Khoảng trời đơn phương

Chương 3: Từ khi em đến

admin 29/06/2026 67 lượt xem

1

Mùa hè năm ấy, homestay nhà cô ở vùng núi ngoại thành đón một vị khách lạ. Anh còn rất trẻ, lái chiếc xe bán tải nhỏ chở đầy sách. Hình như tuần trước anh có gọi điện đặt phòng, ba cô nói cuối tuần cô về nhà dọn giúp ông căn phòng trống phía Tây của ngôi nhà. Căn phòng phía Tây ít người thuê bởi nắng gắt mỗi khi mặt trời lên vào mùa hạ.

Anh xuống xe, mồ hôi nhỏ xuống từ những lọn tóc xõa trên trán, mặt anh lấm tấm nước như thể vừa bước qua một màn mưa. Áo sơ mi anh mặc buông ngoài quần jean có vẻ nhàu nhĩ sau những giờ lái xe, lưng áo và trước ngực loang một mảng nước khiến chiếc áo đổi màu. 

Anh vác ba lô xuống xe, nói với ba cô: “Điều hòa trong xe bỗng nhiên bị hỏng, cháu sắp chết ngạt vì nắng nóng rồi.” 

“Thời tiết này thật là kinh khủng.” Ba cô phụ họa khi giúp anh xách một túi vải đầy sách xuống xe.

“Trà, qua đây giúp chàng thanh niên này một tay!” Ba cô mang túi sách vào nhà, gọi với vào trong. Cô đặt chậu hoa nhỏ lên giá treo rồi đi tới. Anh đứng trên thùng xe, chuyển một bọc sách vào tay cô, nói:

“Nóng đến nỗi sách cũng chảy mồ hôi cả ra rồi!”

“Hình như anh mang theo cả một cái thư viện di động.” Cô đón lấy bọc sách từ tay anh, bắt vào câu chuyện của vị khách một cách tự nhiên. 

“Phải đấy! Anh còn muốn mang nhiều hơn cơ!” Anh nói rồi cầm theo một bọc sách nữa, nhảy xuống bên cạnh cô. Mùi mồ hôi thoang thoảng từ áo anh khiến cô hơi nhăn mũi, sau đó cô hơi giật mình vì phản ứng khá vô duyên của mình. Thế nhưng anh dường như không thấy ngại, anh dùng tay còn lại nhấc bọc sách trên tay cô, cười nhẹ:

“Để anh xách cho, em nên đi phía trước dẫn đường cho anh nếu em không muốn chết sặc vì mùi mồ hôi của anh.”

Cái gượng gạo vừa mới chớm đã bị anh xua tan một cách rất đỗi tự nhiên. Cô rảo chân bước lên phía trước, dẫn anh đi trên con đường lát những viên đá màu xám trắng. Cô nghe thấy tiếng hơi thở của anh từ phía sau sau mỗi nhịp anh bước. Mùa hè nắng nóng cùng hai bịch sách nặng và cái ba lô trên vai dường như đang làm khó chàng trai ấy, khiến một người thong dong như cô cảm thấy thật buồn cười. 

Anh bước vào căn phòng đã đặt trước, nhìn quanh một vòng, biểu lộ sự hài lòng qua ánh mắt. 

“Thật tuyệt, thật nhiều ánh sáng!” Cuối cùng anh cũng thốt lên, khoan khoái vịn vào bậu cửa sổ để những hạt nắng trưa tràn qua vai anh. Bất giác, nhìn khung hình của anh lồng trong khung cửa sổ, cô thấy vẻ đẹp của một bức ảnh ngược sáng. 

 “Nếu anh cần gì thì cứ bấm số hotline của homestay nhé!” Cô nói rồi chuẩn bị quay đi, trả lại sự riêng tư cho vị khách. Anh vẫn đứng với tư thế cũ, ngoảnh mặt lại nhìn cô, nói: “Cảm ơn cô bé!”

Cô rời căn phòng phía Tây. Sau buổi chiều Chủ Nhật ấy, cô trở lại vùng nội thành tiếp tục công việc của một phóng viên tập sự. Vào ngày thứ Ba, cô gọi điện về nhà, nghe ba cô nói vị khách sẽ ở lại homestay rất lâu, ba muốn giảm giá thuê phòng cho anh. Ba cũng cho cô biết anh đến một mình nên không muốn ăn cơm trong phòng, muốn cùng ăn với ba. Điều đó làm ba cô rất vui.

“Cậu ấy là một nhà dịch thuật, cũng có con mắt nghệ thuật nữa đấy! Tượng điêu khắc của ba cậu ấy có thể “đọc” được.” Ba cô hồ hởi khoe. 

“Ghê chưa, còn có người đọc được tác phẩm của ba cơ đấy!” Cô giả bộ chế giễu. Sau đó, cô nghe tiếng đàn ông vọng vào tai: “Không biết là cô bé đang khen anh hay chế giễu anh đây?”

Tiếng hai người đàn ông rôm rả hẳn lên khiến cô vui lây. Dù sao để ba một mình cô không có lúc nào thôi lo lắng. Giờ thì… mong anh ấy ở lại càng lâu càng tốt. 

“Cuối tuần về nhà ăn cơm với ba và anh Phong đi!” Ba nói. Cô vừa mới biết người thanh niên ấy tên Phong. 

“Vâng, cuối tuần con sẽ về!”

 

2

Nghề báo quả nhiên là bận rộn, cho đến tận chiều tối thứ Sáu cô vẫn còn đang trên đường đi phỏng vấn. Khi nhận được điện thoại của ba, cô mới giật mình nhớ ra “cuộc hẹn cuối tuần”. Cô nói xong việc sẽ bắt xe về nhà ngay. Cho đến khi cô đặt chân trên nền đá quen thuộc thì đã hơn hai mươi mốt giờ. Ba cô cùng Phong vẫn đang ngồi uống rượu ngoài sân, giữa khoảng trời đêm rực rỡ sao hè.

Khung cảnh tĩnh lặng và bình yên này khiến bao mệt mỏi trong cô như tan biến. Cô sà vào bàn, đòi ba cô rót rượu vào chiếc chén mộc. 

“Ba, cho con thêm chút nữa, ba keo kiệt thế!” Cô cằn nhằn khi ba cô chỉ rót một chút xíu. 

“Con gái uống rượu sau này ai dám lấy!” Ba cô nói rồi dơ tay xoa xoa mái tóc đang rối tinh vì gió đêm của cô. Anh với tay lấy bầu rượu từ tay ba cô, rót đầy chén cho cô, nói đùa:

“Chú cứ để em ấy uống nhiều chút đi, nếu em ấy ế thì cháu lấy giùm.”

Ba cô bật cười ha hả trước câu pha trò của anh. Cô dơ chén cụng với hai người đàn ông, uống hơn một nửa chỗ rượu mới chịu dừng. Trong hơi men chếnh choáng, cô thấy màn đêm như lùi lại sau lưng anh, khiến cả thân hình cao lớn của anh nổi bật dưới ánh trăng. Đôi mắt anh rực rỡ như những vì sao đang điểm quanh vầng trắng sáng nhạt thả xuống từ trên trời. 

“Đẹp thật đấy!” Cô ngước nhìn lên phía trên đỉnh đầu anh, buông một câu cảm thán. 

“Anh biết!” Anh trêu cô. 

“Ai thèm khen anh!” Cô bật cười với thói tự luyến nặng của anh. 

“Ba say rồi, ba đi ngủ trước!” Ba cô lắc lư đứng dậy. Anh vội đứng dậy dìu ông vào trong nhà, còn không quên nhắc cô: “Đợi ở đây! Anh còn chưa xong với em đâu!”

Lúc anh quay lại, cô đã tự mình uống nguyên một chén rượu. Anh lấy cái chén từ tay cô, còn cầm bầu rượu đặt xuống bên cạnh mình, nói: “Thôi nào, uống thế đủ rồi. Nói xem có chuyện gì buồn?”

Anh nhìn vào mắt cô, cố nắm bắt điều gì đó như để khẳng định suy đoán của mình là đúng. Cái nhìn như thể “biết tỏng” của anh khiến cô hơi bực. Cô nói: “Biết rồi anh có giúp được em đâu!”

“Em không thử làm sao em biết được.” Anh trả lời. 

“Sếp giao cho em phỏng vấn nhà báo gạo cội X nhân kỷ niệm ngày truyền thống, nhưng em đã gọi điện tới năm lần rồi,” cô xòe bàn tay năm ngón ra như muốn phụ họa. “Nhưng ông ấy vẫn chưa nhận lời. Mà đây là số báo đặc biệt nên sếp bắt em phải phỏng vấn bằng được.”

“Ồ, anh cứ tưởng là thất tình cơ đấy!” Anh nói trong khi bóc một trái vải thiều nhét vào miệng cô. 

“Còn hơn cả thất tình. Anh nói xem, em mà không phỏng vấn được ông ấy, liệu em có qua nổi mấy tháng tập sự không?”

“Vậy em phỏng vấn anh đây này!” Anh nói. Cô bĩu môi:

“Anh là một nhà dịch thuật, đâu phải là một nhà báo nổi tiếng như ông ấy?”

“Ai nói với em một nhà dịch thuật thì không thể là một nhà báo?”

“Tóm lại anh không phải là nhà báo và cũng chẳng nổi tiếng!”

“Thì em giúp anh nổi tiếng đi!”

“Anh điên rồi, đi uống thuốc đi.”

“Em là thuốc của anh.”

Anh vẫn tiếp tục trêu cô. Trăng đã lên cao, đêm tĩnh mịch chỉ còn hai người trò chuyện râm ran. 

 

3

Tuần tiếp theo, anh gọi điện hỏi cô công việc có tiến triển gì không, nhất là việc phỏng vấn nhà báo X. Rồi anh cười vào bế tắc của cô khiến cô chỉ muốn gọi điện cho ba đuổi cổ vị khách thích bông lơn này. 

Sau cùng anh nói: “Vậy, nếu anh giúp được, em có đồng ý thích anh không?”

“Giúp đi rồi xem em có thích anh không?” Cô nói. 

“Được!” Anh chỉ nói thế rồi cúp máy.

Sáng thứ Sáu, cô đến một cuộc hội nghị chờ đợi, bởi cô nghe nói hôm nay nhà báo X sẽ có bài phát biểu tại hội nghị này, biết đâu cô có thể phỏng vấn ông ấy khi ông đến sớm, hoặc có thể là giờ giải lao.

Điện thoại của anh gọi tới, cô uể oải bấm nút nghe. 

“Em đến tòa nhà Ban Mai đi, anh đã hẹn nhà báo X, bọn anh đang đợi em!”

“Anh mà hẹn được ư? Đừng có lừa em.”

“Ông ấy không đến đó sáng nay đâu, ông ấy sẽ xuất hiện vào phiên thảo luận buổi chiều. Hoặc là em tới đây bây giờ, hoặc là em đợi đến chiều và chưa chắc đã phỏng vấn được ông ấy!”

“Anh là lừa em thì anh… là… cún.”

“Tóm lại, em có đến không nào?”

Năm phút sau cô có mặt tại tòa nhà Ban Mai. Anh đón cô dưới sảnh rồi đưa cô lên tầng năm của tòa nhà, dẫn cô đến trước cửa một cánh cửa. Anh không gõ cửa mà điềm nhiên mở cửa đi vào. Trên chiếc ghế đặt ở giữa phòng là một người đàn ông tầm ngoài sáu mươi tuổi đang chăm chú đọc một cuốn sách. Khi thấy anh và cô bước vào, ông ngẩng đầu lên.

“Nhà báo X.” Tim cô suýt vọt ra khỏi lồng ngực. Chính là người mà cô mong đợi gặp mặt trong tuyệt vọng nửa tháng nay. 

“Chú, cháu mang người tới rồi!” Anh nói rồi kéo cô ngồi xuống ghế. Cô kinh ngạc nhìn anh rồi nhìn người đàn ông mà giới phóng viên trẻ như cô gọi là “thần tượng” của làng báo. 

Buổi phỏng vấn hôm ấy diễn ra trong không khí suôn sẻ và vui vẻ đến mức cô không tin nổi. Khi bước ra ngoài chân vẫn còn run. Anh dơ tay vuốt tóc cô khi cả hai ở trong thang máy.

“Xong rồi, em có thể bình thường lại được không?”

