng mong níu lại những bông hoa, đất cố gồng mình lên ép chặt mong níu giữ hoa lại, lũ ong vàng bay loạn xạ báo tin nhau những bông hoa của chúng đã bị ngắt khỏi cành… Một cảnh tượng tan tác chưa từng có giữa những sinh vật bé nhỏ…

Nhưng cuối cùng, bàn tay vẫn mang hoa đi. Cây buồn khô héo, thành củi, để lại một lỗ trống hoác, nứt nẻ trên mặt đất! Trước khi chết, cây cố nói với đôi chân, trái tim và bàn tay rằng: “Nếu bạn thích một bông hoa, đừng ngắt nó ra khỏi cành. Bởi vì nếu bạn ngắt nó, nó sẽ chết và không còn là bông hoa đẹp cho bạn ngắm nhìn nữa. Yêu thương không phải sở hữu. Mà yêu thương là trân trọng”.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →