Nói yêu em đi, đồ hèn!

Chương 3: Bản ngã lãng quên

admin 07/07/2026 56 lượt xem

Lạnh và mưa, dai dẳng và ướt nhẹp như một kẻ mau nước mắt khóc cho đầm đìa mớ tóc mai. Có thể đó cái suy nghĩ “dậy thì” của một “mụ già” dớ dẩn như tôi. Nhưng phải công nhận là mưa phùn đáng ghét thật, đáng ghét như mấy đứa con gái mới lớn hơi tí là tuôn nước mắt ra để dọa mấy gã choai choai.

Mò lên hành lang của cái chung cư bình dân mà chân run lẩy bẩy. Gió lùa qua mấy cái ô cửa ngoài ban công thốc vào dọc hành lang hun hút, càng lạnh hơn. Tôi kéo cái khăn len to đùng, kiếm đại một nhà nào đó rồi bấm chuông. Một cái đầu thò ra, chưa kịp mở miệng thì cửa đã đóng sầm trước mũi, bên trong tiếng nói vọng ra: “Lại mấy mụ ăn xin”. 

Đi hết một bên hành lang, bấm chuông tám căn hộ cũng “xin” được sáu chục ngàn cộng với hai lời xua đuổi “đi đi, không có tiền cho đâu”. 

Đến căn hộ thứ chín, chẳng buồn ngoảnh mặt vào, đứng chống nạnh với cái tay lên bấm chuông một cái rồi sắp sẵn chân đi thẳng ra cầu thang nếu bị từ chối cho tiền. 

Tiếng lẹt xẹt chân đất lê trên nền gỗ, cái cửa gỗ mở ra. 

“Bà hỏi gì ạ?”

“Cháu ơi, bà ở trung tâm bảo trợ trẻ khuyết tật…”

“Bà chờ cháu một chút!”

“Ớ…”

Cửa gỗ lại đóng sầm, đi hay đợi nhỉ? Trước giờ đi “ăn xin” thì chỉ có cho hoặc đuổi chứ chưa gặp trường hợp nào bảo đợi rồi lại đóng sầm của trước mũi thế này. Mười giây, nếu không động tĩnh gì thì “bà lướt”. 

Nhưng chưa hết mười giây đã thấy cánh cửa gỗ mở lại, cửa sắt bên ngoài cũng được kéo chốt. 

“Bà ơi, cháu chỉ ủng hộ được một trăm nghìn thôi, bà trả lại cháu một trăm nhé!”

À, cho tiền cũng có vụ thối lại, vụ này kể cũng mới lạ đây. Tôi kéo cái ví lấy một trăm nghìn đưa lại cho cậu ta. 

“Bà cám ơn, cho bà xin tên và số điện thoại…”

“Ấy không bà ơi, không cần đâu..”

“Ờ ờ… bà đi nhé!”

“Cháu chào bà ạ…”

Đang lạnh mà thấy ấm lòng. Tôi rảo bước trên hành lang, quyết định kết thúc chuyến “ăn xin” để giữ lại cảm giác đẹp đẽ này cho giấc ngủ đêm nay được thanh tịnh. 

“Bà ơi, khoan đi đã!”

Cậu ta chạy theo ra tận cầu thang, tay cầm cái áo khoác. 

“Trời lạnh thế này người già nên mặc ấm. Cháu có cái áo này lâu không mặc, bà mặc đi, không phải trả lại cháu đâu!”

Cậu ta vừa nói vừa choàng cái áo lên người tôi, hay tay kéo cái cổ cho khít lại như kiểu mẹ mặc áo cho em bé. Chưa kịp nói lời nào thì cậu ta biến vào nhà khóa cửa. 

Tôi lọ mọ xuống cầu thang, cái áo nặng trĩu trên vai nhưng quả thật rất ấm, ấm từ trong ra ngoài, hơi ấm của nó lan tỏa khiến tim tôi rung nhẹ. 

“Người đâu mà tốt thế, trời phật phù hộ cho cậu!”

Sau hai chặng xe bus mới về đến nhà, mệt quá, tôi lăn lên giường ngủ luôn một giấc, khi tỉnh lại, cái áo khoác to vẫn quấn quanh người. 

Tôi ra nhà tắm, ngắm kỹ khuôn mặt già nua của mình trong gương rồi bật cười. Công nhận hóa trang thành một bà lão sáu mươi tuổi trông tôi kỳ dị thật. Tôi trộm nghĩ không biết đến lúc mình sáu mươi tuổi thật trông có “bá đạo” như thế này?

Tôi vục nước táp lên mặt và mỉm cười với chính mình trong gương. 

“Trông cũng được đấy chứ, liệu cậu ta có thích mình không?”

Tôi cởi cái áo khoác của người lạ ra rồi cẩn thận treo trên cái móc ở góc phòng, khẽ vuốt bàn tay lên lớp vải mịn màng, nó có một thứ hương kỳ lạ, như thể bị bỏ bùa. Ánh mắt ấy, tâm hồn ấy, đôi bàn tay ấy… mọi thứ ở cậu ta đều rất tuyệt. 

Mẹ tôi từng nói, nếu kết hôn, hãy lấy một người đàn ông có trái tim nhân hậu là đủ cho hạnh phúc cả một đời. Giờ thì tôi đã tìm thấy một người, làm sao để sở hữu cậu ta đây? 

Một hôm tôi chờ cậu ta dưới sảnh chung cư rồi cố nở một nụ cười đẹp nhất: “Chào cậu, tôi là phóng viên báo x, xin cậu cho hỏi…”

Cậu ta cười, nụ cười đẹp và quyến rũ đến mức tôi nghĩ nó cũng tỏa ra mùi hương như cái áo mà cậu ta “bỏ bùa” tôi hôm trước. 

“Chị cứ hỏi đi, em rất thích được con gái hỏi!”

Sau vài câu hỏi về tình hình phòng cháy chữa cháy ở chung cư, tôi về cố nặn ra một bài báo liên quan rồi đăng tên cậu ta lên đó. Tôi cầm tờ báo, lấy cớ hẹn gặp cậu ta để tặng, nhưng chủ yếu là muốn có một chầu cà phê để kiếm cơ hội “tấn công” đối tượng.

Tôi với cậu ta trở thành bạn từ đó.

Có lần, tôi mặc cái áo của cậu khi hẹn cà phê, tôi lấy hết can đảm khai thật với cậu rằng tôi đóng giả người đi quyên góp từ thiện vì chúng tôi có một đề tài báo chí cần phải làm cuộc điều tra xã hội nên mới phải dùng “khổ nhục kế”. Và tôi cũng khẳng định luôn rằng cái áo của cậu đã bỏ “bùa yêu” bắt tôi phải quay lại để lăn lộn chiếm hữu trái tim cậu bằng mọi giá.

Cậu cảm động, nhìn tôi không chớp, ánh mắt đẹp như muốn nhấn chìm tôi vào biển tình của cậu.

Thế nhưng, cậu chỉ dừng lại ở ánh mắt đó, không cho tôi tự tiện ngã vào. 

“Đến nhà em chơi nhé!” Cậu rủ. 

“Có an toàn không?”

“Lẽ ra em phải là người đặt ra câu hỏi đó trước khi mời chị đấy!”

Cậu hài hước thật. 

Tối hôm ấy tôi đến nhà cậu. Tôi nghĩ cậu sẽ đón tôi bằng hoa, nến, nhạc tình và một cái ôm lãng mạn từ cửa. Nhưng mọi thứ diễn ra ngoài sự tưởng tượng của tôi. 

Tiếng cãi cọ trong nhà vọng ra.

“Em không thể để anh sống mãi vì em thế này!”

“Anh sống được, không cần em lo!”

“Anh cần phải đi lấy vợ nữa chứ!”

“Không ai quan trọng bằng em!”

“Em không thể để anh vì em mà…”

“Chuyện này nói mãi rồi em không hiểu ư? Liệu ai có thể chăm sóc cho em khi em không thể đi được?”

“Em ngồi xe lăn nhưng cũng đâu có vô dụng, em vẫn có thể tự chăm sóc được mình!”

“Vậy thì để anh thấy điều đó đã rồi nói!”

Im lặng.

Ngón tay tôi như đóng băng ở ngay cái chuông cửa. Tôi quay lưng chạy ra cầu thang, vừa đi vừa nhắn tin cho cậu: “Hôm nay chị có việc bận đột xuất không đến chơi được. Hẹn khi khác!”

Tôi thấy quay cuồng. Phải chăng cậu cố tính muốn tôi biết cậu là người đàn ông đã ràng buộc? Cậu có trái tim nhân hậu cơ mà, chả trách cậu vì cô gái tật nguyền ấy mà chung tình đến suốt đời. 

Khi mà bản ngã không còn hiện diện, lúc mà mọi cảm thức nỗ lực không còn xuất hiện trong tôi nữa, và tâm thái này chỉ xảy đến khi tình yêu thoáng hiện trong lòng người…

Tôi phải quên cậu ấy, phải tự đặt mình vào một bản ngã lãng quên. Bằng cách đó, tôi phải nhét cái áo của cậu vào tận đáy tủ, bởi vì tôi không thể vứt nó đi.

Một ngày đầu mùa hạ, tôi vô tình bắt gặp cậu đang đưa cô gái ấy đi dạo phố. Cô gái ngồi trên chiếc xe lăn, khuôn mặt nàng rạng rỡ trong ánh nắng, còn cậu cần mẫn đẩy chiếc xe lăn trên hè phố, nụ cười như khỏa lấp hết nỗi cô đơn trên khắp thế gian. Cậu hạnh phúc ư?

Bỗng cậu dừng lại bên hồ, lấy điện thoại ra nhắn tin. Tôi là người nhận được tin nhắn ấy: “Sao chị lại rình mò em thế?” 

Tôi giật mình, cảm thấy xấu hổ. 

“Tôi không rình mò cậu, tôi…”

“Đúng là chị đang rình mò em mà, ra đây được không?”

Tôi rón rén bước ra, đứng cách cậu một khoảng đủ để nhìn thấy ánh mắt cậu như muốn kéo tôi rơi vào vùng mê hoặc ấy. 

Cậu rời chiếc xe lăn, đi lại phía tôi, bất ngờ nắm lấy bàn tay tôi kéo về phía cô ấy. Cô nhìn tôi, ánh mắt đẹp như nắng đầu ngày.

“Chị sẽ đến nhà em ăn tối chứ?” Cô hỏi. 

Cậu ấy nhìn tôi chờ đợi. 

“Vậy… có… tiện không?”

“Chị có thể đến nấu cho em ăn một món gì đó không? Anh trai em nấu rất dở!”

“Anh trai em ư?”

“Vâng, kẻ ngờ nghệch đó là anh trai em.”

“Ừ… thế thì chị sẽ nấu cơm…”

Tôi vồn vã nhận lời, bàn tay cậu nắm lấy tay tôi rất chặt như muốn nhắc: “Lần này chị đừng có chạy nữa đấy!”

Nếu bạn đã từng bị bỏ bùa yêu, thì bản ngã lãng quên sẽ không làm cho bạn giải được lá bùa ấy, chỉ có cách là nhớ nhiều hơn nữa, cho đến khi bạn buộc phải đặt chân đến vùng đất mà bạn luôn mơ tới.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →