Khoảng trời đơn phương

Chương 7: Nếu em không buông

admin 29/06/2026 67 lượt xem

Tạ Lâm khựng lại ngay cửa tiệm. Mùi gỗ cũ và giấy mới quen thuộc đến mức tim anh lỡ một nhịp. Anh từng nghĩ, nếu có nơi nào thời gian dừng lại, thì chắc là ở đây.

Và rồi, giữa hàng kệ cũ kỹ ấy… là cô.

An đứng đó, tay lật chậm trang sách, ánh sáng rọi nghiêng qua mái tóc vẫn thẳng mượt như xưa. Cô không thay đổi nhiều, nhưng khoảng cách mười năm thì hiện rõ qua ánh mắt đã biết giấu nỗi buồn, và nụ cười chỉ vừa đủ lịch sự.

Tạ Lâm không bước tới ngay. Tim anh chật lại, chẳng vì điều gì cụ thể, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, mọi điều chưa nói năm xưa, mọi câu “giá như” đột nhiên sống lại.

Anh tự hỏi: nếu ngày đó anh chọn khác, liệu họ có đứng đây, nhưng với một thân phận khác?

Mười năm. Một quyết định. Một tiệm sách không đổi. Và một người… gần đến mức không chạm được.

Tạ Lâm bước lại, khoảng cách mười năm rút ngắn còn vài bước chân. Yến Linh ngước lên trước cả khi anh kịp cất tiếng.

“Anh vẫn nhớ đường đến đây à?” Cô hỏi.

“Ừ… chỗ này cũ đến mức dễ nhớ,” Sau vài giây im lặng đến nghẹt thở, anh tiếp, không nhìn vào mắt cô: “Em vẫn chọn đứng đúng kệ sách năm xưa.”

Yến Linh cười nhẹ: “Không phải chọn. Chỉ là… chân vẫn quen lối cũ.”

Cô đặt cuốn sách xuống kệ, nói vu vơ: “Vẫn thích Murakami?”

“Vẫn… dù có đoạn chẳng hiểu gì cả.” Tạ Lâm siết nhẹ cuốn sách trong tay. “Có những chuyện… càng cố hiểu, càng rối.”

Yến Linh gật đầu, nhìn về phía cửa sổ: “Có lẽ thế. Nhưng mà, có lúc người ta đâu cần hiểu, chỉ cần ở lại.”

Tạ Lâm nhìn cô, rồi nói khẽ: “Lúc đó… anh tưởng em muốn anh đi.”

“Lúc đó… em cũng tưởng vậy.”

Giọng họ nhẹ như bụi sách. Câu nói nào cũng bình thường, nhưng khoảng trống giữa từng chữ lại thít lấy ngực người nghe.

Yến Linh đứng đó, giữa những gì xưa cũ, cũ như tiệm sách này, nơi mà từ thời sinh viên, cô và anh đặt những bước chân đầu tiên đến đây. Tay mân mê gáy một cuốn tiểu thuyết cũ, lòng cô đột nhiên nghèn nghẹn như ai vừa lật ngược một trang ký ức cô đã gấp vội.

Mười năm trước, cũng tháng này, cô từng đứng ở đầu cầu thang, tay nắm chặt quai túi, mắt đỏ hoe. Dưới nhà, giọng mẹ cô vẫn gay gắt vang lên:

“Cậu ta là nhà biên kịch, sống với những giấc mơ! Con nghĩ mấy giấc mơ đó có trả tiền điện, tiền sữa cho con không? Mẹ muốn con lấy một người đàn ông có điều kiện, để sau này đỡ khổ…”

Yến Linh siết chặt quai túi hơn. Cô đã từng muốn hét lên rằng Tạ Lâm không phải “cậu ta”, rằng người ấy hiểu cô đến từng cái thở dài. Nhưng rồi cô im lặng. Chỉ lặng lẽ bước lên phòng, gài cửa.

Sau đêm đó, cô không gọi cho Tạ Lâm nữa. Tin nhắn anh gửi, cô đọc, nhưng không trả lời. Mọi giấc mơ khi không được giữ, cuối cùng cũng hoá gió.

Tạ Lâm hiểu sự im lặng đó là lời từ chối. Còn cô… lại ngỡ anh sẽ hiểu tình yêu thì không cần biện minh.

Và chỉ sau đó vài ngày, Yến Linh đã tới tiệm sách này, cầm trên tay cuốn sách cũ, như cố nhớ lại những gì họ từng hứa hẹn. Ánh nắng rơi vào ô cửa của tiệm sách, một ánh nắng rất cũ nhưng đầy hoài niệm.

Lúc đó, cô bỗng thấy một chiếc bóng quen thuộc phủ lên trang sách, chắn giữa những tia nắng. Cô không quay lại, nhưng biết có người vừa tới tiệm sách.

Thế nhưng, lúc cô ngẩng đầu lên, bóng dáng ấy đã rời đi. Cô chạy ra cửa sổ, nhìn theo, thấy bóng anh trong một khung hình ngược sáng, rất khó nắm bắt.

Anh đến, nhưng anh đi. 

“Em đã chọn rồi. Ngày em im lặng, em biết nó là gì rồi.” Giọng Tạ Lâm khiến Yến Linh giật mình rời khỏi dòng suy tưởng. Bây giờ đã là mười năm kể từ khi cô nhìn theo bóng lưng anh ngược sáng trong nắng chiều tà năm ấy.

