Chương 1: Người đàn ông trong mưa
Trời đổ mưa rất bất ngờ, không ào ạt, chỉ là những hạt mưa mảnh rơi xiên, kéo dài ánh chiều thành một màu xám nhạt. Vai áo Tạ Vũ Thần nhanh chóng thấm nước, mái tóc đen ướt dính vào trán. Cậu vẫn chưa kịp phản ứng thì Lâm Nhã Kỳ đã quay người định rời đi.
Tạ Vũ Thần hoảng hốt bước lên một bước, nắm lấy cổ tay cô.
“Nhã Kỳ!” Cậu gọi, giọng run rất khẽ, như thể chỉ cần nói to thêm một chút thôi là mọi thứ sẽ vỡ vụn. “Đừng đi vội như vậy… anh sai chỗ nào, anh sửa.”
Cậu siết chặt tay áo khoác của Lâm Nhã Kỳ, khiến nó bị kéo căng ra. Lâm Nhã Kỳ nhìn xuống những ngón tay trắng đến mức gần như trong suốt ấy, chân mày nhíu lại vì khó chịu. Những giọt nước mưa trượt dài theo khớp ngón tay Tạ Vũ Thần. Cậu cúi đầu, lưng hơi cong xuống, tư thế thấp đến mức gần như cầu xin.
“Anh sai ở đâu, anh sẽ sửa ở đó, chỉ cần em nói rõ cho anh biết, nhưng em đừng đi, Nhã Kỳ.” Giọng cậu nhỏ dần.
Lâm Nhã Kỳ ánh mắt pha lẫn mệt mỏi và khó chịu. Cô rút tay ra, động tác dứt khoát.
“Anh không sai nên anh cũng không có gì cần sửa,” cô nói, “chỉ là không phù hợp với em thôi. Vũ Thần, đừng cố chấp nữa.”
Mưa nặng hạt hơn. Tạ Vũ Thần đứng yên, bàn tay cậu chới với giữa không trung, những ngón tay dài mảnh duỗi ra như thể muốn tìm thứ gì đó để níu giữ. Nhưng cuối cùng chỉ là níu giữ cái lạnh trôi qua kẽ ngón tay.
Ở sát lề đường, Chu Hành Viễn đang rít một hơi thuốc thật sâu, nhả khói ra cửa xe. Hắn đang lái xe bỗng nhiên lên cơn thèm thuốc, liền tìm được nơi yên tĩnh ngay bên rìa công viên để dừng xe, hút thuốc.
“Nhã Kỳ, anh sẽ sửa!”
“Anh sẽ sửa!”
“Anh sẽ sửa!”
Tiếng nói không lớn lắm, chủ yếu là bị lẫn vào tiếng gió và tiếng mưa lộp bộp, nhưng lại khiến Chu Hành Viễn có chút khó chịu. Hắn rít một hơi thuốc nữa rồi bực tức ném nửa điếu thuốc còn lại ra đường, kéo cửa kính lên.
Chàng trai đứng trước xe hắn khoảng hơn hai chục mét, còn cô gái đã đi gần khuất sau lối ngoặt của con đường ven công viên. Tay cô cầm ô, tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch lát nghe rất rõ.
Quả là một bức tranh kinh điển minh hoạ cho một cuộc chia tay sặc mùi tiểu thuyết.
Chu Hành Viễn bất giác cười khẩy. Nếu hắn có gương mặt như vậy, ánh mắt như vậy, hắn có thể yêu mười cô gái đẹp cùng lúc. Vậy mà cậu ta lại đứng đó, giữa mưa, giống như cả thế giới của cậu vừa rời đi, còn cậu thì vẫn nguyện ý đứng yên để tiễn.
Mưa nặng hạt hơn, trời lại lạnh buốt.
“Mẹ kiếp!” Chu Hành Viễn chửi thề rồi mở cửa xe. Hắn đóng cửa hơi mạnh tay, lại vòng ra phía sau mở cốp xe lấy cái ô màu đen, bật lên.
Hắn cầm ô đi về phía cậu con trai.
Tạ Vũ Thần nhìn cho đến khi bóng dáng Lâm Nhã Kỳ đi khuất, tim cậu trống rỗng. Lúc rời công ty đuổi theo Lâm Nhã Kỳ cậu còn không kịp mang theo áo khoác, giờ này nước mưa ngấm vào cơ thể khiến cậu rét run.
“Cậu không thấy mất mặt à?”
Tạ Vũ Thần giật mình khi nghe thấy một giọng nói xa lạ từ phía sau. Khi cậu quay đầu lại, một chiếc ô đã che trên đầu khiến cho thế giới nhỏ bé của cậu tạm thời ngừng mưa.
Người đàn ông cao lớn đứng trước mặt cậu, một tay cầm ô, một tay đút túi quần, vẻ mặt lạnh còn mang chút kiêu ngạo. Hắn từ trên cao nhìn xuống cậu.
“Tại sao tôi lại phải thấy mất mặt?” Tạ Vũ Thần ngước nhìn lên, chạm vào ánh ánh mắt có chút khinh bỉ của hắn, hơi có chút bực bội.
“Tôi mà đẹp trai như cậu, sẽ yêu mười cô một lúc, mỗi tháng sẽ đá một cô. Còn cậu thì đứng đây mà cầu xin người ta.” Chu Hành Viễn nói một hơi, vẻ mặt cũng không thay đổi, mùi thuốc lá nhẹ thổi qua làn mưa, phả vào mũi Tạ Vũ Thần khiến cậu hơi nhăn mặt.
“Tôi chỉ là muốn chuyên tâm chăm sóc một người, nhưng cô ấy mãi mãi không bằng lòng.” Giọng cậu nhẹ như tiếng muỗi kêu.
“Vậy chỉ có thể nói là cậu không có bản lĩnh thôi.” Chu Hành Viễn vừa nói vừa bỏ tay ra khỏi túi quần, cúi người cầm lấy tay cậu, ấn cái ô vào.
“Cầm lấy rồi tiếp tục khóc lóc đi.”
Chu Hành Viễn quay lưng, vài giọt mưa rơi xuống đầu hắn, nhưng cũng chưa kịp ướt, cho đến khi hắn chui vào trong xe, nhanh chóng lái đi.
Tạ Vũ Thần cầm cái ô trên tay, thất thần nhìn theo chiếc xe, mấy phút sau mới nặng nề nhấc chân. Cậu hạ ô xuống, miệng lẩm bẩm: “Cảm ơn, nhưng ướt đến vậy rồi, còn cần che ô sao?”
Mưa quất đều lên kính chắn gió, những vệt nước loang ra rồi nhanh chóng bị cần gạt gạt phăng, lặp đi lặp lại như một thói quen vô nghĩa. Chu Hành Viễn một tay đặt lên vô lăng, tay kia gõ nhịp chậm trên thành cửa xe, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên một gương mặt.
Quá sạch sẽ.
Không phải kiểu sạch của người sống cẩn thận, mà là thứ trong suốt đến mức khiến người khác dễ lầm tưởng rằng chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ. Đôi mắt hơi đỏ vì mưa, hàng mi ướt dính lại, còn giọng nói thì nhỏ đến mức phải nghiêng tai mới nghe rõ, như thể sợ làm phiền cả thế giới.
Luỵ đến vậy sao?
Hắn bật cười nhạt, nhưng nụ cười chưa kịp thành hình đã tan mất. Bàn tay đặt trên vô lăng vô thức siết lại, trong khoảnh khắc nhớ tới cảm giác cổ tay kia nằm gọn trong lòng bàn tay mình, mảnh, lạnh, nhưng chẳng hề mềm mại.
Thật kỳ lạ.
Một người có thể năn nỉ đến hèn mọn như thế, lại vẫn đứng thẳng lưng dưới mưa, không khóc lớn, không níu kéo điên cuồng, chỉ lặp lại một câu duy nhất, như thể đó là nguyên tắc sống cuối cùng của mình.
Chu Hành Viễn lại lần sờ hộp thuốc, rút một điếu rồi châm lửa. Hắn hạ thấp cửa kính, gió mang theo mưa hắt vào trong xe, lạnh buốt. Hắn rít một hơi thuốc, khói trắng nhanh chóng tan ra, giống như hình ảnh của chàng trai đứng dưới ánh đèn đường, chỉ chớp mắt đã bị mưa nuốt chửng.
Lẽ ra hắn nên trêu đùa cậu ta thêm một chút nữa.
Cuối tuần, Chu Hành Viễn hẹn bạn thân ở một quán bar yên tĩnh nằm khuất trong con phố nhỏ, không ồn ào, không nhạc lớn, đủ riêng tư để nói chuyện công việc mà không cần hạ giọng. Bạn hắn tên Lục Minh Trạch, hiện đang điều hành một công ty mỹ phẩm quy mô không lớn nhưng vận hành rất tốt.
Hai người ngồi đối diện nhau, hai ly whiskey đặt giữa bàn, đá tan chậm, nước ánh lên màu hổ phách.
“Dạo này công ty cậu thế nào?” Chu Hành Viễn hỏi, giọng nhàn nhạt, như thể chỉ là xã giao cuối tuần.
“Ổn hơn tưởng tượng,” Lục Minh Trạch cười, dựa lưng ra ghế, “Nhân viên mới vào khá được việc, đặc biệt là mấy đứa trẻ. Tôi đang định cân nhắc đưa một đứa lên trưởng phòng.”
Chu Hành Viễn nhướng mày, hơi nghiêng ly rượu trong tay.
“Hiếm khi nghe cậu khen người khác như vậy.”
“Không phải khen suông.” Lục Minh Trạch đặt ly xuống, giọng nghiêm túc hơn một chút. “Làm việc thông minh, phản xạ nhanh, chịu được áp lực, quan trọng là rất có năng lượng. Kiểu người mà chỉ cần xuất hiện ở đâu là nơi ấy có nắng.”
“Nghe giống ngôi sao nhỉ.”
“Đúng là vậy.” Lục Minh Trạch cười. “Tên là Tạ Vũ Thần.”
Cái tên rơi xuống mặt bàn như một tiếng gõ rất khẽ. Chu Hành Viễn không quan tâm. Hắn chỉ lặng lẽ uống một ngụm rượu, vị cay lan xuống cổ họng, nóng lên, rồi tan ra.
“Người trẻ bây giờ thường không thích bị ép trách nhiệm.” Chu Hành Viễn nói.
“Cậu ta không phải kiểu trốn tránh,” Lục Minh Trạch lắc đầu, “Làm việc rất hết mình, lại trông rất rực rỡ.”
Nói đến đó, Lục Minh Trạch mở điện thoại, lướt vài cái rồi đưa sang. “À, đây là ảnh buổi ra mắt dự án hôm trước.”
Chu Hành Viễn không nhìn.
“Viễn Viễn, cậu không thể giả vờ hứng thú một chút à.” Lục Minh Trạch huơ huơ điện thoại trước mặt Chu Hành Viễn rồi thất vọng chuẩn bị nhấn nút tắt màn hình.
Đúng vào giây cuối cùng khi màn hình phụt tắt, Chu Hành Viễn bắt lấy cổ tay Lục Minh Trạch, giữ lại. Màn hình liền sáng lên.
Trong bức ảnh tập thể, rất nhiều người đứng chen nhau, vest chỉnh tề, nụ cười tiêu chuẩn. Nhưng gần như ngay lập tức, ánh nhìn của hắn dừng lại ở một vị trí hơi lệch trung tâm. Một người đứng đó, áo sơ mi sáng màu, không cười quá lớn, nhưng ánh mắt thì sống động, khóe môi cong lên vừa đủ, giống như mang theo ánh sáng của riêng mình.
Giống hệt người đứng dưới mưa hôm đó.
Chu Hành Viễn nhìn thêm vài giây, lâu hơn mức cần thiết, hắn hỏi: “Người này…”
“Là Tạ Vũ Thần,” Lục Minh Trạch nói, “Có phải trông cậu ta rất dễ nhận biết không? Rất khác biệt.”
“Ừ. Rất khác biệt.”
“Cậu có hứng thú với cậu ta?” Lục Minh Trạch nhìn Chu Hành Viễn chằm chằm.
Chu Hành Viễn tựa lưng ra sau, nhấc ly rượu lên, đá va nhẹ thành tiếng.
“Phải.”
“Công ty của cậu thành lập đã lâu, cũng nhiều nhân tài, cũng rất nhiều người trông thú vị, dù cậu có hứng thú cũng đừng nghĩ đến cướp.”
Chu Hành Viễn cười.
“Tôi không cướp, chỉ thấy có hứng thú.”
“Nếu cậu ta không phải gay?” Lục Minh Trạch uống một ngụm rượu, cười nói.
“Cậu ta không phải.” Chu Hành Viễn nói, tay rút một điếu thuốc gắn lên môi.
“Cậu nhìn ảnh mà có thể nhận ra?”
“Ừm.”
“Cậu muốn chơi trò gì vậy?”
“Chỉ muốn xác định cậu đánh giá cậu ta chưa chắc đúng.”
“Vậy để hôm nào tôi bố trí cho cậu gặp.”
“Được.”
Lục Minh Trạch: “Dạo này cậu rảnh lắm à? Lại muốn trêu đùa nhân viên của tôi?”
“Không rảnh, nhưng có hứng thú.” Chu Hành Viễn nói.
Lục Minh Trạch cụng ly với hắn rồi ngửa cổ uống cạn.
