Những ngôi sao ở Auroria

Chương 5: Em đuổi theo ánh sáng đó đến tận đây

admin 30/06/2026 60 lượt xem

Ngoài cửa kính, mưa đã nhẹ đi. Trong quán nhỏ góc phố, ánh đèn vàng và mùi bít tết nóng hổi khiến buổi tối trở nên ấm áp một cách lạ lùng.

Cassian cắt miếng thịt đầu tiên. Cậu bật cười khẽ.

“Anh nói đúng. Món này nguy hiểm thật.”

Ethan chỉ nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Ánh đèn hắt qua ly thủy tinh, làm màu rượu trông như một lớp ánh đỏ sẫm. Trong quán, bản nhạc jazz cũ vang lên chậm rãi, mềm như làn mưa ngoài phố.

Cassian ăn thêm vài miếng, rồi mới nhận ra Ethan ăn khá chậm. Không phải vì thưởng thức, mà giống như anh đang nghĩ đến điều gì đó ở rất xa.

Ánh mắt anh đôi khi lạc đi một chút. Cassian đặt dao nĩa xuống. Cậu đã muốn hỏi điều này từ lâu. 

“Ethan…”

Anh ngẩng lên. Cassian hơi do dự một giây, rồi vẫn hỏi:

“Năm vừa rồi… anh thua bao nhiêu trận?”

Ethan không trả lời ngay. Cassian tiếp, giọng nhỏ hơn một chút:

“Và thắng bao nhiêu trận?”

Không khí trên bàn ăn bỗng lặng đi. Chỉ còn tiếng nhạc jazz chảy chậm trong quán. Cassian nhìn thẳng vào anh.

“Em biết hết. Em xem tất cả các ván của anh. Em có cảm giác… anh không muốn chơi cờ nữa,” cậu dừng lại, “là vì sao?”

Ethan im lặng khá lâu. Anh xoay nhẹ ly rượu trong tay, nhìn lớp rượu đỏ chảy dọc thành ly. Rồi anh nói, giọng rất bình thản như thể đang kể chuyện của một người khác.

“Có một ván cờ anh đã thắng, nhưng… anh không kịp đến khi cậu ấy cần.”

Cassian khẽ nhíu mày.

“Cậu ấy?”

“Là bạn trai của anh. Cậu ấy không còn nữa.”

Cassian lặng người đi. Ethan nhấp thêm một ngụm rượu.

“Sau đó anh vẫn chơi cờ.”

Anh chỉ nói thế, không nói thêm. Một khoảng lặng rơi xuống giữa họ.

“Ethan, em xin lỗi.”

Ethan chợt nhận ra mình vừa nói ra điều mà suốt nhiều năm anh chưa từng nói với ai, thậm chí không với chính mình. Anh nhìn Cassian một lúc, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ khó hiểu. “Tại sao lại nói điều đó với cậu ấy?”

Cassian ngồi yên một lúc, rồi cậu khẽ thở ra.

“Em từng thấy anh rực rỡ thế nào.” Giọng cậu hơi run, ngón tay cầm ly rượu vang chặt đến nỗi nổi từng khớp xương trắng bệch. “Em đuổi theo ánh sáng đó đến tận đây.”

Rồi cậu ngước mắt nhìn Ethan.

“Em không muốn nhìn thấy một đốm lửa sắp tàn. Và… cậu ấy cũng vậy.”

Ánh mắt Ethan lạnh đi ngay lập tức. Anh đặt ly rượu xuống bàn.

“Em nghĩ mình hiểu anh à?”

“Ít nhất em hiểu cờ,” Cassian cũng nhíu mày, “và em hiểu anh đang bỏ mặc nó.”

Một tia khó chịu hiện lên trong mắt Ethan.

“Em mới mười chín tuổi.”

“Đúng.” Cassian đáp ngay. “Nhưng em vẫn đang chơi cờ thật sự.”

Câu nói đó khiến Ethan im lặng. Cassian cũng im vài giây, như thể đang kìm lại điều gì đó. Nhưng cuối cùng cậu vẫn nói ra, giọng bướng bỉnh:

“Em sẽ vào đội tuyển.”

Bên ngoài, mưa lại bắt đầu rơi. Những giọt nước gõ nhẹ lên ô kính lớn của quán, kéo thành những vệt dài dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Bản nhạc jazz vẫn trôi chậm trong không gian ấm áp, nhưng bàn của họ bỗng trở nên yên ắng đến lạ.

Ethan không nói gì. Anh chỉ ngồi đó, tay đặt hờ bên ly rượu vang. Ánh đèn trong quán chiếu lên gương mặt anh, nhưng đôi mắt thì tối lại, lạnh và xa cách như thể vừa có một cánh cửa vô hình khép lại phía sau chúng.

Cassian nhìn anh. Anh ngồi ngay trước mặt cậu nhưng lại xa đến mức gần như không thể chạm tới. Giống như ánh mặt trời trên bầu trời mùa đông. Ánh sáng vẫn ở đó, rực rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Nhưng những tầng mây xám nặng nề đang phủ lên nó, khiến tất cả trở nên lạnh lẽo và mờ nhạt.

Cassian muốn bước tới, kéo những tầng mây ấy ra, muốn nhìn thấy ánh sáng thật sự của anh một lần nữa, ánh sáng mà cậu đã đuổi theo những tháng năm dài, thế nhưng cậu lại chỉ có thể ngồi yên cảm nhận nỗi cô đơn đang vây lấy anh, vây lấy cậu.

 

Chuyến tàu đêm đưa Cassian trở lại vùng ngoại ô Auroria quen thuộc. Những dãy nhà thấp lướt qua cửa kính tối đen, ánh đèn vàng thưa thớt giữa những con phố ẩm ướt. Cassian ngồi tựa đầu vào ghế, mắt nhìn ra ngoài nhưng trong đầu vẫn là hình ảnh Ethan ngồi đối diện dưới ánh đèn của quán nhỏ, vẻ xa xăm lạnh lẽo như bị những tầng mây xám che phủ.

Cassian bắt đầu chơi cờ nghiêm túc hơn bao giờ hết. Cậu tham gia gần như mọi giải đấu sinh viên và giải tư nhân có thể đăng ký. Những cuối tuần dài trong các phòng thi đấu chật kín người, những buổi tối ngồi trước bàn cờ đến khuya, những chuyến xe sớm đưa cậu từ thành phố này sang thành phố khác.

Cassian đang bước về phía Ethan, dù khoảng cách ấy vẫn xa đến mức nhiều lúc cậu không chắc mình có thể chạm tới. Trong khi đó, tin tức về Ethan ngày càng nhiều hơn, nhưng không phải theo cách Cassian từng quen đọc.

Ethan Cole tiếp tục thất bại trong vòng tuyển chọn.”

“Aurora K. đánh mất lợi thế vì ván thua của Cole.”

“Khán giả đặt câu hỏi: đã đến lúc Ethan Cole rời đội?”

Có cả những bình luận thẳng thừng hơn.

“Nếu Aurora K. muốn giữ cơ hội dự giải thế giới, họ cần thay người.”

Cassian đọc những dòng đó trong căn phòng trọ nhỏ của mình, ánh đèn bàn hắt lên mặt báo trắng nhợt. Cậu gập máy tính lại. Ngực cậu đau nhói một cách khó chịu, nhưng cậu không thể làm gì cả.

Cassian không ở trong đội của anh, không ngồi ở bàn cờ của anh, không thể đứng trước những ván đấu mà cả khán phòng đang chờ anh thắng. Cậu chỉ có thể tiến về phía trước. Chỉ khi đứng ở cùng nơi với Ethan… cậu mới có thể làm được điều gì đó.

Vì thế Cassian tiếp tục thi đấu, ngày càng nghiêm túc. Cậu ít nói hơn trước, gần như không rời bàn cờ trong giờ nghỉ. Có những giải đấu kéo dài ba ngày, cậu gần như chỉ ăn qua loa rồi quay lại phân tích ván đấu tiếp theo.

Đến cuối mùa, cậu gầy đi vài ký. Cassian bắt đầu thắng nhiều hơn, hết giải này đến giải khác. Báo chí nói về cậu như một hiện tượng, hình ảnh cậu ngập tràn trên báo chí.

Đội Obsidian trực tiếp mời cậu tham gia. Và rồi lần đầu tiên, cậu bước vào trận chung kết của Cúp Quốc gia. 

Hai đội mạnh nhất mùa giải sẽ gặp nhau trong trận cuối cùng, đội thắng sẽ giành cúp, và quan trọng hơn, họ sẽ trở thành đại diện của đất nước tại Giải Cờ Vua thế giới. Khi danh sách hai đội vào chung kết được công bố, Cassian đứng rất lâu trước bảng thông báo điện tử trong hội trường thi đấu.

Một cái tên nằm ở dòng đầu tiên.

Aurora K. Đội của Ethan.

Cassian khẽ thở ra. Tim cậu đập nhanh hơn một chút, giống hệt cảm giác của một năm trước khi cậu lần đầu bước vào phòng tập của anh. 

Auroria bước vào những ngày đầu hè bằng bầu không khí náo nhiệt hiếm thấy. Các khách sạn quanh khu trung tâm gần như kín phòng, những tấm banner lớn treo trước nhà thi đấu quốc gia, nơi trận chung kết Cúp Quốc gia sẽ diễn ra sau một tuần nữa.

Hai đội lọt vào trận cuối cùng được đưa tin liên tục.

Aurora K. – đội tuyển từng nhiều năm đứng trên đỉnh bảng xếp hạng. Và đội còn lại, Obsidian bất ngờ vượt qua nhiều đối thủ mạnh để tiến vào chung kết.

Những ngày đầu tập trung, lịch trình gần như kín đặc. Buổi sáng là phân tích ván cờ trong phòng họp của đội. Những màn hình lớn chiếu lại các ván đấu cũ, các huấn luyện viên chỉ ra từng sai sót nhỏ. Buổi chiều là đấu tập nội bộ, từng bàn cờ im lặng kéo dài hàng giờ.

Cassian ngồi ở bàn số một của đội mình. Đôi khi, giữa những lúc nghỉ ngắn, cậu mở điện thoại và thấy tin tức về đội Aurora K. xuất hiện dày đặc trên các trang thể thao.

Tên Ethan vẫn nằm ở đó, nhưng những bài viết không còn giống trước.

“Aurora K. bước vào chung kết với nhiều dấu hỏi.”

 “Phong độ của Ethan Cole tiếp tục gây tranh cãi.”

Cassian đọc những dòng đó trong phòng nghỉ của đội, ánh đèn trắng hắt xuống bàn cờ gỗ. Cậu tắt màn hình rất nhanh. Có những điều cậu không muốn nhìn thêm.

Ba ngày trước trận đấu, ban tổ chức tổ chức buổi họp báo chính thức. Phòng hội trường đông nghịt phóng viên. Ánh đèn máy quay chiếu sáng rực cả sân khấu nơi các kỳ thủ của hai đội ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn dài.

Cassian bước vào cùng đội mình. Ngay khi ngẩng lên, cậu nhìn thấy Ethan.

Anh ngồi ở phía bên kia hàng ghế, giữa các đồng đội của Aurora K. Máy ảnh liên tục chớp sáng, các câu hỏi dồn dập.

“Cassian, cậu nghĩ cơ hội của đội mình trước Aurora K. thế nào?”

Cassian trả lời bình tĩnh, nhưng ánh mắt cậu vô thức lướt qua phía đối diện. Đúng lúc đó Ethan cũng đang nhìn về phía này. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảng khắc rất ngắn giữa hai hàng máy quay và micro chen chúc.

Không ai nói gì. Một phóng viên khác quay sang Ethan.

“Cole, nhiều khán giả cho rằng phong độ gần đây của anh có thể khiến Aurora K. gặp bất lợi. Anh nghĩ sao?”

Cả căn phòng yên lặng chờ câu trả lời. Ethan hơi nghiêng người về phía micro.

“Trận đấu chưa bắt đầu.” Giọng anh bình tĩnh.

Cassian nhìn anh lâu hơn một giây. Ánh đèn máy quay khiến căn phòng nóng lên, nhưng ánh mắt Ethan vẫn xa xăm như một nơi rất khác.

Buổi họp báo kết thúc trong tiếng máy ảnh và tiếng nói chuyện ồn ào của phóng viên. Hai đội rời khỏi hội trường theo hai lối khác nhau.

Cassian không có cơ hội nói chuyện với anh.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →