Tối nay đừng về sớm

Chương 6: Bị chó điên nhà cậu cắn

admin 07/07/2026 62 lượt xem

Ly nước Lục Minh Trạch đưa lúc trở về bên cạnh cậu. Cổ họng nóng ran, không khí ngột ngạt, cả người như bị thiêu đốt. Rồi hành lang chao đảo. Cậu thấy mùi nước hoa từ áo khoác của Chu Hành Viễn, thấy hơi thở của hắn phả vào mũi cậu, một mùi quyến rũ.

Một đoạn ký ức thoáng qua, giọng nói của chính cậu, khàn và lạc đi, gần như không còn kiểm soát.

“Chu Hành Viễn, con mẹ nó anh cút đi!”

“Đứng lại. Ông đây chưa cho anh đi. Tới đây.”

“Còn đứng đấy à, tôi làm anh…”

Tiếng nói của chính mình như cố tình nhắc lại trong đầu khiến Tạ Vũ Thần thấy quay cuồng. Chân cậu không còn đứng vững.

Sắc mặt cậu tái đi. Chu Hành Viễn không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của cậu. Một lúc sau, hắn mới khẽ chỉnh lại cổ áo bị nhăn. 

“Cậu ở nhà nghỉ ngơi chút đi, tôi đến công ty một lúc.”

Thái độ bình tĩnh của hắn giống như vừa trải qua một cuộc dạo chơi, bây giờ là lúc hắn rời cuộc chơi, mọi thứ đều không đáng để tâm. 

Điều đó làm Tạ Vũ Thần bỗng nhiên nổi cơn điên. Ánh mắt cậu lạnh đi, nắm tay cuộn thành nắm đấm, nhằm mặt Chu Hành Viễn đánh tới.

Chu Hành Viễn khá bất ngờ trước cú đấm thần tốc của Tạ Vũ Thần, mặt hắn quay ngang một góc, vị mặn của máu tràn vào khoang miệng, hắn quay đầu lại, thấy cú đấm tiếp theo của Tạ Vũ Thần đang lao tới.

“Tạ Vũ Thần, cậu con mẹ nó bị điên à?”

Chu Hành Viễn gầm lên, dơ tay chặn cú đấm, bàn tay hắn bắt được cổ tay cậu, bằng một cú vặn dứt khoát, liền đè phía sau, đẩy Tạ Vũ Thần úp mặt xuống giường. Tạ Vũ Thần hơi kinh ngạc trước sức phản kháng nhanh nhẹn của Chu Hành Viễn, thường thì cậu đánh nhau rất chuyên nghiệp, ít khi bị đối phương khống chế. 

Tạ Vũ Thần liều mạng lật người, tung một cú đá vào bụng Chu Hành Viễn. Chu Hành Viễn sợ cậu gãy tay nên đành phải nới lỏng, nhảy ra xa tránh cú đá. Trong thoáng chốc, ánh mắt hắn lướt qua cơ thể của Tạ Vũ Thần, những thứ cần che dấu cứ thế hiển hiện ra trước mắt lại còn rung rinh lên xuống, thần kinh hắn bỗng căng như dây đàn.

“Tên này có thể trần truồng mà vô tư đánh người.” Hắn thầm nghĩ, cảm thấy có chút vi diệu, bất giác khóe miệng khẽ cong lên khiến cơn đau từ quai hàm chợt ập đến khiến hắn nhíu mày.

“Cậu mau mặc đồ vào rồi bình tĩnh nói chuyện.”

“Sao lúc anh lột đồ của tôi không bình tĩnh nói chuyện.” Tạ Vũ Thần rống lên.

“Là cậu tự cởi.” Chu Hành Viễn nhặt cái áo sơ mi của cậu vứt dưới đất, ném vào ngực cậu. Tạ Vũ Thần bắt lấy rồi mặc vào. Cuối cùng chỉ còn hở ra cặp đùi trắng đến loá mắt, Chu Hành Viễn than thầm: “Mẹ nó, không mặc vẫn hơn.”

Tạ Vũ Thần tìm quần áo mặc lại, lồng lộn rời khỏi phòng ngủ, cánh cửa đóng rầm một cái như thể sắp rụng ra đến nơi. 

“Tạ Vũ Thần, cậu đi đâu.” Chu Hành Viễn mở của chạy theo cậu.

“Đi đánh người.”

“Cậu định đánh ai?”

Tạ Vũ Thần đi rất nhanh, khi Chu Hành Viễn đuổi đến tầng hai thì đã thấy Tạ Vũ Thần mở cửa rất mạnh tay, còn buông lại một câu:

“Đánh người cần đánh.”

Khi Chu Hành Viễn đuổi xuống tầng một thì đã thấy xe của mình bị Tạ Vũ Thần lái đi, chỉ còn lại tiếng ma sát trên mặt đường còn vọng lại. Hắn vừa lau máu ở môi vừa bấm số điện thoại của Lục Minh Trạch nhưng không thấy anh ta bắt máy. 

Chu Hành Viễn chửi khẽ một câu, vội giơ tay vẫy taxi. Giờ cao điểm buổi sáng, dòng xe dày đặc ken kín mặt đường, hết chiếc này đến chiếc khác đều đã có khách. Hắn đứng giữa vỉa hè, cà vạt vẫn còn chưa kịp chỉnh lại, gương mặt còn vương vết máu nhạt, bộ dạng hiếm khi chật vật như vậy. 

Trong đầu hắn chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất, với tính khí của Tạ Vũ Thần, người đầu tiên cậu tính sổ chắc chắn sẽ là Lục Minh Trạch.

Cuối cùng cũng bắt được một chiếc taxi, Chu Hành Viễn kéo cửa xe ngồi vào, nói nhanh địa chỉ. Xe vừa nhích được vài trăm mét lại kẹt cứng giữa dòng phương tiện, tiếng còi xe kéo dài khiến hắn càng mất kiên nhẫn. Hắn mở điện thoại gọi lại cho Lục Minh Trạch thêm vài lần nữa, vẫn không ai nghe máy, linh cảm bất an bắt đầu dâng lên rõ rệt.

Khi Chu Hành Viễn đến được tòa nhà Venus thì đã gần bốn mươi phút trôi qua. Hắn bước nhanh vào sảnh, không kịp đáp lại câu chào quen thuộc của cô lễ tân, lên tầng làm việc của Lục Minh Trạch. 

Một nhân viên đi ngang qua nhận ra hắn liền nói: “Chu tổng, Lục tổng sáng sớm đã ra ngoài rồi ạ, hình như đi rất gấp”.

Chu Hành Viễn đẩy cửa bước vào phòng làm việc, ngay lập tức dừng lại. Trên sàn cạnh bàn làm việc là một chiếc bình hoa bị vỡ, nước còn loang ra chưa khô hẳn, vài cánh hoa dính vào mảnh sứ. Ở cạnh đó có một vệt máu nhỏ kéo dài trên mặt sàn gỗ.

Hắn đứng bất động hai giây, rồi lập tức lấy điện thoại ra gọi tiếp. Lần này chuông vừa đổ đến hồi thứ ba thì đầu dây bên kia cuối cùng cũng được kết nối.

“Cậu đang ở đâu?” Giọng hắn trầm xuống rõ rệt.

Bên kia im lặng vài giây, sau đó mới vang lên giọng Lục Minh Trạch, hơi khàn: 

“Bệnh viện S.”

“Bị sao?”

“Bị chó điên nhà cậu cắn.”

“Là chó nhà cậu.”

Chu Hành Viễn lao tới bệnh viện, Lục Minh Trạch đã vừa xử lý vết thương xong, đầu khâu ba mũi, còn chưa hết choáng. 

“Xe của cậu ở đâu, tôi đưa cậu về.” Chu Hành Viễn dìu Lục Minh Trạch đi, tay còn cầm theo đơn thuốc mà bác sĩ vừa dúi vào tay hắn.

Lúc ngồi trong xe, không khí có phần ngột ngạt. Lục Minh Trạch không rõ là đau, mệt, choáng vì thuốc tê hay là bởi giận quá, không thèm mở miệng nữa. Cuối cùng Chu Hành Viễn đành mở miệng.

“Cậu ta chạy đi đâu rồi?”

“Tới bệnh viện lấy mẫu tinh trùng của cậu để báo án.”

Chu Hành Viễn phì cười.  

“Cậu ta không có mặt mũi làm chuyện đó.”

“Chưa chắc đâu. Mẹ nó, cậu ta đập tôi xong còn bắt tôi ký quyết định tăng lương gấp đôi, nếu không sẽ cho cả công ty biết tôi bị cậu ta đánh vì cái gì.”

Chu Hành Viễn không nhịn được liền cười phá lên.

“Cậu cười cái chó gì. Mệt chết ông đây rồi. Nếu không vì khoản tài trợ của cậu, ông đây không phải nhịn.”

“Tôi sẽ đền bù cho cậu, hai phần ba tiền khởi động dự án mới ngay hôm nay.”

“Được rồi, coi như cậu cũng có lòng tốt. Nhưng tốt nhất cậu nên đi tìm chó của cậu đi, rồi xích chặt lại, đừng để cắn tôi lần nữa.”

“Được rồi, thả cậu về công ty tôi lấy xe cậu đi tìm cậu ta.”

Sau khi thả Lục Minh Trạch, Chu Hành Viễn lái thẳng ra đường mà trong đầu gần như trống rỗng. Hắn gọi cho Tạ Vũ Thần vài lần, tất cả đều không được kết nối. Tin nhắn gửi đi cũng không có phản hồi. 

Hắn chạy xe qua công ty, qua khu chung cư nơi Tạ Vũ Thần ở rồi lại vòng trở ra. Mọi nơi đều không có bóng dáng chiếc xe.  Trong lòng Chu Hành Viễn dần dâng lên một cảm giác bất an khó gọi tên.

Xe rẽ qua một con đường ven sông, ánh đèn vàng phản chiếu lên mặt nước đục ngầu sau cơn mưa. Chu Hành Viễn bỗng chậm lại.

Tạ Vũ Thần ghê gớm như vậy… chắc không phải vì bị cưỡng ép một lần mà tự tử như gái nhà lành đấy chứ?

Hắn lái xe dọc theo bờ sông. Gió sông thổi mạnh, mặt nước cuộn lên những đợt sóng nhỏ đập vào bờ kè. Cho đến khi hắn nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.

Chiếc xe của hắn, đậu sát mép đường, người không còn trong xe. Chu Hành Viễn bỗng lạnh toát cả người. Tay hắn siết chặt vô lăng, trong một khoảnh khắc, đầu óc trống rỗng hoàn toàn. Một cảm giác sợ hãi chưa từng có từ trước đến nay lan ra.

Nếu cậu ta thật sự…

Nếu Tạ Vũ Thần nhảy xuống…

Ý nghĩ đó vừa hình thành đã khiến hắn gần như không kịp thở.

Chu Hành Viễn đạp phanh, xe dừng gấp bên lề. Hắn mở cửa bước xuống nhanh đến mức suýt trượt chân, rồi gần như chạy thẳng về phía lan can cầu. Gió thổi mạnh, áo khoác bị hất tung ra phía sau, nhưng hắn hoàn toàn không để ý.

Hắn nhìn xuống dòng sông. Nước chảy xiết, cuộn thành những vòng xoáy nhỏ. Trong một giây ngắn ngủi, toàn thân hắn cứng lại, ngực như bị ai bóp chặt.

Chu Hành Viễn chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày hoảng đến mức như vậy. Hắn thậm chí không dám tưởng tượng nếu Tạ Vũ Thần biến mất thật, hắn sẽ phải đối mặt với điều gì.

Không phải vì trách nhiệm. Không phải vì áy náy, mà là vì… hắn bỗng nhận ra mình chưa kịp ôm người kia thêm lần nữa.

“Còn chưa kịp khiến cậu tự nguyện ở lại bên tôi. Chưa kịp nhìn thấy thêm nhiều biểu cảm khác của cậu, chưa kịp…”

Ánh mắt hắn khựng lại. Dưới phần gờ bê tông nhô ra của thân cầu, có một bóng người. Tạ Vũ Thần.

Cậu ngồi vắt vẻo ở đó, hai chân thả xuống khoảng không phía dưới, lưng tựa vào trụ cầu, đầu hơi ngửa ra sau. Gió thổi tung mái tóc đen, cậu như đang bất động nhìn về một điểm xa xăm nào đó.

Khoảnh khắc nhìn thấy cậu, Chu Hành Viễn gần như thở phào theo bản năng, nhưng ngay lập tức, tim hắn lại thắt lại lần nữa.

Tư thế đó… quá nguy hiểm, chỉ cần trượt một chút thôi là rơi xuống. 

Chu Hành Viễn đứng bất động. Hắn không dám gọi, cũng không dám bước thêm, trong đầu hắn lập tức xuất hiện hàng loạt giả thiết đáng sợ.

Nếu hắn gọi, Tạ Vũ Thần giật mình… rơi xuống thì sao? Nếu cậu cố tình ngồi đó, chỉ chờ hắn tới rồi mới nhảy thì sao? Nếu đây là ranh giới cuối cùng mà cậu đang do dự…

Chu Hành Viễn chưa từng cảm thấy mình mất kiểm soát như lúc này. Hắn thậm chí không dám thở mạnh. Gió sông thổi qua lạnh buốt, nhưng trán hắn lại bắt đầu rịn mồ hôi. Ánh mắt hắn dán chặt vào bóng dáng phía dưới, như chỉ cần rời đi một giây thôi, người kia sẽ biến mất.

Lần đầu tiên trong đời, Chu Hành Viễn hiểu rõ một chuyện. Hắn có thể chơi trò tâm lý với bất cứ ai, nhưng với Tạ Vũ Thần – hắn thua ngay từ khoảnh khắc cậu ngồi ở đó.

“Anh yên tâm, Lục Minh Trạch vừa mới tăng lương cho tôi, tôi còn chưa hưởng thụ, sẽ không chết đâu.” Tiếng nói của Tạ Vũ Thần không lớn, không nhỏ, vừa đủ phảng phất cùng gió. Chu Hành Viễn vô thức thấy mắt mình cay nóng. Hắn đặt tay ép vào lồng ngực, lẩm bẩm:

“Mẹ nó, dọa chết tôi rồi.”

Hắn ngó đầu xuống, thấy Tạ Vũ Thần ngẩng lên cười với hắn, cười mà không giống như cười, chỉ là cái nhếch môi tự giễu.

“Xuống đây.” Cậu chỉ chỗ bên cạnh vẫn còn đủ cho một người ngồi. 

“Cậu lên đây nói chuyện.” Chu Hành Viễn nói.

“Không dám xuống?” Cậu ta hất đầu, trông rất đáng ghét. Biết thế này đêm qua hắn phải làm cậu mấy lần.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →