Blog

Tùy duyên

30/06/2026 5 phút đọc

Anh tình cờ gặp lại cô nơi quán vắng. Ngồi đối diện nhau, hỏi thăm đôi câu vụng về, đứt đoạn. Từ trong những cặp mắt từng hoen ướt vì nhau, sự tĩnh lặng cứ thế sản sinh để loang ra không gian bên ngoài.

Anh và cô,  vẫn cô đơn như thế. Hôm qua, đã có lúc anh ngỡ mình từng quên cô rồi đấy.

Bởi vì có những ngày, anh đã tập cho mình quên đi những thói quen mang têncô. Từng dằn vặt tự trách mình. Anh từng chờ để rồi thất vọng và khóc cho tới khi nước mắt cạn. Cảm giác mất đi một người mà lòng đang tha thiết, chỉ có những người đã yêu mới hiểu. Rồi tình cảm lắng xuống, kịp nhận ra bầu trời ngoài kia vẫn sáng, còn anh thì vẫn phải bước tiếp.

Ngày tình yêu rẽ lối, chẳng có tín hiệu nào được cất lên. Anh với cô cứ lẳng lặng giữa muôn vàn bối rối. Ngày yêu thương đi lạc niềm yêu trở lên yếu ớt. Khúc hát đường dài cứ thôi thúc bước chân tuổi trẻ. Không gian giữa anh và cô được bao trùm bởi quá nhiều hồ nghi. Nhìn thấy nhau, tim rộn ràng cất khúc hát buông lơi. Mùa hè năm ấy bỗng nhiên trắng xóa. Mùa màu trắng, người ta gọi đó là mùa chia tay.

Có một ngày, anh nhận ra mình đã quên cô. Ngẩng đầu bước đi cho nắng phủ lên nỗi buồn, hong khô những giọt nước mắt. Có một ngày họ trở thành vô nghĩa trong nhau, khi mà những câu chuyện mới tấp đến mang theo hơi ấm của thực tại. Anh nhủ lòng: “Em cũng quên anh lâu rồi, có phải không?”.

Hôm nay, anh với cô quay về nhau giữa một mẩu tình cờ. Tim chết lặng trong một giây. Anh nghe đâu đó muôn xúc cảm thức giấc. Cồn cào, ngỡ như đã lạc cô nhau cả thế kỉ.

Xa lâu quá rồi mà hôm nay cô hiện hữu. Sống động đến vẹn nguyên. Cô không còn là hình dung của những cồn cào vô vọng trong anh, mà đang hiển hiện ở ngay đây. Anh thấy môi cô vẫn xinh như thế. Anh nghe trong mẩu chuyện đứt đoạn này những mến thương cũ xưa. Muốn đặt bàn tay lên bàn tay. Qua thời gian, anh với cô đều đã khác. Thế nhưng trong tâm hồn cả hai chắc hẳn vẫn mang vác một phần kí ức đã đi qua. Hôm nay ngồi cạnh nhau, có chút bồi hồi cất tiếng từ những lời chưa nói.

Hoá ra kí ức về cô vẫn luôn luôn nằm ngay ngắn trong một ngăn kéo nào đó của tiềm thức anh. Chỉ là hôm qua, anh tạm thời quên hoặc chẳng mảy may tìm đến.

Chúng ta có thể vì đem lòng yêu ai đó mà chờ đợi họ. Nhưng ta không thể vùi chôn nắng mai vào trong một giấc mộng đơn phương. Chúng ta nên yêu và cho đi để được yêu. Bởi lẽ hạnh phúc thực sự chỉ tồn tại khi hai tâm hồn cùng cất tiếng, khi những đôi môi cùng mỉm cười để rồi nâng đỡ thế giới nhỏ nơi nhau. Nhưng niềm chờ cần lắm những tín hiệu của sự trở về. Cần lắm những ấm áp đơn giản.

Con người yêu nhau là để xa và quên nhau. Điều ấy đúng, cho tới khi những người đã từng quên kia gặp lại. Thế mới biết: Vạn sự tuỳ duyên.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →