Những ngôi sao ở Auroria

Chương 1: Tôi luôn nghĩ mình là một thiên tài

admin 30/06/2026 59 lượt xem

Cassian mười tuổi khi lần đầu tiên nhìn thấy Ethan Cole.

Hôm đó là một buổi tối mùa đông, tuyết ngoài cửa sổ đóng thành từng mảng trắng. Tivi trong phòng khách chiếu trực tiếp giải vô địch cờ vua trẻ thế giới từ Auroria. Cassian vốn chỉ định xem hoạt hình, nhưng bố cậu đã chiếm điều khiển từ xa với lý do rất nghiêm túc: “Con trai, nhìn này. Đây mới là thể thao thật sự.”

Trên màn hình, máy quay lia chậm qua khán phòng lớn như nhà hát. Ánh đèn tròn treo cao, sáng trắng, đổ xuống hai bàn cờ ở trung tâm như spotlight trên sân khấu Broadway.

Và rồi ống kính dừng lại ở anh.

Ethan Cole, mười tám tuổi.

Ethan mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên vừa đủ để lộ cổ tay gầy nhưng rắn rỏi. Cà vạt đen buộc lỏng, như thể anh không bận tâm đến việc mình đang ở một trận chung kết. Mái tóc nâu sẫm hơi dài, lòa xòa trước trán, không được vuốt keo chỉnh chu như mấy vận động viên bóng rổ Cassian từng thấy trên tạp chí. Nó rơi xuống một chút khi anh cúi đầu nhìn bàn cờ.

Máy quay chuyển sang góc nghiêng. Ánh sáng hắt lên sống mũi cao và đường quai hàm sắc nét. Đôi mắt anh màu xám nhạt, không rõ là do ánh đèn hay do thật sự như thế, nhưng khi anh nhìn quân cờ, ánh mắt ấy như đông cứng lại.

Khi Ethan chơi, thế giới xung quanh không còn tồn tại.

Bình luận viên nói giọng khẽ lại, như sợ làm vỡ điều gì đó:

“Ethan đang cân nhắc nước thứ ba mươi hai. Nếu đi đúng, đây sẽ là bẫy chiến thuật cực kỳ tinh vi.”

Cassian ngồi sát lại gần tivi. Màn hình chia đôi, bên trái là đồng hồ đếm ngược với những con số đỏ chớp nhẹ. Bên phải là cận cảnh bàn cờ, phía dưới có thanh đồ họa hiện tỷ lệ thắng, nhích từng chút một theo mỗi giây suy nghĩ.

Ethan nhấc quân cờ lên. Khi anh đặt nó xuống, âm thanh “cạch” vang lên rất nhỏ, nhưng micro thu lại rõ đến mức Cassian nghe thấy tim mình đập cùng nhịp.

Im lặng một giây.

Hai giây.

Rồi khán phòng bùng nổ.

Bình luận viên gần như hét lên:

“Checkmate! Một nước đi hoàn hảo!”

Cassian giật mình. Bố cậu đập tay xuống ghế sofa, còn mẹ từ trong bếp chạy ra hỏi có chuyện gì.

Trên màn hình, đối thủ của Ethan ngả người ra sau ghế, cười bất lực. Máy quay zoom sát vào Ethan.

Khi trao cúp, ánh đèn vàng chiếu lên mái tóc nâu của anh, làm nó ánh lên một sắc mật ong ấm áp. 

Cassian nhìn không chớp mắt. Cậu không hiểu hết chiến thuật, nhưng cậu hiểu một điều: người thanh niên kia đang chơi một trò chơi mà cả thế giới phải im lặng để nhìn.

Đêm đó, Cassian kéo bố ra siêu thị tiện lợi giờ để mua một bộ cờ vua rẻ tiền. 

“Con định làm gì với nó?” Mẹ hỏi khi thấy cậu bày bàn cờ giữa phòng khách. Cassian đặt quân trắng ngay ngắn, rồi nhìn lên màn hình tivi đang chiếu lại khoảnh khắc checkmate.

Ethan đang được phỏng vấn.

Phóng viên hỏi: “Cậu có nghĩ mình là thiên tài không?”

Ethan mỉm cười rất nhẹ, gần như chỉ đủ để camera bắt được.

“Tôi luôn nghĩ mình là một thiên tài.”

Cassian bật cười.

Anh ấy thật kiêu ngạo.

“Con muốn ngồi đối diện anh ấy.” Cậu quay sang nhìn mẹ, nói giọng rất nghiêm túc.

Mẹ xoa đầu cậu. “Vậy thì học đánh cờ ngay từ hôm nay đi.”

Cậu không biết tương lai sẽ ra sao. Không biết khoảng cách từ thị trấn nhỏ của mình đến Auroria xa đến mức nào. Cậu chỉ biết một điều rất rõ ràng, nếu người kia có thể khiến cả thế giới im lặng trong một nước cờ, thì cậu cũng muốn thử làm điều tương tự. Ở một nơi nào đó. Một ngày nào đó.

 

Cùng lúc đó, trong khách sạn năm sao ở Auroria, Ethan tháo cà vạt, ném nó lên bàn. Anh mở laptop, đăng nhập vào một diễn đàn cờ vua. Hàng trăm bình luận gọi anh là thiên tài.

Ethan lướt qua, anh mở lại video ghi ván cờ của mình, tua về nước thứ hai mươi tám.

“Đáng lẽ mình có thể thắng sớm hơn hai nước.” Anh lẩm bẩm.

Ở một thị trấn cách đó hàng nghìn cây số, một cậu bé Cassian Vale mười tuổi đang hí hoáy bày quân cờ nhựa méo mó.

Không ai trong hai người biết rằng tám năm sau, họ sẽ đối mặt.

 

Auroria, Thủ đô của nước S.

Người ta nói ở Auroria, ngay cả không khí cũng có mùi tiền bạc và tham vọng. Những tòa nhà kính cao vút phản chiếu ánh mặt trời như những quân hậu khổng lồ bằng thép.

Nhưng Cassian không sống ở đó. Cậu sống ở một tỉnh phía bắc, nơi sáng mùa đông có sương mù phủ kín rừng thông, và buổi tối cả thị trấn chỉ sáng đèn vàng lờ mờ như đang tiếc điện.

Ở đây, tivi không treo tường. Tivi đặt trên tủ gỗ, dày như một cái vali, mỗi lần mở lên phải vỗ nhẹ bên hông cho hết nhiễu.

Để mua một bộ cờ vua tử tế, Cassian phải chạy qua ba quãng dốc. Quãng đầu là con đường đất đỏ trơn trượt sau mưa, quãng thứ hai vòng qua rừng thông, gió thổi hun hút. Quãng thứ ba dốc nhất, dẫn tới hiệu sách duy nhất của thị trấn, nhỏ đến mức nếu hai người cùng đứng trong đó, sẽ phải nghiêng người tránh nhau.

Bộ cờ thứ hai được Cassian tự mua bằng tiền thưởng học sinh giỏi, trông đẹp hơn, chất nhựa cũng tử tế hơn. Bộ thứ ba là quà sinh nhật mẹ cậu tặng, bàn cờ có hoa văn trông rất ngầu. Bộ thứ tư phải đặt từ tỉnh lỵ, chờ gần một tháng mới về, nó rất đẹp, là quà của cả gia đình tặng cậu nhân dịp cậu đạt học sinh xuất sắc.

Nhưng rất ít đứa trẻ thích chơi cờ.

Lũ trẻ trong xóm thích bóng đá. Chiều nào chúng cũng đá bóng ở bãi đất trống, la hét ầm ĩ. Cassian từng thử tham gia, nhưng cậu không mấy mặn mà, cậu chỉ làm cầu thủ dự bị, có lần còn chẳng được ra sân suốt cả trận đấu cấp tiểu khu.

Cậu hay mang bàn cờ ra công viên rồi gạ lũ trẻ:

“Chơi không?” 

“Cờ hả? Chán lắm.”

“Chơi tí thôi.”

“Thua rồi thì sao?”

“Thua thì chơi lại.”

Ba tuần sau, lũ trẻ không ai chịu ngồi xuống đối diện cậu nữa. Cậu thắng hết. Thắng cả Tom – đứa tự nhận thông minh nhất lớp. Thắng cả bố mình sau ba tháng luyện tập điên cuồng. Thắng ông Harris hàng xóm, người từng khoe đã vô địch cấp tỉnh hai mươi năm trước.

Hôm đó, ông Harris nhìn bàn cờ rất lâu rồi gãi đầu.

“Thằng nhóc, mày học ở đâu thế?”

Cassian chỉ vào chiếc tivi cũ trong phòng khách.

“Trên đó.”

Cậu bắt đầu ghi chép lại từng ván cờ của mình. Bắt đầu đặt đồng hồ đếm giờ bằng chiếc điện thoại cũ của mẹ. Bắt đầu dậy sớm trước khi đi học để tập khai cuộc.

Nhưng thị trấn nhỏ không có câu lạc bộ, không có huấn luyện viên, không có giải đấu. 

Có những chiều Cassian ngồi một mình trước bàn cờ, nhìn hai bên trắng – đen xếp ngay ngắn, rồi thở dài. Không ai ở đây muốn im lặng để suy nghĩ ba mươi phút cho một nước đi, không ai ngoài cậu.

Nhưng cậu chưa từng nản. Mỗi lần thắng một ván khó, cậu lại chạy vào bếp:

“Mẹ! Con vừa đi nước mã tuyệt lắm!”

Mẹ cười, đang rửa bát. “Tuyệt như thế nào?”

Cassian diễn lại bằng cách bày bàn cờ giữa bàn ăn, nước xà phòng còn bám trên tay mẹ.

Mẹ không hiểu hết, nhưng vẫn gật gù như thể đó là trận chung kết thế giới.

“Con giỏi lắm, đã tự thắng chính mình.”

Chỉ cần thế thôi, Cassian đã thấy đủ.

Năm lớp mười, sự cố xảy ra. Một gã thanh niên lạ mặt xuất hiện ở khu chợ cuối tuần. Hắn bày bàn cờ gỗ giữa vỉa hè, treo tấm biển viết tay:

“Thắng tôi, nhận 5 đô. Thua, trả 2 đô.”

Lũ học sinh tò mò kéo tới, trong đó có Liam – bạn cùng lớp của Cassian. Liam thích thể hiện, lại đang có tiền tiêu vặt. Hai mươi phút sau, Liam mặt đỏ bừng. Ba mươi phút sau, Liam lật ví trả thêm tiền.

Gã kia cười khẩy. “Thêm ván nữa không, nhóc?”

Cassian đứng trong đám đông, tay siết chặt khi Liam bị vét sạch tiền ăn sáng cả tuần.

“Để tôi.”

Gã thanh niên nhìn cậu từ đầu tới chân, bật cười.

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười sáu.”

“Biết luật không đấy?”

Cassian không trả lời. Cậu ngồi xuống. Bàn cờ gỗ sẫm màu, quân nặng và chắc tay, khác hẳn mấy bộ nhựa ở nhà. Xung quanh bắt đầu có người quay video.

Ván đầu tiên kéo dài mười tám phút. Cassian thắng, gã kia nhíu mày. Ván thứ hai chỉ mười hai phút. Checkmate.

Ván thứ ba, Cassian không cho đối thủ cơ hội thở. Khi quân hậu trắng hạ xuống ô cuối cùng, đám đông ồ lên. Liam nhảy cẫng còn gã thanh niên kia thu dọn bàn cờ, mặt tái mét.

“May mắn thôi.”

Cassian vênh mặt lên nhìn hắn rồi kéo Liam đi về.

Video quay lại cảnh cậu thắng “vua cờ đường phố” được đăng lên mạng nội bộ trường. Thầy giáo dạy toán – người duy nhất trong trường biết chơi cờ tử tế gọi Cassian lên văn phòng.

“Em từng thi đấu chưa?”

“Em đấu với bố em, với ông Haris hàng xóm, ông ấy từng là tuyển thủ vô địch tỉnh.”

“Cũng được. Vậy em có muốn thi đấu không?”

Cassian không cần suy nghĩ, nhanh chóng gật đầu. Cậu mơ còn chẳng được.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →