Những ngôi sao ở Auroria

Chương 8: Ván cờ lớn nhất mà anh thắng được chính là em

admin 30/06/2026 60 lượt xem

Mùa hè năm ấy, Liên đoàn Cờ vua quốc gia lựa chọn những kỳ thủ có thành tích xuất sắc nhất trong mùa giải để thành lập đội tuyển tham dự Giải Cờ vua Quốc tế. Cassian được gọi tên trong danh sách ấy. Lần đầu tiên, cậu không còn ngồi ở phía đối diện Ethan trên bàn cờ nữa, cậu đứng bên cạnh anh.

Cassian gọi điện cho mẹ, bà hỏi “Con ăn chưa?”

“Con đã gặp được Ethan. Con đã được ngồi đối diện và thi đấu với anh ấy. Và bây giờ con sẽ sánh bước cùng anh ấy.” Mắt cậu rạng ngời.

Và rồi bố cậu ló đầu vào màn hình nói: “Giành chức vô địch xong rồi mang cậu ấy về đây. Bố cũng muốn được sờ cậu ấy.”

Mẹ cậu lấy chiếc muôi nấu bếp đập vào tay ông. Cassian nói: “Nhất định rồi.”

Những ngày thi đấu quốc tế kéo dài. Các ván cờ diễn ra trong những hội trường sáng đèn, nơi những kỳ thủ đến từ khắp nơi trên thế giới ngồi đối diện nhau trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ethan luôn nhìn thấy Cassian ở trong tầm mắt, gương mặt cậu lúc nào cũng rực rỡ. Anh cảm nhận được thứ ánh sáng sống động rất riêng trong đôi mắt xanh ấy. Có đôi lần, trong những khoảng nghỉ ngắn giữa hai ván cờ, Ethan bất giác tưởng tượng đôi mắt ấy giống như những vì sao treo trên bầu trời đêm của Auroria, trong trẻo, xa xăm và sống động.

Giải đấu kéo dài gần hai tuần. Cuối cùng, đội tuyển của nước S giành chức vô địch, đứng ở vị trí cao nhất của bảng xếp hạng quốc tế năm đó. Khi chiếc cúp được nâng lên giữa ánh đèn và tiếng vỗ tay của khán giả, báo chí nhanh chóng đăng tải những bài viết về chiến thắng ấy.

Một số bài báo nhắc đến những ván cờ sắc bén của đội trưởng, một số khác phân tích sự phối hợp chiến thuật giữa các kỳ thủ trẻ. Nhưng cũng có những bài viết đặt ra một câu hỏi khác.“Điều gì đã đưa Ethan Cole trở lại phong độ đỉnh cao, và giúp anh dẫn dắt đội tuyển quốc gia giành chức vô địch năm nay?”

Các bình luận viên đưa ra nhiều giả thuyết. Kinh nghiệm, ý chí hay sự trở lại của một kỳ thủ từng đứng trên đỉnh cao, hay năng lượng từ kỳ thủ trẻ tuổi Cassian đã khiến Ethan sống lại. Nhưng Ethan không mấy quan tâm. Anh nhớ đêm hè rực rỡ ở Auroria.

“Cassian, mai em về vùng ven hay ở lại Auroria với anh thêm một ngày?” Ethan hỏi khi họ chuẩn bị hành lý để lên máy bay về nước.

“Em sẽ ở lại với anh vài ngày.” Cậu nói, tiến lại gần hôn môi anh.

 

Đêm xuống, Auroria yên tĩnh hơn.

Sau nhiều ngày nắng gắt, gió biển mang theo một hơi ấm dịu dàng. Ánh trăng trải dài trên mặt nước, giống như một con đường bạc lặng lẽ chạy ra tận phía chân trời.

Cassian đi chân trần trên cát, giày cầm trong tay, gió biển thổi nhẹ qua mái tóc. Từ đây có thể nhìn thấy ánh đèn của thành phố phía sau lưng, nhưng trước mặt chỉ còn lại đại dương rộng và những con sóng vỗ chậm rãi.

“Anh đã thắng rất nhiều ván cờ trong đời.” Giọng Ethan trầm và ấm, “Nhưng chưa bao giờ anh nghĩ rằng có một ngày… mình sẽ thắng vì một người.”

Cassian quay sang nhìn anh, sâu và dịu dàng như bầu trời đêm của Auroria.

Ethan bước lại gần một bước. Khoảng cách giữa họ thu hẹp đến mức anh có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể Cassian trong làn gió biển. Ánh trăng phủ một lớp sáng mỏng lên gương mặt cậu, làm đôi mắt xanh ấy sâu hơn, dịu dàng hơn, như mang theo cả bầu trời Auroria lấp lánh phía trên.

Ethan nâng tay lên, khẽ chạm vào mái tóc Cassian đang bị gió thổi rối. Những lọn tóc mềm lướt qua đầu ngón tay anh. Cassian đắm đuối nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, Ethan nhận ra mình đã nhìn cậu rất lâu, từ những ván cờ trên truyền hình khi cậu còn là một học sinh tỉnh lẻ xa lắc, từ những đêm mưa, từ ánh mắt thách thức bên bàn cờ hôm chung kết,… nhưng chưa bao giờ gần đến thế này.

Ngón tay anh trượt nhẹ xuống cằm cậu, kéo cậu lại gần. Anh cúi xuống. Nụ hôn chạm đến môi Cassian rất khẽ lúc đầu, như một sự dò hỏi.

Hơi thở của cậu ấm áp, mang theo mùi muối dịu nhẹ của gió biển và một mùi hương thanh sạch rất riêng, như thể mùa hè vẫn còn đọng lại trên làn da trẻ tuổi của cậu. Ethan cảm nhận được sự mềm mại nơi đôi môi ấy, và trong một giây rất ngắn, anh gần như quên mất tiếng sóng đang vỗ ngoài khơi.

Cassian dừng lại một nhịp, rồi cậu đáp lại. Hai cánh tay mạnh mẽ của cậu vòng qua lưng Ethan, kéo anh lại gần hơn. Cái ôm bất ngờ nhưng chắc chắn, mang theo sức sống của tuổi trẻ và cả thứ cảm xúc mà Cassian chưa từng giấu giếm.

Ethan cảm thấy nhịp tim của cậu, nhanh và nóng.

Bàn tay anh trượt xuống vai Cassian, giữ cậu lại trong vòng tay mình. Nụ hôn sâu hơn một chút, không vội vàng nhưng cũng không còn dè dặt. Gió biển thổi qua, làm áo sơ mi của Cassian khẽ lay động, và Ethan có thể cảm nhận rõ hơi ấm của làn da dưới lớp vải mỏng.

Khi họ tách ra, Cassian vẫn còn rất gần.

Hơi thở của cậu chạm nhẹ lên má Ethan, ấm và gấp gáp hơn một chút so với ban nãy. Ánh trăng vẫn phản chiếu trong đôi mắt xanh ấy, nhưng bây giờ nó sáng lên bằng một thứ cảm xúc sống động, rực rỡ như chính tuổi trẻ của cậu.

Cassian khẽ cười, giọng thấp xuống.

“Ở tỉnh lẻ, nơi em sống, trời đêm cũng rất đẹp.” Ethan nhìn cậu, vẫn chưa buông tay. “Anh có muốn về đó một lần không?”

“Chúng ta sẽ về.” Ethan nói khi hôn lên tóc cậu.

Gió biển lại thổi qua. Hai người đứng rất gần trên bãi cát, giữa đêm mùa hè của Auroria, và tiếng sóng vẫn vỗ chậm rãi vào bờ như thể thời gian không còn vội vã nữa.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →