Tối nay đừng về sớm

Chương 7: Cậu là muốn quan hệ lâu dài với tôi?

admin 07/07/2026 62 lượt xem

Chu Hành Viễn không nói gì, bám vào lan can leo xuống. Hắn đáp chân xuống bên cạnh Tạ Vũ Thần, cậu khẽ nhích sang một bên, hắn vội cúi xuống nắm lấy vai cậu.

“Cẩn thận.”

Tạ Vũ Thần lại cười. Khi Chu Hành Viễn đã ngồi song song với cậu trên trụ cầu đá, hắn mới thấy cảm giác rất lạnh, liền cởi áo khoác khoác lên người cậu. Tạ Vũ Thần không né tránh, để hắn muốn làm gì thì làm.

“Anh yên tâm, tôi sẽ không dùng cái chết để liên luỵ đến anh, cũng không cần quan tâm đến tôi. Chúng ta nói cho xong chuyện rồi không còn liên quan.” Tạ Vũ Thần nói, ngửa cổ nhìn về phía bờ xa, ở góc nghiêng, gương mặt cậu vẫn vô cùng quyến rũ.

Mãi lâu sau, Chu Hành Viễn mới nói:

“Vũ Thần, xin lỗi.”

Tạ Vũ Thần bật cười. 

“Người có tiền các anh muốn có ai là có thể có, bất chấp thủ đoạn, nhưng người như chúng tôi cũng có nguyên tắc riêng của mình.”

“Bây giờ cậu muốn thế nào?” Chu Hành Viễn hỏi. Hỏi xong hắn chợt cảm thấy mình đê tiện. Ngủ với người ta xong, lại còn hỏi muốn thế nào, chẳng giống như mặc cả đền bù là xong sao? Người kiêu ngạo như Tạ Vũ Thần, hẳn cậu sẽ lập tức ném hắn xuống sông. 

“Chu tổng, Lục tổng, các anh đều nằm xuống để tôi làm lại một lần.” Tạ Vũ Thần nói, giọng điệu thản nhiên như thể mua đồ xong nhắc người ta thối lại tiền thừa. Chu Hành Viễn không ngờ đến câu trả lời này, đúng là Tạ Vũ Thần luôn làm cho hắn kinh ngạc.

“Tôi thì cậu có thể làm bao nhiêu lần cũng được, Lục Minh Trạch thì không được, cậu ta là trai thẳng, xong rồi cậu ta không chỉ ngồi đây ngắm sông mà trực tiếp nhảy xuống luôn. Hơn nữa cậu vừa đánh cậu ta lại vừa bắt tăng lương gấp đôi, tôi thấy thế là đủ thiệt hại rồi.”

“Vậy thì anh phải đền cả phần của anh ta.” Tạ Vũ Thần nói, giọng điệu lười biếng.

“Được, cậu muốn thế nào cứ tính hết lên tôi. Bây giờ lên trên được chưa?”

“Lúc anh lừa tôi, anh chưa từng nghĩ đến quan hệ lâu dài?” Tạ Vũ Thần chợt quay sang, nhìn chằm chằm vào mắt Chu Hành Viễn khiến hắn sửng sốt, rồi lại ngẩn người. 

Quả thật, hắn thấy cậu vừa mắt, lại thấy cậu yếu đuối chẳng đáng một xu, lại thấy muốn đùa bỡn cậu một phen, trong lòng hắn chưa từng nghĩ đến cái gì mà quan hệ lâu dài. Với bất kỳ ai từ trước đến nay đều như vậy.

“Sao? Tôi nói đúng rồi à?”

“Cậu… là muốn quan hệ lâu dài với tôi?” Chu Hành Viễn hỏi. 

Tạ Vũ Thần bất chợt bật cười lớn: “Con mẹ nó anh còn thần kinh hơn cả tôi.”

Cậu đứng dậy, bắt lấy trụ cầu, vung chân nhảy lên trên, động tác nhanh và thuần thục. Chu Hành Viễn lập tức theo sau.

“Đưa tôi chìa khoá xe Lục tổng, tôi cần về công ty làm việc, anh lái xe của anh đi đi.”

Chu Hành Viễn rút chìa khoá xe của Lục Minh Trạch đưa cậu rồi nhận khoá xe của mình. Cả hai mở cửa lên xe, trước khi lái đi, Tạ Vũ Thần hạ kính nói với Chu Hành Viễn:

“Xin lỗi, xe của anh tôi vừa vượt khoảng hai chục cái đèn đỏ.”

Nói xong cậu liền kéo kính lên, Chu Hành Viễn gầm lên:

“Cậu đúng là một tên khốn.”

Bất chợt nhận ra điều gì, hắn lại hoảng hồn ngoái lại.

“Này, xe của Lục Minh Trạch, cậu đừng có…”

Hắn chưa nói hết thì đã thấy chiếc xe phóng đi với tốc độ bàn thờ. Chu Hành Viễn bất lực.

“Lục Minh Trạch, xin lỗi. Chó nhà tôi thật sự đứt xích.”

Chu Hành Viễn lái xe rời khỏi bờ sông, ánh nắng xế trưa hắt xuống mặt đường tạo thành những mảng sáng chói trên kính chắn gió. Thành phố vẫn ồn ào với dòng xe qua lại, nhưng bên trong xe lại yên tĩnh đến mức hắn có thể nghe rõ tiếng động cơ đều đều và cả nhịp tim mình vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Câu nói của Tạ Vũ Thần cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn.

“Lúc anh lừa tôi, anh chưa từng nghĩ đến quan hệ lâu dài?”

Chu Hành Viễn khẽ nhíu mày. 

Quan hệ lâu dài?

Khái niệm đó đối với hắn từ trước đến nay gần như không tồn tại. Những mối quan hệ hắn từng trải qua đều rất đơn giản: hắn cho đi vật chất, đối phương cho hắn cảm giác mới mẻ, khi hết hứng thú thì tự nhiên kết thúc. Không ai làm khó ai, càng không ai hỏi về tương lai. Phần lớn những người ở bên hắn đều hiểu rõ vị trí của mình. Ngoan ngoãn, biết điều, không ràng buộc.

Hắn cũng quen với điều đó. Nhưng Tạ Vũ Thần thì khác.

Một người vốn là trai thẳng, lại hỏi hắn câu ấy, không phải với vẻ trách móc, mà giống như đang thực sự muốn biết câu trả lời. Chu Hành Viễn khẽ thở ra, tay vô thức siết chặt vô lăng.

Nếu Tạ Vũ Thần thật sự muốn một mối quan hệ lâu dài với hắn… hắn có sẵn sàng không? Ý nghĩ ấy khiến hắn bất giác bật cười rất khẽ, nhưng nụ cười lại nhanh chóng tắt đi.

Trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh của đêm qua. Ánh đèn mờ trong phòng, hơi thở nóng rực, và đôi mắt của Tạ Vũ Thần khi ấy không còn vẻ rực rỡ thường ngày, cũng không còn sự sắc lạnh lúc đánh nhau, mà là một loại mê mang mềm mại đến khó tin. Cậu túm lấy cổ áo hắn, giọng khàn đi vì men rượu và thứ cảm xúc hỗn loạn không gọi thành tên.

Khoảnh khắc đó, Chu Hành Viễn lần đầu tiên không còn cảm thấy mình đang chơi một trò chơi. Không phải sự chinh phục, không phải sự tò mò mà là một rung động rất lạ, rất chậm, nhưng lại sâu đến mức hắn không kịp chuẩn bị.

Hắn nhớ rõ cảm giác khi chạm vào Tạ Vũ Thần. Chu Hành Viễn khẽ nhắm mắt một giây rồi mở ra.

Quan hệ lâu dài…

Hắn thật sự chưa từng nghĩ tới. Nhưng lần đầu tiên, hắn suy nghĩ về điều đó trong hỗn loạn.

Buổi chiều hôm ấy, công việc của Chu Hành Viễn gần như chỉ xoay quanh những văn bản thủ tục liên quan đến khoản tài trợ cho dự án của Lục Minh Trạch. Những con số, điều khoản, kế hoạch truyền thông nối tiếp nhau trên màn hình, rõ ràng, logic, không có bất kỳ chỗ nào khiến người ta phải do dự. Thế nhưng hắn lại đọc đi đọc lại nhiều lần, mà vẫn không thật sự tập trung được.

Trong đầu hắn, không phải là dự án, cũng không phải là lợi nhuận, mà là một gương mặt.

Một ánh mắt.

Một cái tên.

Tạ Vũ Thần.

Khi trời chạng vạng, Chu Hành Viễn lái xe trở về căn hộ của mình. Thành phố dần lên đèn, ánh sáng phản chiếu trên kính chắn gió loang loáng như những vệt nước. Hắn bật nhạc nhưng lại tắt ngay sau đó, bởi bất cứ âm thanh nào cũng khiến những ký ức kia bị cắt ngang. Hắn không muốn bị cắt ngang.

Phòng ngủ vẫn lộn xộn từ đêm qua. Ánh đèn vàng ấm rơi xuống ga giường nhàu nát đầy dấu vết. Chu Hành Viễn đứng lặng một lúc lâu bên mép giường, rồi chậm rãi ngồi xuống.

Không hiểu vì sao, hắn lại nhớ rất rõ.

Không phải chỉ là cơ thể nóng lên vì men rượu hay thuốc kích thích, mà là khoảnh khắc Tạ Vũ Thần nhìn hắn, ánh mắt mơ hồ nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo, vừa như đang chống cự, vừa như đang buông xuôi. Nhớ cách cậu túm lấy cổ áo hắn, nhớ hơi thở gấp gáp sát bên tai, nhớ cả cái cau mày rất khẽ, như thể ngay cả trong lúc mất kiểm soát, cậu vẫn không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

Chu Hành Viễn khẽ nhắm mắt.

Tạ Vũ Thần dịu dàng đến mức khiến người ta muốn bảo vệ, lại cứng rắn đến mức khiến người ta không dám chạm vào.

Cậu lịch thiệp, sáng sủa, giống như một người luôn đứng trong ánh sáng, nhưng phía sau lại là những vết xước rất sâu, rất thật.

Chu Hành Viễn ngả người xuống giường, đưa tay che mắt.

Trong đầu hắn, từng hình ảnh hiện lên rõ ràng đến mức khó chịu: Tạ Vũ Thần đứng dưới mưa, Tạ Vũ Thần hút thuốc ngoài ban công, Tạ Vũ Thần lạnh lùng ra tay khi Lâm Nhã Kỳ bị đánh, và cả Tạ Vũ Thần đêm qua – mềm yếu trong vòng tay hắn nhưng vẫn cố giữ lại một chút kiêu hãnh cuối cùng.

Hắn không biết mình đã nằm như vậy bao lâu, chỉ biết rằng suốt đêm hôm đó, hắn gần như không ngủ. Hễ vừa nhắm mắt, ký ức lại dội về. Hễ tỉnh táo một chút, câu hỏi của Tạ Vũ Thần lại vang lên: Lúc anh lừa tôi, anh chưa từng nghĩ đến quan hệ lâu dài?”

Chu Hành Viễn chưa từng nghĩ, nhưng đêm nay, hắn lại nghĩ, nghĩ đến mức không thể dừng lại. Gần sáng, hắn bật dậy, thay quần áo, lái xe ra khỏi nhà khi thành phố còn chưa hoàn toàn tỉnh giấc.

Con đường buổi sớm vắng hơn thường ngày, ánh nắng nhạt dần tràn xuống những dãy nhà cao tầng. Chu Hành Viễn lái thẳng đến công ty của Lục Minh Trạch, gần như không cần suy nghĩ.

Hắn chỉ muốn gặp Tạ Vũ Thần. Chỉ muốn xác nhận rằng người kia vẫn ở đó, vẫn còn trong tầm mắt của hắn. Khi bước vào văn phòng, Lục Minh Trạch đang xem tài liệu, thấy hắn liền ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo chút ngạc nhiên.

“Đến sớm vậy?”

Chu Hành Viễn không vòng vo.

“Tạ Vũ Thần đâu?”

Lục Minh Trạch hơi khựng lại một chút rồi đáp: “Xin nghỉ phép rồi.”

Chu Hành Viễn nhíu mày.

“Nghỉ phép?”

“Ừ. Mười ngày.”

Hắn đứng im vài giây, rồi hỏi lại, giọng thấp hơn hẳn: “Nghỉ phép… hay nghỉ việc?”

Lục Minh Trạch bật cười: “Nghỉ phép.”

Chu Hành Viễn vẫn không nói gì. Hắn nhìn quanh phòng như đang tìm một dấu vết nào đó, rồi lại hỏi:

“Đồ đạc của cậu ấy còn ở đây chứ?”

“Còn.”

Lục Minh Trạch khép tập tài liệu lại, nhìn thẳng vào hắn, giọng hơi chậm lại: 

“Cậu ta chỉ xin nghỉ phép thôi.”

Không hiểu vì sao, đến lúc này Chu Hành Viễn mới thật sự thả lỏng. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khác lại dâng lên, nặng hơn, rõ ràng hơn.

Mười ngày. Hắn bỗng nhận ra, chỉ mới một đêm không gặp, hắn đã chật vật thế này. Mười ngày… sẽ dài đến mức nào.

Hai ngày tiếp theo trôi qua trong trạng thái mà Chu Hành Viễn chưa từng trải qua trong đời. Hắn vẫn làm việc, vẫn ký tài liệu, vẫn tham dự những cuộc họp cần thiết, nhưng mọi thứ đều như bị phủ một lớp sương mỏng. Khi ngồi trước màn hình máy tính, hắn thường vô thức mở điện thoại muốn nhắn tin cho Tạ Vũ Thần, gõ vài chữ rồi lại xóa đi.

“Đã về chưa?” – xóa.

“Dự án có cần tôi hỗ trợ gì không?” – xóa.

“Cậu đang ở đâu?” – xóa.

“Bao giờ thì cậu chén tôi?” – xoá.

Cuối cùng chỉ còn lại một câu rất nhạt: “Nghỉ ngơi tốt nhé.”

Nhưng ngay cả câu đó hắn cũng không gửi.

Chu Hành Viễn chưa từng nghĩ có một ngày mình lại do dự vì một tin nhắn. Hắn từng có rất nhiều mối quan hệ, đến rồi đi nhẹ nhàng như những cuộc giao dịch ngắn hạn. Chưa từng có ai khiến hắn phải cân nhắc xem gửi một dòng chữ có khiến đối phương khó chịu hay không.

Đến ngày thứ ba, hắn vẫn không nhịn được mà gọi điện. Tiếng chuông vang lên rất lâu, rồi tự tắt.

Chu Hành Viễn nhìn màn hình điện thoại vài giây, lại gọi lần nữa. Vẫn không có người nghe. Hắn đặt điện thoại xuống bàn, nhưng chỉ chưa đầy một phút sau đã cầm lên kiểm tra xem có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào không.

Không có.

Từ đó trở đi, hắn gần như không làm được việc gì ra hồn. Tài liệu ký chậm hơn bình thường, lịch trình bị dồn lại, trợ lý cũng bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt dè dặt.

Đến chiều, hắn dứt khoát lái xe sang Venus tìm Lục Minh Trạch để “giết thời gian”.

Lục Minh Trạch vừa nhìn thấy hắn đã thở dài.

“Cậu lại đến nữa à?”

Chu Hành Viễn kéo ghế ngồi xuống, giọng lạnh nhạt: “Tôi kiểm tra tiến độ dự án.”

“Tiến độ tốt. Nhưng người cậu muốn kiểm tra thì đang nghỉ phép.”

Chu Hành Viễn không đáp, chỉ mở điện thoại ra nhìn một lúc rồi lại tắt. Hắn ở lại gần một tiếng, hỏi vài câu công việc, sau đó lại rời đi. Ngày thứ tư, hắn lại đến. Ngày thứ năm, hắn vẫn đến.

Nỗi nhớ bắt đầu có hình dạng rõ ràng, như một thứ dữ liệu liên tục chiếm đầy bộ nhớ, không thể xóa, cũng không thể nén lại. Hắn chợt nhớ hồi còn đi học, từng có một lần tương tư đơn phương một bạn nam cùng lớp. Cảm giác khi ấy cũng mơ hồ và bồn chồn như vậy, nhưng không sâu đến mức khiến người ta mất kiểm soát.

Lần này thì khác. Lần này, hắn biết rõ mình đang muốn gì.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →