Tối nay đừng về sớm

Chương 5: Đêm qua là cậu dính chặt lấy tôi

admin 07/07/2026 62 lượt xem

“Vậy tối mai đi ăn cơm đi.” Lục Minh Trạch nốc hết ly rượu mạnh rồi đặt xuống. Chuyện này anh ta không thể làm được gì nữa rồi, tốt nhất là phải nghiêng về phía người có tiền trước đã.

Hôm sau, Lục Minh Trạch đích thân thông báo dự án phối hợp với công ty của Chu Hành Viễn đã đạt hiệu quả vượt mong đợi. Chiến dịch quảng cáo lan rộng, doanh số tăng vọt, phía đối tác vô cùng hài lòng. Anh ta vui vẻ tuyên bố mời toàn bộ phòng quảng cáo đi ăn mừng, đồng thời phía Chu Hành Viễn cũng sẽ tham dự.

Tám giờ tối, hơn hai mươi người có mặt tại một nhà hàng sang trọng bên bờ sông. Phòng riêng rộng, ánh đèn pha lê hắt xuống mặt bàn dài phủ khăn trắng, ly rượu vang xếp thành hàng, tiếng nói cười rộn ràng chưa kịp ngồi đã vang lên.

Hai bên nâng ly liên tục. Người của Chu Hành Viễn chúc mừng ý tưởng táo bạo, phía Tạ Vũ Thần đáp lại bằng những câu khiêm tốn nhưng tự tin. Không khí nhanh chóng nóng lên. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng gọi thêm rượu, tiếng cười xen lẫn lời khen ngợi khiến cả căn phòng như rung nhẹ.

Chu Hành Viễn ngồi bên cạnh Lục Minh Trạch, áo vest đã cởi bỏ, chỉ còn sơ mi trắng mở hai cúc đầu. Hắn uống không ít, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo. Thỉnh thoảng hắn nhìn qua chỗ Tạ Vũ Thần, mỉm cười dơ ly lên tỏ ý chúc mừng cậu.

Tạ Vũ Thần bị kéo đứng lên hết lần này đến lần khác. Đồng nghiệp vỗ vai, cấp dưới nâng ly, Lục Minh Trạch cũng đích thân cụng cốc với cậu. Dù tửu lượng tốt, uống giữa vòng vây như vậy cũng khó tránh khỏi men rượu đang dâng lên.

Khi không khí đã ngả nghiêng, Lục Minh Trạch đặt ly xuống, cười lớn: “Lần này công lớn thuộc về trưởng phòng Tạ. Không có cậu, dự án này không thể đẹp như vậy.”

Mọi người vỗ tay.

Anh ta nói tiếp, giọng có phần cao hứng vì rượu: “Tôi đang cân nhắc gọi vốn cho dự án nghiên cứu sữa tắm mới cậu theo đuổi. Một sản phẩm hương tự nhiên, nếu làm tốt, thị trường sẽ rất rộng.”

Ánh mắt Tạ Vũ Thần sáng lên trong chốc lát. “Cảm ơn sếp Lục.”

Lục Minh Trạch quay sang Chu Hành Viễn, nửa đùa nửa thật: “Chu tổng thấy sao?”

Chu Hành Viễn chậm rãi xoay ly rượu trong tay, giọng trầm thấp: “Tôi có thể cân nhắc.”

Hắn ngẩng lên nhìn thẳng Tạ Vũ Thần, ánh mắt không rõ là men rượu hay thứ gì khác khiến nó sâu hơn bình thường.

“Nhưng đầu tư luôn cần điều kiện.”

Cả bàn cười ồ, tưởng chỉ là câu nói xã giao quen thuộc.

Chu Hành Viễn nhếch môi, chậm rãi nói tiếp: “Ví dụ như… trưởng phòng Tạ có sẵn sàng trả giá tương xứng cho dự án mình tâm huyết hay không.”

Câu nói nghe qua vẫn mang màu sắc thương trường, nhưng ánh mắt hắn lại không hề đặt trên bảng kế hoạch.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, Tạ Vũ Thần nhìn hắn vài giây, khóe môi cong lên. Men rượu khiến ánh mắt cậu mềm hơn, nhưng giọng nói lại rõ ràng.

“Nếu điều kiện đủ hấp dẫn… tôi sẵn sàng.”

Cả bàn lại bật cười, cho rằng đó chỉ là lời đáp trả dí dỏm.

Chỉ có Chu Hành Viễn không cười lớn.

Hắn nhìn Tạ Vũ Thần, ánh mắt chậm rãi hạ xuống môi cậu rồi lại nâng lên, ý vị sâu xa.

“Vậy à.”

Một câu nhẹ như khói rượu.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng cười ồn ào và ly rượu chạm nhau không dứt, dường như đã có một thoả thuận vô hình bắt đầu hình thành.

Nửa giờ sau, bọn họ dìu dắt nhau chuyển sang phòng Karaoke, tiếp tục gọi rượu. Lục Minh Trạch còn phóng khoáng gọi một dàn tiếp viên cả nam lẫn nữ đến tiếp, chẳng mấy chốc ai cũng có đôi có cặp. Lục Minh Trạch cũng được một mỹ nhân lôi ra hát song ca, anh ta lắc lư suốt cả buổi.

Chu Hành Viễn cầm ly rượu ngồi xuống bên cạnh Tạ Vũ Thần, hỏi:

“Cậu không chọn một cô sao? Không có hứng thú, hay vẫn nhớ người cũ?”

Tạ Vũ Thần cười, không trả lời thẳng câu hỏi.

“Vậy sao anh không chọn, hay là không hứng thú?”

Chu Hành Viễn ngửa cổ uống cạn ly rượu, đặt nó xuống bàn, hắn nghiêng mắt nhìn sang Tạ Vũ Thần.

“Tôi không chọn con gái, vì tôi là gay.”

Nói xong câu này, Chu Hành Viễn nâng ly lên, thản nhiên uống một ngụm, đôi mắt hắn phủ một tầng sương mù, không biết đâu là bờ bên kia. Ngón tay hắn gài trên đế ly, tinh nghịch lắc chiếc ly rỗng qua lại.

Hắn chờ người bên cạnh giật mình nhích ra xa khỏi hắn, hoặc một loại phản ứng gì đó như gặp đại dịch. Hoặc có khi là một cái giật mình rồi giả tạo che khuất cảm xúc của bản thân của đối phương.

“Ồ, vậy anh có thể chọn con trai.”

Tạ Vũ Thần nói trong lúc cầm ly của Chu Hành Viễn, rót thêm rượu. Điều mà Chu Hành Viễn tưởng tượng sau khi đột ngột come out với Tạ Vũ Thần lại không như hắn nghĩ. 

Chu Hành Viễn nhận ly rượu từ tay cậu, khẽ cười.

“Có Tạ trưởng phòng đây rồi, tôi cũng không cần chọn ai cả.”

Hắn đưa ly rượu ra chạm vào ly của Tạ Vũ Thần rồi không đợi cậu, tự mình uống hết. Tạ Vũ Thần cũng không nhìn hắn lâu, ngửa cổ uống hết ly. Hôm nay cậu hơi buông thả, nhưng vẫn không đến nỗi không nghe hoặc nghe không hiểu Chu Hành Viễn nói gì. 

“Vậy thì tôi được anh chiếu cố quá rồi.” Cậu nói. 

Trong lúc đó, cậu thấy Lục Minh Trạch ngoài ban công, dáng vẻ liêu xiêu. Chu Hành Viễn cũng nhìn thấy, liền nói:

“Ra xem Lục tổng của cậu đi, chắc không trụ nổi bao lâu nữa.”

“Cảm ơn Chu tổng, tôi xin phép một lát.”

Tạ Vũ Thần nói xong liền đứng dậy đi qua ban công. Lục Minh Trạch nhìn thấy cậu dơ tay vẫy vẫy. 

“Lục tổng, anh có sao không?” Tạ Vũ Thần vội đi tới.

Ban công nhà hàng lộng gió. Bên dưới là mặt sông phản chiếu ánh đèn thành phố, bên trong phòng hát vẫn còn vọng tiếng ồn ào.

“Tôi không sao, tới đây nói chuyện đi.”

Tạ Vũ Thần chống tay lên lan can, men rượu khiến gò má cậu ửng nhẹ. Lục Minh Trạch đứng cạnh, im lặng một lúc lâu rồi mới mở lời.

“Vũ Thần, tôi hỏi cậu một câu… đừng hiểu lầm.”

Tạ Vũ Thần nghiêng đầu nhìn anh ta, khóe môi còn vương ý cười. “Sếp Lục hôm nay khách sáo vậy sao?”

Lục Minh Trạch khẽ cười, nhưng ánh mắt lại không đùa. 

“Chu Hành Viễn có ý với cậu. Nếu cậu chịu… gần gũi hắn ta hơn một chút, dự kia sẽ không còn là chuyện phải chờ xem xét nữa.”

Gió đêm thổi qua, mang theo mùi rượu nhàn nhạt. Tạ Vũ Thần nhìn xuống dòng xe bên dưới.

“Ý anh là tôi nên dùng bản thân mình để lấy tài trợ?”

Lục Minh Trạch nhíu mày. “Tôi không ép. Chỉ là… có những cơ hội nếu biết nắm, sẽ rất khác.”

Một lát sau, Tạ Vũ Thần khẽ bật cười, ánh mắt trong veo dù đã hơi say. 

“Lục tổng, tôi cảm ơn anh rất nhiều, nhưng tôi từ chối.”

Gió thổi mạnh hơn một chút. Lục Minh Trạch nhìn cậu vài giây, rồi thở ra.

“Được rồi. Coi như tôi chưa nói gì.”

Tạ Vũ Thần quay lại nhìn anh ta, ánh mắt vẫn lễ độ như mọi khi. 

“Anh yên tâm, tôi không để ý.”

Lục Minh Trạch bật cười khẽ.

“Cậu vào trước đi, tôi đứng đây một lát.”

Khi Tạ Vũ Thần quay vào trong, Lục Minh Trạch liền nhắn tin cho Chu Hành Viễn:

“Cậu ta không đồng ý, cậu tự tìm cách khác đi.”

“Vậy bỏ thuốc đi.”

“Cậu đừng có điên.”

“Lục Minh Trạch, cậu không thể từ chối tôi đâu.”

“Mẹ nó.”

 

Sáng hôm sau.

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi xuống tấm ga trải giường màu xám nhạt. Tạ Vũ Thần khẽ động, rồi chậm rãi mở mắt. Cảm giác đầu tiên là đau đầu, cơ thể cũng rã rời, từng khớp xương như không còn thuộc về mình.

Cậu nhíu mày, chống tay ngồi dậy. Chăn trượt xuống, làn da trần lộ ra trong ánh sáng buổi sớm khiến cậu sững lại nửa giây. Không mặc gì.

Tim cậu đập mạnh, ký ức đứt đoạn như những mảnh phim rơi vỡ. Căn phòng xa lạ, mùi nước hoa nam nhàn nhạt. Và…

Tạ Vũ Thần quay phắt đầu.

Cách giường không xa, Chu Hành Viễn đang đứng trước gương chỉnh lại cà vạt. Áo sơ mi trắng đã được cài kín, tay áo gấp gọn, động tác ung dung như thể đây chỉ là một buổi sáng bình thường.

Khoảnh khắc ấy, mọi mạch máu trong người Tạ Vũ Thần như nóng lên.

Cậu bật dậy, không kịp kéo chăn, ba bước đã đến trước mặt hắn. Tay cậu chụp thẳng vào cổ áo Chu Hành Viễn, siết chặt, ánh mắt lạnh đi thấy rõ.

“Anh…”

Câu nói còn chưa kịp thành hình đã không thốt ra nổi, Chu Hành Viễn hơi cúi mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới như dò xét từng tế bào của cậu đang phơi ra ánh sáng, ánh nhìn bình tĩnh đến mức đáng ghét.

“Cậu định đánh tôi sao?”

Giọng hắn chậm rãi, mang theo chút khàn của buổi sáng.

“Đêm qua là cậu dính chặt lấy tôi.” Hắn nhướn mày, khóe môi cong nhẹ. 

“Còn nữa, cậu đang cố tình khiêu chiến tôi đấy à?” Ánh mắt hắn lại lướt qua cơ thể của Tạ Vũ Thần thêm lần nữa.

Tạ Vũ Thần khựng lại, lực tay vô thức nới lỏng, những mảnh ký ức mờ đục bắt đầu dội ngược về.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →