Những ngôi sao ở Auroria

Chương 7: Vì anh cũng yêu em

admin 30/06/2026 60 lượt xem

Cassian nhìn bàn cờ trong một khoảng tĩnh lặng, từng ô vuông đen trắng như kéo cả thế giới lại thành một mặt phẳng nhỏ bé. Mỗi nước đi của Ethan đều được cậu giữ lại trong đầu, đặt cạnh vài khả năng khác, rồi lặng lẽ loại bỏ.

Nhà thi đấu xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng đồng hồ cờ khe khẽ tích tắc.

Cassian tập trung đến mức gần như không nghe thấy gì nữa, nhưng đôi khi, sau khi hoàn tất một chuỗi tính toán, cậu vẫn ngẩng lên nhìn người đối diện trong vài giây.

Từ khoảng cách này, Cassian có thể nhìn rõ gương mặt anh dưới ánh đèn trắng của nhà thi đấu. Đôi mắt màu nâu xám trầm tĩnh đang dừng trên bàn cờ với sự tập trung tuyệt đối. Thỉnh thoảng ánh mắt ấy dao động rất nhẹ khi anh suy nghĩ, như mặt nước bị chạm khẽ, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái bình lặng.

Nó không giống như những gì Cassian từng thấy trước đây.

Khi còn nhỏ, cậu đã xem vô số trận đấu của Ethan trên truyền hình. Máy quay của phóng viên thường zoom rất gần, bắt trọn từng biểu cảm của anh. Khi đó, ánh mắt Ethan luôn sáng lên một thứ gì đó rất sống động, gần như rực rỡ. Khuôn mặt tuấn tú nghiêng xuống bàn cờ, đường nét hài hoà dưới ánh đèn thi đấu, mái tóc nâu sẫm hơi rối vương trên chân mày che đi một góc gương mặt điển trai. Có lúc anh vô thức vuốt lại tóc sau gáy, có lúc chống cằm, bàn tay dài và đẹp xoay nhẹ một quân cờ trước khi đặt xuống.

Cassian đã từng nhìn những hình ảnh đó hàng giờ liền. Nhưng người đang ngồi trước mặt cậu bây giờ lại khác.

Ánh mắt Ethan vẫn sâu và khó đoán, nhưng nó không còn mang theo thứ ánh sáng rực rỡ mà Cassian nhớ. Nó hờ hững như thể trận đấu trước mặt chỉ là một việc phải làm cho xong. Có những khoảnh khắc thoáng qua, khi anh ngẩng lên nhìn bàn cờ lâu hơn bình thường, ánh mắt đó thậm chí còn mang một chút u tối rất mờ nhạt, nhanh đến mức cậu gần như không thể chắc mình đã thật sự nhìn thấy.

Mỗi lần như vậy, cậu chỉ im lặng nhìn thêm một giây, rồi lại cúi xuống bàn cờ. Quân cờ của cậu di chuyển.

“Em không hối hận đâu. Nhưng xin anh, đừng làm tan vỡ giấc mơ của em.” 

Cassian thì thầm khi đặt quân cờ xuống, gõ một tiếng rất nhẹ lên bàn gỗ.

Thời gian trôi qua chậm đến mức gần như đông lại.

Ba bàn còn lại đã rời khỏi sân khấu từ lâu, các kỳ thủ và trọng tài đều đứng lùi ra xa. Nhà thi đấu rộng lớn giờ chỉ còn ánh đèn chiếu xuống bàn số một, nơi hai người vẫn ngồi bất động trước bàn cờ đã bước sang giai đoạn tàn cuộc.

Chỉ còn lại vài quân cờ.

Đồng hồ cờ đã trôi qua hơn bốn giờ thi đấu. Khán giả gần như không còn nói chuyện nữa. Ngay cả khu vực báo chí cũng lặng đi. Bình luận viên ban đầu còn cố phân tích thế trận, nhưng sau quá nhiều nước đi giằng co, họ cũng dần im lặng.

Máy quay lia rất gần gương mặt Cassian. Cậu hơi cúi đầu, ánh đèn phản chiếu trên mái tóc tối màu. Thỉnh thoảng cậu khẽ nhíu mày, rồi lại thả lỏng, như thể mọi phương án đều đã được cậu tính đi tính lại nhiều lần.

Ethan nhìn bàn cờ một lúc lâu, rồi anh khẽ ngẩng lên.

“Ý em là…” giọng anh trầm thấp, vừa đủ để chỉ hai người nghe thấy, “…nếu anh không thắng, anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa?”

Cậu im lặng một giây, rồi khẽ nhún vai.

“Em nói rất rõ rồi mà.”

Ethan nhìn cậu.

“Điều gì khiến em nghĩ anh muốn gặp lại em?”

“Em chưa từng từ bỏ giấc mơ của mình.” Cassian vừa nhấc quân cờ lên, vừa nói.

“Giấc mơ nào? Ngồi đối diện với anh như lúc này, hay là yêu anh?”

Cassian ngẩng lên nhìn anh, quân cờ vẫn cầm trên tay chưa kịp đặt xuống. Cuối cùng, cậu nói:

“Em sẽ không đứng nhìn anh chơi cờ như một người đã từ bỏ.” Cậu đặt quân cờ xuống, nhìn anh. “Nếu anh thua hôm nay… em sẽ coi như người mà em từng ngưỡng mộ đã biến mất từ lâu.”

Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người. Cassian cúi xuống bàn cờ trước.

“Vậy nên anh thắng đi, hoặc để em thắng. Ít nhất một trong hai người chúng ta phải chơi tử tế.”

Những lời đó rơi xuống nhẹ như một quân cờ, nhưng Ethan vẫn ngồi bất động trong vài giây.

Rồi rất chậm, anh nhấc mi mắt lên nhìn Cassian. Một thứ gì đó trong ánh mắt nâu xám kia thay đổi. Không phải bóng tối lặng lẽ mà Cassian đã thấy suốt từ đầu trận mà là một tia sáng rất nhỏ, giống như một đốm lửa vừa được châm lại sau khi gần tắt.

Ethan nhìn bàn cờ một lần nữa, rồi tay anh di chuyển. Tiếng quân cờ chạm vào mặt gỗ vang lên rõ ràng. Cassian mỉm cười trong một khoảnh khắc.

Ở phía ngoài sân khấu, một bình luận viên đột ngột bật lên:

“Khoan đã.”

“Ethan Cole vừa thay đổi cấu trúc tàn cuộc.”

Ethan nhìn Cassian, đốm lửa trong mắt anh vẫn còn đó, rực rỡ đến không ngờ.

Đầu bên kia nhà thi đấu, một bình luận viên hít vào.

“Hết rồi.”

“Ethan Cole giành chiến thắng.”

Trong khán phòng, âm thanh dường như vỡ oà. Một vài tiếng vỗ tay vang lên trước, rồi lan rộng dần.

Ethan nhìn bàn cờ thêm một lúc, như thể xác nhận lần cuối những gì vừa xảy ra. Khi anh ngẩng lên, Cassian đã đang nhìn anh. Không có thất vọng trong ánh mắt cậu, ngược lại, cậu đang mỉm cười.

Ánh đèn chiếu xuống làm đôi mắt xanh của Cassian sáng lên, sâu và trong, như mang theo một thứ cảm xúc không cần nói thành lời. Cậu nhìn anh rất lâu, ánh mắt chan chứa, gần như dịu dàng.

Rồi Cassian khẽ nhúc nhích môi, không phát ra âm thanh, chỉ là khẩu hình rất rõ ràng.

“Ethan Cole. Em yêu anh.”

Ethan trông thấy rất rõ. Trong một khoảnh khắc, tất cả âm thanh của nhà thi đấu dường như rút ra xa. Những tiếng vỗ tay, tiếng máy ảnh, tiếng bình luận – tất cả đều trở thành một lớp nền mờ nhạt, chỉ còn lại Cassian ở phía bên kia bàn cờ, ánh mắt cậu đang vây lấy anh, cuốn chặt vào anh, khiến anh khó thở.

 

Sau bữa tiệc tối, Ethan mới nhận ra mình không thấy Cassian đâu nữa.

Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc nhẹ và những cuộc trò chuyện rộn ràng của các kỳ thủ, phóng viên, nhà tài trợ… tất cả hòa vào nhau thành một không khí náo nhiệt kéo dài đến tận khuya. Đến khi anh thoát ra được khỏi đám đông và vô thức nhìn quanh phòng, Cassian đã không còn ở đó.

Ethan đứng lại một lúc, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ trong sảnh tiệc, nhưng không thấy mái tóc quen thuộc, cũng không thấy đôi mắt xanh ấy nữa.

Sau nhiều ngày mưa kéo dài, đêm nay Auroria cuối cùng cũng bước vào một đêm mùa hè rực rỡ. Không khí ấm áp, gió biển mang theo mùi muối và tiếng sóng xa xa. Thành phố sáng đèn, người đi lại trên phố vẫn còn khá đông, nhưng không hiểu vì sao Ethan lại cảm thấy một khoảng trống lặng lẽ lan ra trong lòng.

Anh đã uống hơi nhiều. Không đủ để mất tỉnh táo, nhưng đủ để cảm giác cô đơn đến bất ngờ, như một cơn gió lạnh lướt qua giữa đêm ấm.

Ethan rời khách sạn, bước xuống những bậc thềm đá và băng qua con đường lớn phía trước. Đối diện khách sạn là một công viên nhỏ, cây cối tối sẫm dưới ánh đèn đường. Anh đi xuyên qua lối mòn lát đá, nghe tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua tán lá.

Bước chân anh cứ thế tiếp tục, dẫn anh ra phía bờ biển. Bãi cát trải dài dưới ánh trăng.

Trăng treo cao trên mặt biển, ánh bạc trải thành một con đường lấp lánh trên mặt nước. Hàng dừa ven bờ đung đưa nhẹ trong gió. Ethan đi chậm lại. Ở phía xa, dưới bóng một cây dừa nghiêng về phía biển, có một bóng người đang đứng.

Cassian.

Cậu đứng quay lưng về phía anh, nhìn ra mặt biển tối sẫm. Ánh trăng rơi xuống vai cậu làm mái tóc sẫm màu sáng lên một chút trong bóng đêm. Gió biển thổi qua áo sơ mi khoác ngoài của cậu, khiến nó khẽ lay động.

Ethan dừng lại cách cậu vài bước. Trong một khoảnh khắc, anh nghe tiếng sóng vỗ chậm rãi ngoài khơi.

“Mai em sẽ về trường sao?” Giọng anh trầm, hơi khàn sau rượu và cả một ngày dài.

Cassian quay lại. Ánh trăng chiếu vào gương mặt cậu, và đôi mắt xanh ấy lại hiện lên rõ ràng trong bóng đêm.

“Ethan.” Cassian khẽ gọi tên anh rồi cậu bước về phía anh mấy bước. Cậu vươn tay nắm lấy cần cổ anh, kéo xuống. Một nụ hôn bất ngờ rơi, mùi thơm của rượu vang từ môi cậu hoà lẫn vào hơi thở của anh. 

Ethan để mặc cậu hôn, nhưng không đáp lại. Cho đến khi cậu rời ra, anh vẫn đứng ở đó, trong gió biển rì rào thổi tới.

“Ethan, hay là… thử yêu em đi, biết đâu… anh cũng có cảm giác giống như em.”

Ethan không nói gì, anh ngồi xuống cát, nhìn vào biển đêm rực rỡ. Cassian ngồi xuống bên cạnh anh. 

“Cassian, em còn quá trẻ, lại rực rỡ như sao trời, còn anh…” Ethan nói, giọng anh lẫn vào tiếng sóng.

“Chính vì em còn trẻ, lại rực rỡ, nên mới dám yêu anh.” Cassian nói. 

Cậu ngẩng cao đầu nhìn vầng trăng đang treo trên mặt biển, cảm nhận ánh sáng dịu dàng và bao bọc của nó đang ôm lấy cơ thể mình. 

“Ethan, nếu anh không đồng ý lần này, em sẽ tiếp tục theo đuổi anh.” Cassian quay sang nhìn Ethan, cậu mỉm cười, đôi mắt xanh trong đêm vẫn vây chặt lấy anh. 

Ethan thở dài, đưa ngón tay ra cuốn lấy vài sợi tóc của cậu, nhìn vào mắt cậu:

“Đừng theo đuổi anh, Cassian, không cần thiết,” giọng anh gần hơn, bởi môi anh đã kề sát bên bờ môi cậu, “vì anh cũng yêu em.”

Sóng biển vỗ vào bờ cát, và lần đầu tiên trong đêm đó, Ethan ở gần Cassian đến mức có thể nghe rõ nhịp tim của cậu trong gió.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →