Chương 2: Long tranh hổ đấu
Chiều nay, lão Vinh lại đến công ty dò xét mấy việc rồi quát tháo ỏm tỏi ở phòng họp. Lão là Giám đốc Tổng công ty, còn cái “công ty con” này lại là đơn vị làm ăn lẹt đẹt nhất cho nên lúc nào lão cũng phải dành thời gian đốc thúc. Giám đốc công ty cứ nhìn thấy lão là dúm hết cả người lại, đã thế còn chẳng lên tiếng bảo vệ nhân viên được câu nào, cứ dạ dạ vâng vâng, đầu gật như con lật đật thiếu điều bổ vỡ bàn làm việc nữa thôi.
Trúc Chi đến làm ở “công ty con” này là do lão Vinh bao bọc. Nói gì thì nói, với trình độ và kinh nghiệm của cô mà được làm ở một công ty thuộc tập đoàn kinh tế lớn với mức lương “khủng” như hiện nay là điều hiếm thấy. Ở công ty cũng có vài lời đồn thổi sau lưng về việc cô được “lão Vinh” bao nuôi.
Đến làm ở công ty được nửa năm, Trúc Chi thầm thương nhớ Tấn An, một nhân viên “đang lên” ở công ty. Tấn An là ngôi sao sáng ngời về “giao diện” và chiều cao, khiến cho hai phần ba số nhân viên nữ ở công ty điêu đứng. Đương nhiên, Trúc Chi biết thân biết phận mình vừa là nhân viên ít kinh nghiệm nhất, bản lĩnh tình trường lại tròn trĩnh một con số không, nhan sắc cũng không thuộc hàng xuất sắc, cho nên cô chỉ dám “trộm nhớ” người ta chứ không có tham vọng được để mắt tới.
Tấn An thì dường như luôn “sống như đóa hoa luôn hướng về mặt trời”, lúc nào cũng trao trọn tình yêu thương cho đồng loại, nhất là những đồng loại khác giới, cho nên ai anh cũng gần gũi, thân thiện, chia sẻ và giúp đỡ. Cũng chính vì thái độ này mà các bóng hồng vây quanh anh tạo nên một cuộc tranh đấu âm thầm nước sôi lửa bỏng.
Một ngày, có một nhân viên mới được tuyển vào công ty, là một anh chàng đẹp trai và mồm mép. Số lượng nhân viên nữ “chuyển định hướng” sang Nam Long cũng không ít. Chỉ có điều, Nam Long lại công khai để mắt tới Trúc Chi, một cô nàng có sự tồn tại vô cùng mờ nhạt trong tiểu đội má hồng này.
Trước sự tấn công như vũ bão của Nam Long, Trúc Chi chỉ nói một câu: “Tôi có người trong lòng rồi”. Tấn An làm việc ngay cạnh Trúc Chi, khe khẽ mỉm cười, nói thêm một câu: “Người trong lòng cô ấy là tôi”.
Đương nhiên chẳng ai tin là thật, ngay cả bản thân Trúc Chi cũng không có chút tưởng bở nào khi nghe anh nói thế, cô nhìn anh chớp mắt một cái như muốn nói: “Cảm ơn anh cứu giá”.
Tấn An vì ánh mắt ấy, tự luyến một hồi: “Em ấy thật đáng yêu và lương thiện, mình thích vẻ đẹp dịu dàng như nước của em ấy. Hôm chuyển phòng làm việc, mình nhanh chân chiếm được vị trí làm việc ngay cạnh bàn của em ấy. Chỉ có điều, em ấy chăm chỉ quá, chẳng mấy khi để ý đến người khác. Thôi kệ, mình sẽ nghĩ cách chinh phục em ấy! Từ ngày Nam Long đến đây, mình lại có cảm giác bất an vô cùng. Cậu ta đẹp trai lại có kinh nghiệm với các cô gái, thả thính cũng đầy mật, mình chỉ sợ Trúc Chi thích cậu ta. Hôm nay mình lấy hết can đảm khẳng định người trong lòng Trúc Chi chính là mình. Có quá đáng không nhỉ? dù sao thì cũng đã nói ra rồi, may mà em ấy không trách mình”.
Hôm ấy, lão Vinh hò hét xong một hồi, liền hỏi giám đốc công ty con: “Con bé có biểu hiện tốt không?”
“Thưa Tổng Giám đốc, em ấy rất cố gắng, chắc sắp theo kịp tiến độ công việc rồi.”
“Ừm, để tôi đi gặp!”
“Ấy chết, Tổng Giám đốc cứ ở đây, để em gọi Trúc Chi lên.”
“Không cần!”
Lão Vinh mò xuống phòng truyền thông, trong lòng lại có chút hồi hộp. Đến cửa phòng, lão vứt hết cái oai phong của một Tổng Giám đốc, mắt láo liên tìm bóng hình nhỏ nhắn của Trúc Chi. Thấy cô ngồi ở cái bàn trong góc, lão dơ tay vẫy vẫy. Trúc Chi nhìn thấy lão thì hoảng hồn, đứng bật dậy, miệng lẩm bẩm: “Lão Vinh, sao lão lại tới đây?”
Tấn An theo thái độ của cô, cũng nghển lên nhìn. Lão Vinh chưa đến năm mươi tuổi, phong cách cũng không khác đám thanh niên là mấy. Chậc! nghe nói người có tiền lão hóa cũng chậm hơn. Tấn An chưa nghĩ xong đã thấy Trúc Chi hấp tấp chạy ra cửa, cùng lão Vinh đi mất.
Một đồng nghiệp ở bàn bên khe khẽ thì thào: “Này, anh có nghe đồn không, lão Vinh bao nuôi cô bé đấy!”
Trong lòng Tấn An khẽ “uỳnh” một tiếng. Đương nhiên tin đồn này anh đã nghe nhiều lần rồi, quả thật không muốn tin. Nhưng nghe nói Trúc Chi xuất phát từ cô nhi viện, được lão Vinh chu cấp cho đến khi học đại học rồi đưa vào công ty làm. Ban nãy nhìn thái độ mất tự nhiên của Trúc Chi, anh cũng khẳng định được giữa họ thực sự có vấn đề. Trúc Chi được Tổng Giám đốc “bao” có thể là thật.
Chẳng biết vì đâu, tim Tấn An bỗng nhói lên một cái. Anh ước gì mình có đủ điều kiện vật chất để “bao” cô, dành cho cô tình yêu thương và sự đầy đủ, mang cô đến một thế giới tự do, thoát khỏi lão Vinh. Chắc hẳn… Trúc Chi phải khổ sở lắm khi bị sự kiểm soát của lão Vinh.
Không làm được việc gì ra hồn, Tấn An liền ra ngoài hành lang châm thuốc hút. Từ ngày ngồi cạnh Trúc Chi, anh đã định bỏ thuốc rồi nhưng hôm nay bỗng nhiên thấy thèm kinh khủng. Đang hút dở điếu thuốc với tâm trạng lộn xộn, thì lão Vinh và Trúc Chi đi qua.
Trúc Chi nhìn thấy anh, ngượng ngùng nói: “Tấn An, sao lại hút thuốc rồi?”
Lão Vinh khựng lại, nhìn Trúc Chi bằng ánh mắt dò xét rồi lại nhìn sang Tấn An: “Cậu tên gì?”
“Thưa Tổng Giám đốc, tôi tên Tấn An.”
Mặc dù hết sức lịch sự, nhưng nhìn thái độ của Tấn An là biết có một cơn gió lạnh quét qua rồi.
“Có vẻ như cậu thân với Trúc Chi?”
“Chúng tôi rất thân nhau.” Tấn An khẳng định.
Trúc Chi trợn mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Giờ tôi mới biết là chúng ta rất thân nhau đấy”.
“Chúng tôi định đi ăn cơm, cậu có đi cùng không?” Lão Vinh nói.
Tấn An sặc một hơi thuốc, ho khù khụ. Trúc Chi nháy mắt với anh, lắc lắc đầu, ý bảo đừng, nhưng Tân An lại nói: “Vậy… Tổng Giám đốc mời, từ chối không bằng tuân lệnh.”
“Hả…???”
Trúc Chi than thầm trong bụng. Tấn An, rốt cuộc anh định làm gì thế? lão Vinh không phải là chỗ anh đùa được đâu.
Ra đến cửa, chiếc xe bóng lộn của lão Vinh đã đợi sẵn, khi thấy lão Vinh định mở của xe cho Trúc Chi, Tấn An liền sải hai bước dài, chặn ngay trước mặt lão, mở cửa xe cho cô, lão Vinh lộ vẻ kinh ngạc rồi rút tay lại, cười ha hả chữa ngượng. Trúc Chi vừa vào xe thì đã thấy Tấn An chui ngay vào ngồi cạnh cô, lão Vinh chẳng còn cách nào đành phải “di giá” lên ghế lái phụ.
Ngồi ở ghế sau, Trúc Chi bấm vào tay Tấn An, hỏi nhỏ: “Hôm nay anh làm sao thế?”
“Ơ, anh có làm sao đâu, lãnh đạo mời ăn cơm, anh không dám từ chối.”
Lòng Trúc Chi rối như tơ, cảm giác như rơi vào ma trận mất rồi. Người này quả là thật lạ, hay anh muốn lợi dụng cô để tiếp cận với Tổng giám đốc. Nghĩ đến đây, lòng cô lại trùng xuống.
Đến tận lúc ngồi vào phòng riêng trong nhà hàng, Trúc Chi vẫn không biết nói gì, dùng ánh mắt lồng lộn tia lửa bắn về phía Tấn An. Anh phớt lờ ánh mắt giết người của cô. Lão Vinh nâng cốc lên, nói: “Nào, chúc mừng cuối năm sức khỏe, bình an.”
Lão cụng ly với Trúc Chi, Tấn An cũng vội dơ cốc lên cụng ly với cô. Lúc lão Vinh đưa cốc ra cụng ly với anh thì anh đã nhanh chóng đổ rượu vào miệng, khiến lão chưng hửng rút cốc về. Trúc Chi trợn mắt nhìn Tấn An rủa thầm ”Tấn An, hôm nay anh muốn tìm chết phải không?”
Uống xong ly rượu, lão Vinh gắp cho Trúc Chi một miếng thịt: “Nào ăn đi, ăn cho mập lên chút.”
Tấn An cũng gắp một con tôm bỏ vào bát cô: “Ăn đi, hải sản tốt cho sức khỏe”.
Lão Vinh gắp thêm miếng thịt bò: “Nhiều đạm, ăn cho thông minh sáng láng.”
Tấn An không kém cạnh, gắp một miếng bánh bao: “Em thích ăn nhất là bánh bao, ăn đi nào.”
Cho đến lúc cái bát đầy đến tận mặt, Trúc Chi không chịu nổi nữa, đành cười như mếu: “Hai người định lấy đồ ăn chôn sống tui đấy à?”
Lão Vinh cười ha ha.
“Hồi trước còn ăn hết cả cân thịt bò đấy!”
“Lão Vinh, đừng nói quá!” Trúc Chi tức đỏ mặt.
Tấn An ném đũa xuống bàn, nắm lấy một bàn tay Trúc Chi: “Em ấy dạo này không ăn nhiều thịt, sợ mập.”
Lão Vinh cũng buông đũa, nắm lấy tay kia của Trúc Chi.
“Gần đây thức khuya làm việc, phải ăn thịt bò mới đủ năng lượng.”
Tấn An: “Em ấy giúp tôi chỉnh lý hồ sơ dự án, tôi phải chăm sóc em ấy.”
Lão Vinh: “Cống hiến cho công ty là vì ta”…
Cả hai nói mãi, ngữ khí dần dần xoắn lại, không khí sặc mùi giằng co.
Lão Vinh: “Con bé tối nào cũng nhắn tin chúc ta ngủ ngon.”
Tấn An: “Tôi tối nào cũng nhắn tin chúc em ấy ngủ ngon.”
Trúc Chi ôm đầu hét lên: “Hai người có thôi đi không!”
Lão Vinh giật mình, Tấn An giật mình. Cuối cùng Trúc Chi đã nổi dậy rồi! Trúc Chi, em cố lên, nếu hai đứa bị đuổi việc anh sẽ dắt em đi cùng trời cuối đất, chúng ta làm lại từ đầu!
“Tấn An, hôm nay anh làm sao thế hả? Còn lão nữa, lão Vinh, hai người hôm nay rảnh phải không? Nếu rảnh thì ngồi mà long tranh hổ đấu nhau đi, tui đi trước.”
Trúc Chi đứng dậy, lão Vinh liền giữ lại, Tấn An cũng tóm được một cánh tay cô, giằng về phía mình.
“Trúc Chi không muốn ăn nữa, tôi đưa cô ấy về!”
“Không được, ngồi ăn với ba thêm chút nữa đi!” Giọng lão Vinh năn nỉ.
Tấn An mắt tròn mắt dẹt: “Gì cơ… ba ư?”
Trúc Chi giằng khỏi tay anh: “Thì sao, là ba tôi đó, năng lực tôi kém, phải dựa vào ba mới có vị trí ở đây, anh muốn cười nhạo tôi phải không?”
Tấn An đứng đần mặt, hơi rượu mới đấy mà đã khiến anh say ngắc rồi. Mẹ ơi! Hóa ra lão Vinh là ba của Trúc Chi, mà ba bao nuôi con gái thì có sao? Nhưng sao lại chẳng bao giờ nghe cô gọi lão bằng ba nhỉ? Phải chăng là “ba nuôi”? Mà ba nuôi thời nay thì nhập nhằng lắm…
“Vậy… vậy…. là ba ruột hả?”
“Không phải ba ruột thì được khuyến mãi, tặng kèm chắc?” Trúc Chi tức giận.
“Vậy…. sao chẳng bao giờ thấy em gọi ba vậy?”
Lão Vinh xua xua tay, ra hiệu cho hai người ngồi xuống. Lão trầm tư nói: “Ta có lỗi với mẹ của Trúc Chi, lúc chúng ta quen nhau ta đã có vợ có con rồi, bà ấy hận ta, sinh Trúc Chi ra nhưng không cho ta gặp mặt, lại bắt con bé thề không bao giờ gọi ta là ba. Lúc mất còn đưa nó vào cô nhi viện chứ không giao cho ta. Ta chẳng còn cách nào khác là âm thầm chăm sóc cho nó. Lớn lên, khó khăn lắm nó mới chấp nhận ta, còn việc có gọi là ba hay không, đành phải chờ con bé thôi.”
Trúc Chi nghe lão Vinh nói thế thì lườm một cái, nói: “Lão Vinh, nói chuyện đó với Tấn An làm gì, dù sao…”
“Ta nhìn là biết, anh chàng này có tình cảm sâu đậm với con đó, lại còn bất chấp nguy hiểm dám đấu với ta. Một người đàn ông khẳng khái như vậy chăm sóc con, đời này ta cũng mãn nguyện rồi!” Lão Vinh cảm khái nói.
Tấn An ngồi bên cạnh, ban nãy nói như phun mưa vào mặt người ta, giờ lại câm như hến. Mãi lâu sau mới nói: “Bác trai, xin lỗi bác, ban nãy con mạo phạm… chỉ là, con tưởng Trúc Chi phải chịu thiệt thòi nên mới ra sức bảo vệ cô ấy. Hơn nữa là do con … yêu cô ấy …. nên mới hành động lỗ mãng như vậy.”
Nghe Tấn An nói, Trúc Chi chấn động. Thì ra là… anh cũng thích em, sao lại không nói sớm?
Lão Vinh nhìn cô âu yếm: “Sao nào? Bây giờ người ta thấy có nguy cơ bị cạnh tranh thì mới dám mở lời, con còn không cảm động sao?”
“Con…. lão Vinh…. ba….. từ nãy đến giờ, hắn làm con suýt vỡ tim rồi.”
Trúc Chi ôm ấy mặt. Cảm xúc hạnh phúc, bất ngờ, tức giận, ngọt ngào… cứ thế chen nhau xâm lấn cô, khiến cô muốn khóc quá! Tấn An nhân cơ hội vòng tay qua ôm lấy vai cô. Ở bên cạnh, lão Vinh bật cười mãn nguyện.
Tết năm nay, cái công ty con làm ăn lẹt đẹt này, lão cũng sẽ thưởng thật to, thật to. Niềm vui sao có thể hưởng một mình được chứ!
