Khi bước qua đổ vỡ, tổn thương, không thể phủ nhận con người ta trở nên mạnh mẽ, song sau đó bất cần, ích kỷ và lạnh lùng hơn…
Tôi đã trải qua ba mối tình tan vỡ, và lần nào cũng là mình đau, còn người kia thì dứt tình theo mọi cách. Những tổn thương trong tình yêu khiến bản thân tôi bỗng nhiên sinh ra một kháng thể ngược đời, là luôn phòng bị những con “virus cảm xúc” tấn công. Yêu đấy, nhưng đừng yêu hết mình, để lại một chút đề phòng thất bại. Yêu đấy nhưng đừng bao giờ bộc lộ hết mình, đề phòng người ta thấy mình chân thành mà không trân trọng… Yêu đấy nhưng luôn tính toán phương án thứ hai, thậm chí thứ ba để lỡ có tan vỡ thì vẫn còn nơi mà bấu víu.
Những kháng thể này khiến tôi yêu đầy lý trí, nhưng cũng đầy chật vật. Giống như người ta yêu mà phải tính toán đến những xác xuất, những rủi ro vậy.
Và không biết có phải vì đã có phòng bị trong mọi tình huống hay không mà kể từ đó, tôi không bao giờ thất tình. Các cô gái đến với tôi đều ca thán rằng tôi quá lạnh lùng, thậm chí có người còn để tên tôi trong danh bạn là “máu lạnh”. Thế nhưng đàn bà vốn rất ngu ngơ khờ dại, đàn ông càng lạnh càng yêu.
Cuối cùng tôi cũng vẫn phải đi đến cái kết quả cuối cùng là một cuộc hôn nhân, đối với tôi mà nói nó thật sự ấm áp, nhưng với vợ tôi mà nói, đó là một cuộc “hành xác” trong tình yêu, rất vật vã.Thế nhưng, tôi mặc kệ.
Ngay từ khi yêu nhau, tôi đã sẵn sàng đem tình cảm ra làm những cuộc thí nghiệm, thử thách cô ấy. Biết cô ấy yêu mình, tôi vẫn lặng thinh không nói một lời, cho đến khi cô ấy buộc phải bày tỏ tình cảm. Khi cô ấy bộc lộ tình yêu với tôi nghĩa là cô ấy đã quá yêu, không còn cách nào cưỡng lại được, tôi cảm thấy như mình là người chiến thắng. Cái cảm giác thỏa mãn khiến tôi thấy hạnh phúc, và tận hưởng nó.
Mỗi khi cô ấy giận hờn, đa phần là giận vì tôi không chủ động nhắn tin, gọi điện, nói lời yêu thương với cô ấy, tôi cũng mặc kệ. Cuối cùng cô ấy cũng chào thua, tự giận rồi tự đến tìm. Tôi luôn tận hưởng cảm giác chiến thắng với độ lỳ lợm của bản thân và kiên nhẫn theo đuổi nó cho đến khi người kia phải chào thua.
Khi lấy nhau, tôi vẫn giữ nguyên thái độ đó không lùi bước. Mỗi lần giận dỗi đều là do vợ giận rồi tự làm lành, tôi cứ sống như thế, cảm thấy hài lòng. Trước đây tôi đã bị đàn bà làm tổn thương quá nhiều, giờ kinh qua nhiều đau khổ đã phát hiện ra “gót chân asin” của họ, mình càng lạnh lùng, họ càng yêu. Vì vậy hãy cố chịu đựng, kiên nhẫn một chút, chắc chắn họ sẽ “thua”.
Năm năm tháng tháng trôi qua, vợ tôi vẫn yêu tôi như thế. Cô ấy luôn thể hiện tình yêu một cách say đắm, thể hiện sự đau khổ một cách thái quá, nhưng quan trọng là càng ngày cô ấy càng yêu, không có cách nào yêu ít đi hoặc dứt bỏ được tôi.
Cho đến khi, cô ấy ngoại tình…
Lúc này tôi rất muốn câm lặng, vẫn muốn đóng vai bản lĩnh, lãnh đạm như cũ, nhưng một nỗi đau rất xưa lại cào xé trái tim tôi. Tôi hỏi cô ấy: “Vì sao?”.
Cô ấy vẫn sống theo cách cháy bỏng nhất, lúc nào tức giận thì hét lên, lúc nào đau thì khóc,lúc nào yêu thì lăn xả vào yêu. Nhưng những điều cô ấy nói lại khiến tôi lạnh người:
“Em không cần biết anh đã từng tổn thương vì ai, nhưng đừng mang những cay đắng của quá khứ đổ lên đầu người đến sau. Bấy lâu nay, anh không ngại làm đau người khác, mặc dù bản thân là người hiểu rõ cảm giác đó nhất, nhưng muốn đánh đố người kia “để xem cô ta kiên nhẫn được bao lâu”. Làm như vậy khiến anh hạnh phúc, thỏa mãn được bao lâu?
Anh sẵn sàng đem tình cảm của em ra làm trò đùa, ngoài thử thách độ kiên nhẫn, còn muốn phá vỡ niềm tin đẹp đẽ của em vào tình yêu.
Không phải anh không nhận thức được bản thân đã trở nên tồi tệ, nhận thức rất rõ nhưng vẫn cố chấp sống theo lối đó, vì nghĩ rằng dù mình có sống tốt, đối đãi với ai tốt đến đâu, rồi cũng quy về một kết quả, đổ vỡ.
Anh oán trách người khác cho nỗi đau của mình, bỏ mặc cảm xúc của người vô tội, muốn người khác chịu chung nỗi đau với anh?Để làm gì? Nếu anh hận đời, hãy thu mình vào một xó, suy ngẫm hay la hét cho hả giận, đừng đi phá phách, gieo rắc hy vọng, bóp nghẹt con tim của người khác, để chúng ta rồi sẽ mang cùng một nỗi đau.
Em mệt rồi, em sẽ buông tay anh…”
Tôi định sẽ im lặng, hoặc nói với cô ấy như mọi lần: “Nếu em cho điều đó là đúng, thì em tự quyết định. Khi anh không làm cho em cảm thấy tin yêu thì lý do em ra đi vẫn đúng.”
Nhưng ngay lúc ấy, tôi chợt nhận ra bản thân mình thật hèn nhát khi đẩy quả bóng hạnh phúc sang cho một người đàn bà. Họ vốn yếu đuối và cần được che chở, sao phải ôm một thứ lớn lao như thế để mà vật lộn giữ nó?
“Anh sai rồi, và anh vẫn yêu em, anh cần em ở lại.”
“Muộn rồi, anh đã giết chết niềm tin yêu của em.”.
Khi tôi ngã, tôi đã không đứng dậy mà chỉ muốn kéo người khác ngồi trong bóng đêm với mình. Khi người ấy thoát ra được, chỉ còn lại mình tôi tiếp tục ngồi trong bóng đêm ấy, đậm đặc cô đơn và lạc lõng.