“Chọn? Anh nghĩ em chọn à? Em chỉ cần thêm thời gian. Em nghĩ… khi mẹ nguôi ngoai, em sẽ nói hết với anh.”

“Mười năm mà vẫn chưa đủ thời gian hả Linh?”

“Còn anh thì sao? Anh gửi một tin nhắn, rồi biến mất. Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể thay cho cả một cuộc đối thoại?”

“Vì lúc đó em im lặng. Em không trả lời. Anh tưởng… em đã quyết định xong rồi.”

“Em chờ anh đến gõ cửa. Chờ anh hỏi tại sao. Nhưng anh không đến. Anh đi thẳng như thể mình bị… từ chối.”

“Em không từ chối, nhưng em cũng không giữ. Anh đứng giữa một khoảng im lặng lạnh ngắt, Linh à. Làm sao anh biết em còn muốn anh ở lại?”

“Vậy đáng lẽ… ít nhất anh phải thử.”

Cả hai ngưng lại. Không ai thắng. Cũng không ai rút lui. Họ chỉ đứng đó – giữa tiệm sách cũ, ngập mùi giấy và lời chưa từng nói.

Yến Linh không nói với Tạ Lâm, rằng mười năm ấy, cũng trong tiệm sách này, cô biết anh đã đến, và cũng cảm thấy đắng lòng khi anh nhìn thấy cô rồi lặng lẽ rời đi. Vì sao? Cô không còn muốn tìm câu trả lời nữa.

Yến Linh buông cuốn sách xuống, quay đi, bước thật nhanh như thể nếu còn đứng lại, cô sẽ òa khóc. Ngoài tiệm, trời đổ mưa đột ngột – ào xuống như thể cũng có điều muốn nói.

Cô không mang ô. Nhưng cũng chẳng muốn quay đầu.

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên giọng Tạ Lâm, không lớn, không van nài, nhưng đủ để cô đứng khựng lại giữa hiên tiệm sách: “Nếu ngày đó em bảo anh ở lại……thì anh đã chẳng học cách rời đi giỏi đến thế này.”

Tiếng mưa nuốt chửng mọi thứ sau đó. Cô không quay đầu. Anh cũng không bước tới. Chỉ có ký ức là chạm vào nhau, ướt đẫm.

Tạ Lâm nhớ lại mười năm trước, chính anh là người rời đi khi nhìn thấy cô đứng trong tia nắng, lật giở cuốn sách cũ mà ánh mắt thì ở đâu đâu, chẳng đặt lên cuốn sách. Anh quay lưng rất vội, để mười năm qua, cũng không thể quay lại được nữa…

Chỉ một cú chạm chân trên lá khô, cả mùa xuân bỗng nhiên thành lạnh giá….

Lần này, đến lượt anh nhìn bóng lưng cô…

Sau khi Yến Linh rời đi, Tạ Lâm quay lại kệ sách. Cuốn Rừng Na Uy cô vừa đặt lại trên giá vẫn còn đó. Giữa trang 47 kẹp một mảnh giấy nhỏ.

“Em từng giữ. Nhưng nếu hôm nay anh không buông… em sẽ bước lại.”

Mưa vẫn rơi. Tạ Lâm lao ra khỏi tiệm sách. Mưa đập thẳng vào mặt, lạnh và gắt như những câu chưa từng nói. Anh nhìn quanh, tìm dáng người quen giữa màn nước trắng xóa.

Không có ai. Ngã tư trống trơn. Vỉa hè loang nước. Một vài bóng người vội vã trong ô.

Cô đi thật rồi sao? Anh chạy đến cuối dãy phố, nơi bức tường vàng từng là hậu cảnh của một tấm ảnh chụp chung. Không có cô. Chạy thêm một đoạn nữa, qua tiệm bánh, góc quán hoa… vẫn không có ai.

Anh đứng sững giữa mưa, tim đập lạc nhịp. Một phần anh muốn buông. Phần còn lại gào lên: “Không thể.”

Tạ Lâm quay đầu, thẫn thờ quay trở lại tiệm sách. Và rồi…

Cô vẫn ở đó.

Dưới mái hiên nhỏ, Yến Linh đứng im như chưa từng rời đi.  Mái tóc ướt dính vào má. Tay cô siết chặt quai túi, mắt không rời anh, người vừa chạy vụt trong mưa, như mười năm trước, như chưa từng học cách dừng lại.

Họ nhìn nhau. Không nói.

Anh bước chậm tới. Mỗi bước chân là một chương khép lại. Khi chỉ còn khoảng một cánh tay, cô nói nhỏ: “Em đọc được mảnh giấy em tự viết, nhưng vẫn không chắc… cho đến khi thấy anh chạy đi như thế.”

Tạ Lâm đứng lặng. Cơn mưa bắt đầu nhẹ hạt. Anh giơ tay ra, không chạm vào cô, chỉ mở rộng như chừa lại một chỗ. Cô bước vào đó, yên lặng, vừa khít.

Không cần giải thích. Không cần tha thứ. Chỉ là… tiếp tục.

Mười năm trước, họ đã lỡ một nốt nhạc. Mười năm sau, bản nhạc ấy được viết lại, không cao trào, không đoạn lỗi. Chỉ là một giai điệu dịu dàng, vừa vặn với hai người đã học cách hiểu nhau bằng im lặng.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →