Chương 8: Người yêu cũ của cô không có ở chỗ tôi
Chiều ngày thứ năm, Chu Hành Viễn lại ra ngoài mua thuốc lá. Việc này hắn có thể bảo Khải Hồng nhưng hắn lại muốn tự mình ra ngoài cho đỡ ngột ngạt.
Hắn vừa từ cửa hàng tiện lợi bước ra, bật nắp hộp thuốc thì có người đứng chắn trước mặt.
Chu Hành Viễn khẽ nhíu mày.
Lâm Nhã Kỳ.
Cô vẫn ăn mặc rất chỉn chu, nhưng sắc mặt không còn tươi tắn như trước. Ánh mắt có chút do dự, lại có chút quyết liệt.
Chu Hành Viễn lập tức thấy khó chịu. Hắn định bước qua, nhưng cô lại nói:
“Chu tổng.”
Chu Hành Viễn hơi nheo mắt, trong lòng dâng lên một dự cảm không mấy dễ chịu.
“Người yêu cũ của cô không có ở chỗ tôi.”
“Tôi biết anh ấy đang ở đâu. Chúng ta vào trong quán rồi nói chuyện.”
Lâm Nhã Kỳ nói xong liền đi về phía trước, như thể cô hiểu rõ đối phương nhất định sẽ đi theo. Quả nhiên, Chu Hành Viễn đi theo cô vào trong quán. Phục vụ quán không chậm một giây liền bước tới, Chu Hành Viễn không có tâm trạng gì, gọi đại một món đồ uống rồi đợi.
“Tạ Vũ Thần đến tìm tôi… muốn chúng tôi quay lại.” Lâm Nhã Kỳ sau khi gọi đồ uống, liền đi thẳng vào vấn đề chẳng chút vòng vo. Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại giống như một viên đá ném thẳng vào ngực hắn.
Chu Hành Viễn không phản ứng ngay, hắn chỉ khựng lại nửa nhịp rồi chậm rãi lấy bao thuốc ra. Ngón tay hắn vốn luôn ổn định khi ký hợp đồng, khi xử lý số liệu, khi quyết định hàng chục tỷ đầu tư… vậy mà lúc này lại hơi run. Không rõ vì lạnh hay vì một thứ cảm xúc đang dâng lên quá nhanh.
Hắn rút một điếu thuốc. Bật lửa.
“Tách.” Ngọn lửa nhỏ phản chiếu trong đôi mắt trầm xuống. Hắn cúi đầu châm thuốc, động tác cố ý kéo dài như để cho mình đủ thời gian sắp xếp lại vẻ mặt.
Một hơi thuốc đầu tiên, khói trắng tràn ra, nhưng tim hắn thì co rút lại.
“Liên quan gì đến tôi?” Hắn nói, nhưng chỉ có hắn mới biết, lồng ngực mình đang siết chặt.
Lâm Nhã Kỳ không bỏ qua chi tiết nào trên gương mặt hắn. Cô nói chậm rãi:
“Hôm Tạ Vũ Thần đánh người… tôi nhìn thấy anh.”
Chu Hành Viễn hơi nhíu mày.
“Thì sao?”
“Lúc đó anh rất sốt ruột.”
Hắn không trả lời.
Cô tiếp: “Không chỉ sốt ruột, còn có lo lắng.”
Chu Hành Viễn khẽ bật cười nhạt, thổi ra một làn khói mỏng.
“Cô nhìn nhầm rồi.”
“Không.” Lâm Nhã Kỳ lắc đầu. “Còn có một thứ nữa.”
Chu Hành Viễn hơi nghiêng đầu.
“Cái gì?”
Lâm Nhã Kỳ nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Còn có cả hâm mộ lẫn yêu chiều, còn có cả xâm lược và chiếm hữu.”
Hắn im lặng. Điếu thuốc trong tay cháy dài hơn bình thường.
Cô nói tiếp, chậm rãi nhưng sắc bén: “Tôi nhận ra ánh mắt đó. Sự quan tâm của anh… đều đặt hết trên người Tạ Vũ Thần.”
Một khoảng lặng kéo dài. Chu Hành Viễn không phủ nhận ngay, hắn chỉ nhìn khói thuốc tan đi trong không khí, như đang quan sát một thứ vô hình. Rồi hắn hỏi, giọng thấp hơn:
“Rõ ràng như vậy sao?”
Lâm Nhã Kỳ khẽ cười.
“Có thể anh không nhận ra. Nhưng là một người từng yêu anh ấy, tôi hiểu ánh mắt đó.”
Câu nói ấy khiến tim hắn khẽ nhói. Hắn dập điếu thuốc xuống gạt tàn, động tác có phần mạnh hơn cần thiết.
“Vậy hôm nay cô đến làm gì?” Hắn nhìn cô, ánh mắt đã trở lại sắc lạnh quen thuộc. “Đến cảnh cáo một người hâm mộ cậu ta à?”
Lâm Nhã Kỳ không trả lời ngay, cô nhìn xuống mặt đường vài giây, rồi mới nói:
“Trước đây… tôi và Tạ Vũ Thần cùng khu phố, lớn lên cùng nhau.”
Chu Hành Viễn khẽ nhíu mày.
“Hai đứa chúng tôi học cùng một trường tiểu học. Rồi cùng lên trung học cơ sở. Tạ Vũ Thần từ nhỏ đã rất nổi bật, rất xuất sắc. Thông minh, cá tính… lại rất đẹp trai.”
Chu Hành Viễn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn khẽ động.
“Lúc đó tôi thích anh ấy. Ban đầu là thích thầm, sau đó là công khai.” Cô cười nhạt. “Nhưng anh ấy vẫn chỉ coi tôi như bạn. Anh ấy luôn lơ đãng nhìn sang lớp bên.”
Chu Hành Viễn chậm rãi ngẩng mắt.
“Lớp bên?”
“Ừ, là trên chúng tôi hai lớp. Tôi cũng tò mò.” Cô tiếp, “Rồi một ngày tôi mới nhận ra… anh ấy dõi theo một nam sinh.”
Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.
“Người đó rất ưa nhìn, có chút lạnh lùng, cực kỳ thu hút.”
Chu Hành Viễn không biết vì sao tay mình lại siết chặt.
“Anh ấy chưa từng rung động với tôi, cho đến khi tôi hiểu ra lý do.” Cô dừng lại, ánh mắt trầm xuống. “Anh ấy thích con trai.”
Một nhịp gió lặng. Chu Hành Viễn chậm rãi rút thêm một điếu thuốc, nhưng lần này hắn không châm, hắn chỉ cầm trong tay.
Lâm Nhã Kỳ tiếp tục: “Có lẽ chính vì nhận ra điều đó nên anh ấy bắt đầu sợ. Hoảng hốt, chống lại,” Giọng cô thấp xuống, “Anh ấy bắt đầu đánh nhau.”
Chu Hành Viễn hơi ngẩng đầu.
“Đánh nhau… rất nhiều. Ban đầu là vì giận người khác. Sau đó là giận chính mình. Anh ấy muốn chứng minh mình là đàn ông, muốn giống những người khác, muốn chối bỏ bản thân. Càng đánh nhau càng dữ dội, càng cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thực ra chỉ là đang trốn.”
Chu Hành Viễn siết chặt điếu thuốc. Hắn hiểu cảm giác đó. Hiểu rất rõ.
“Cuối cùng anh ấy bị đuổi học ở ngôi trường chính quy. Bố mẹ anh ấy thất vọng. Những năm tháng đó… rất đau khổ.” Giọng Lâm Nhã Kỳ khẽ run.
“Chỉ có tôi biết là Tạ Vũ Thần thích con trai, nhưng tôi không dám nói.”
Chu Hành Viễn nhìn cô.
“Một phần vì ích kỷ, tôi vẫn muốn ở bên anh ấy. Sau khi thi đại học xong, Tạ Vũ Thần lên thành phố, tôi cũng đi theo. Chúng tôi sống chung.”
Chu Hành Viễn kẹp chặt điếu thuốc.
“Anh ấy chấp nhận tình cảm của tôi. Chúng tôi ở bên nhau như người yêu. Cũng chỉ khi ở bên tôi anh ấy mới dịu lại, như thể tôi là nơi trú ẩn.”
Chu Hành Viễn cảm thấy cổ họng mình khô đi.
“Anh ấy rất chiều tôi, rất dịu dàng, rất hoàn hảo.” Cô dừng lại. “Hoàn hảo đến mức… giống như đang diễn.”
Câu nói đó khiến ánh mắt Chu Hành Viễn tối xuống.
“Anh ấy cố làm mọi thứ mà một người đàn ông nên làm, cố chứng minh mình là người bình thường, cố chối bỏ bản thân. Cho đến một ngày tôi lục ngăn tủ cũ, tôi thấy giấy điều trị tâm thần.”
Chu Hành Viễn lập tức ngẩng đầu.
“Anh ấy tự lén lút đi điều trị.”
Không khí trở nên nặng nề.
“Lúc đó tôi bắt đầu sợ, rồi bắt đầu thấy mệt, tôi đòi chia tay, anh ấy lại níu kéo,” Cô nhìn xa xa. “Thật ra, lúc sống chung tôi chưa từng cảm nhận được tình yêu của anh ấy.”
Chu Hành Viễn cảm thấy tim mình nhói lên.
“Cho đến ba ngày trước, Tạ Vũ Thần đến tìm tôi. Anh ấy rất hoảng loạn, một mực cầu xin tôi quay lại. Lúc đó tôi không nhịn được liền nói ra tất cả. Anh biết đấy, những năm tháng tự mình dày vò đã khiến tôi kiệt sức, cũng không ít ấm ức. Tạ Vũ Thần càng tốt bao nhiêu, tôi càng dày vò bấy nhiêu.”
Chu Hành Viễn gần như nín thở.
“Anh ấy sững sờ khi nghe tôi từng lớp từng lớp lột trần anh ấy, cuối cùng anh ấy chỉ nói một câu: Anh cần đi gặp bác sĩ. Và rồi cứ thế bỏ đi.”
Chu Hành Viễn không nói gì, hắn im lặng rất lâu, điếu thuốc trong tay đã bị bóp nát từ lúc nào.
Lồng ngực hắn đau, không phải vì ghen mà vì một cảm giác đau đớn rất sâu. Hóa ra cậu đã sống những năm tháng như vậy, một mình, cố gắng trở thành “bình thường”, cố gắng trở thành “đúng”, cố gắng đến mức tự làm tổn thương mình.
Chu Hành Viễn chợt nhớ lại quá khứ của mình. Hắn cũng từng bị dồn ép, cũng từng bị ghét bỏ, nhưng hắn đã lựa chọn ngẩng đầu thừa nhận.
Còn Tạ Vũ Thần lại không thể. Không phải vì yếu đuối mà vì cậu quá hoàn hảo, quá xuất sắc, quá không cho phép bản thân sai lệch.
Một cảm giác đau nhói lan ra trong lồng ngực hắn. Chu Hành Viễn khẽ nhắm mắt. Lần đầu tiên hắn hiểu rõ thứ hắn đang nhớ không chỉ là một người mà là một linh hồn đang tự hành hạ chính mình.
Sau cùng hắn mở mắt, hỏi Lâm Nhã Kỳ:
“Cô có địa chỉ nơi cậu ấy điều trị không?”
“Có.”
Lâm Nhã Kỳ vừa nói vừa mở màn hình điện thoại chìa ra một dòng địa chỉ, Chu Hành Viễn liếc qua nhớ rõ rồi đứng dậy trả tiền. Trước khi ra khỏi cửa, hắn dừng lại một chút.
“Cảm ơn.”
Thứ hắn nhận được là một tiếng thở dài, nhưng hắn chẳng còn bận tâm nữa. ắHn đi như chạy về công ty, lập tức lấy xe lái đi.
Chiếc xe lao ra đường gần như ngay lập tức. Chu Hành Viễn lái rất nhanh, nhanh hơn bình thường, nhưng vẫn không đủ để làm dịu đi nhịp tim đang đập gấp trong lồng ngực. Những lời Lâm Nhã Kỳ vừa nói cứ lặp lại trong đầu hắn, từng câu một, từng hình ảnh một.
Tạ Vũ Thần thích con trai.
Tạ Vũ Thần hoảng loạn.
Tạ Vũ Thần đi điều trị tâm lý.
Hắn siết chặt vô lăng. Cho đến tận lúc này, hắn mới thực sự nhận ra mình đã làm gì. Không phải là một cuộc chơi, không phải là một lần chiếm hữu thú vị mà là đẩy một người vốn đã đứng trên bờ vực rối loạn cảm xúc xuống sâu thêm một tầng nữa.
Gió ngoài cửa xe thổi mạnh, nhưng trong xe lại ngột ngạt đến khó chịu. Chu Hành Viễn hạ kính xuống, hít sâu một hơi, nhưng vẫn không cảm thấy dễ chịu hơn.
Hắn bắt đầu sợ. Sợ rằng Tạ Vũ Thần không phải chỉ nghỉ phép, sợ rằng mười ngày kia không phải để bình tĩnh lại, sợ rằng… cậu đang dần rời khỏi cuộc sống hiện tại, rời khỏi hắn. Ý nghĩ đó khiến hắn đạp ga mạnh hơn.
Đèn đỏ phía trước bật sáng, xe phải dừng lại. Chu Hành Viễn khẽ nghiêng đầu tựa vào ghế, lần đầu tiên trong nhiều năm, hắn cảm thấy bất lực đến vậy.
“Lúc anh lừa tôi, anh chưa từng nghĩ đến quan hệ lâu dài?” Câu hỏi ấy lúc đó nghe giống như một lời trách móc, nhưng bây giờ nghĩ lại, nó giống như một lời cầu cứu hơn.
Đèn xanh bật sáng, Chu Hành Viễn lập tức lái đi. Hắn không còn muốn suy nghĩ nữa, hắn chỉ muốn gặp Tạ Vũ Thần.
Quãng đường dài hơn năm mươi cây số mà Chu Hành Viễn có cảm giác vừa đi hết một đời người. Chiếc xe phanh gấp trước cổng Trung tâm Tâm lý Bắc Thành, một tòa nhà ba tầng sơn trắng nằm lùi sâu sau hàng cây bạch đàn cao, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào của con phố chính. Không gian nơi đây yên tĩnh đến mức khiến người vừa bước xuống xe như hắn bỗng có cảm giác mọi suy nghĩ trong đầu bị khuếch đại rõ rệt.
Hắn gần như chỉ kịp đóng mạnh cửa xe rồi bước nhanh vào trong. Sảnh tiếp nhận rộng, ánh đèn dịu, mùi tinh dầu thoang thoảng khiến nhịp tim vốn đã rối loạn của hắn càng trở nên khó chịu. Một nữ bác sĩ trung niên đang đứng trao đổi với lễ tân.
“Tôi muốn hỏi Tạ Vũ Thần đang điều trị ở đâu?”
Cô lễ tân khẽ nhíu mày, nhưng lúc ngẩng lên bắt gặp một gương mặt đẹp trai đến phát sáng, ánh mắt lập tức dịu lại.
“Anh là thế nào với bệnh nhân ạ?”
Chu Hành Viễn gần như không suy nghĩ, lời nói bật ra nhanh hơn cả lý trí.
“Tôi là người nhà của cậu ấy.”