“Sao anh có thể làm được!” Cô thốt lên. Anh nói: “Trước đây, khi còn làm nghề báo, anh từng phỏng vấn ông ấy ba lần. Bọn anh có nhiều điểm chung.”

“Ồ, một nhà dịch thuật…” Cô bối rối. Anh bẹo má cô, nói:

“Sao chứ? Em muốn biết à? Anh đổi nghề vì quá nhiều gái theo.”

“Lại chém gió rồi.”

“Giới trẻ các em lạ thật, lại đi hâm mộ một lão già hết thời như X!” Anh nói. Cô lao đến bịt miệng anh lại:

“Này, anh không thể gọi ông ấy như thế. Ông ấy là thần tượng của em!”

“Em nhìn xem, anh trẻ hơn, đẹp trai hơn, còn giỏi hơn cả ông ấy, sao không thấy em thần tượng anh?”

“Hứ, anh có gì để thần tượng.”

“Thì anh đẹp trai, lại nhiệt tình nữa.”

“Anh thôi tự luyến đi!” Cô vùi dập anh không thương tiếc. Anh nhìn thái độ của cô mà không khỏi bật cười.

“Bây giờ không còn sớm nữa, anh đưa em về căn hộ của anh để em bóc băng ghi âm, viết xong bài phỏng vấn nhé. Sau đó chúng ta về nhà.”

Cô để ý anh gọi nhà anh là “căn hộ”, còn gọi homestay là “nhà”. Không biết vô tình hay cố ý, cô bỗng thấy lòng xao động như mặt hồ vừa thoảng một cơn gió nhẹ. Thấy vẻ chần chừ trong mắt cô, anh lại nói:

“Trong lúc em làm việc, anh sẽ nấu cơm. Anh nấu ăn cũng rất ngon, anh sẽ thích anh cho mà xem.” 

Lẽ ra anh phải nói “Em sẽ thích món anh ăn nấu cho mà xem” mới đúng. Người này luôn khiến cô phải đặt câu hỏi sau mỗi lời anh nói, đôi lúc khiến cô rơi vào ma trận. Cô có cảm giác dường như anh đang tán tỉnh cô. Nhưng cũng không hẳn. Anh vô tư, dễ gần và nhiệt thành. 

Thôi mặc kệ đi, trước mắt cô phải hoàn thành bài báo mà không thể cứ lang thang bên ngoài đến tối được. Phòng trọ của cô còn cách nơi này khá xa nữa. 

4

Trong khi cô bóc băng ghi âm và làm bài phỏng vấn, anh chăm chú nấu cơm, không làm phiền cô chút nào. Cô dừng công việc giữa chừng để ăn cơm. Anh chỉ nấu hai món đơn giản nhưng lại rất vừa miệng, khiến cô ăn trong vui vẻ và đầy thán phục. 

“Nếu như bây giờ bạn gái của anh đến và nhìn thấy em trong nhà anh, anh sẽ nói gì?” Cô vừa ăn vừa hỏi. Ban nãy, cô nhìn thấy một tấm hình chụp hai người mà anh để trong một ô trên tủ sách. Cảm giác lúc đó cô không dám nhớ lại, là sự co thắt bất chợt của con tim, là dòng trạng trái bị kéo trùng xuống, là một thoáng thất vọng lan tới tinh thần vừa mới phấn chấn lên của cô,… không biết nữa. Có thể là cô quá mong đợi, hay quá ngộ nhận một điều gì đó.

Nghe câu hỏi của cô, bỗng chốc nụ cười trên môi anh nhạt đi rồi dần tắt. Anh cúi xuống, trầm giọng nói:

“Sẽ không còn ai bước vào căn nhà này nữa. Ngoài em.”

“Em… xin lỗi.” Cô hiểu mình đã chạm vào “vùng tối” của anh.

“Không sao đâu, để anh kể cho em nghe. Anh và cô ấy quen nhau từ năm thứ ba đại học. Sau đó, có một lần anh nhìn thấy trên facebook của bạn cô ấy một tấm ảnh cô ấy chụp cùng một người con trai khác, rất tình tứ. Hôm đó cũng là ngày cô ấy về quê để nghỉ hè. Lẽ ra anh sẽ đợi cô ấy quay trở lại mới nói chuyện này, nhưng vì không thể chịu đựng nổi, anh đã chất vấn cô ấy ngay trước khi cô ấy bước lên xe khách. Bọn anh cãi nhau rất to. Cô ấy nói, nếu anh không tin cô ấy, cô ấy sẽ ở lại để nói chuyện với anh. Nhưng anh đã không nghe thêm bất cứ câu nào, quay lưng bỏ đi. Cô ấy lên chuyến xe ấy… và không bao giờ trở về nữa. Giá như anh chịu để cô ấy giải thích, thì cô ấy đã không bước lên chuyến xe định mệnh ấy. Anh…”

“Không phải lỗi của anh.” Cô vươn tay ra, nắm lấy khuỷu tay anh.

“Không phải lỗi của anh ư? Nếu như anh hiểu lầm cô ấy?”

“Vậy anh đã thử tìm hiểu chưa? Xem thực sự có phải….”

Anh cúi đầu im lặng. Cô hiểu ra, người đàn ông tưởng như rất rực rỡ kia đang dấu trong mình một thâm cung u tối. 

“Phải rồi, là anh không dám đối diện sự thật. Không phải là anh không quên được cô ấy, mà là anh không quên được cái cách mà anh để cô ấy ra đi, mãi mãi. Anh trốn tránh và tự trách mình đến bao giờ?” Cô nói trong khi tìm bàn tay anh, đan vào ngón tay.

Anh ngẩng lên nhìn cô, hỏi: “Anh có quá khứ, còn em?”

“Ai cũng có quá khứ. Nhưng dòng thời gian cũng giống như một dòng sông chảy mãi không ngừng. Không ai có thể chết hai lần trên cùng một dòng sông được. Chúng ta đều phải đi tiếp.”

 “Trái tim anh từng như gió qua đồng hoang, cũng từng giống như bước chân trong căn gác trống, để anh có thể nghe thấy nỗi cô tịch của chính mình dẫm lên màn đêm.” Anh nói. 

“Đừng lo, giờ có một con đom đóm đây rồi.” Cô cười với anh, hài hước gượng gạo. Nỗi buồn của anh bỗng nhiên thấm đẫm qua không khí, rơi vào lòng cô.

5

Sáng sớm Chủ Nhật, cô cùng anh lên một chuyến xe để đến một nơi. Nơi ấy, là quê của “cô ấy”, người con gái của quá khứ. Hôm đó, cô đã thuyết phục anh cho xem facebook của người bạn của “cô ấy”, sau đó bằng “nghiệp vụ” của một phóng viên, cô đã tìm ra người “bạn trai” kia. Cuối cùng cô cũng thuyết phục anh đi cùng cô.

“Em đã hẹn với anh ta rồi. Anh ta cũng đồng ý nói chuyện với anh. Anh biết không, chúng ta cần giải quyết chuyện này, để nếu anh có bước về phía ai khác, cũng không còn mang theo một gánh nặng đến oằn cả tim như thế nữa.” Cô nói, còn anh im lặng gật đầu.

Vùng quê yên bình nằm bên bờ biển vắng, khi anh và cô đến, người đàn ông ấy đang chờ họ bên ngoài một quán lá nằm dưới rặng dừa xanh. 

“Anh có biết về tôi không?” Phong hỏi. Anh căng thẳng chờ đợi câu trả lời từ người đàn ông xa lạ kia. 

“Có, tôi có biết về anh. Tôi và cô ấy quen nhau từ khi còn bé. Sau này lớn lên, cứ thế là của nhau, cho đến khi cô ấy đi học đại học. Cô ấy yêu anh chỉ sau một thời gian ngắn, nhưng nó còn sâu đậm hơn những tháng năm dài chúng tôi ở bên nhau. Sau này, tôi đã ép cô ấy rời bỏ anh, vì ở quê chúng tôi đã có hôn ước. Hôm ấy, cô ấy nói đang chuẩn bị lên xe về quê, hẹn tôi nói chuyện. Nghe giọng nói của cô ấy, tôi biết rằng chuyện của chúng tôi đã kết thúc. Cô ấy trở về chỉ muốn giải quyết dứt khoát giữa chúng tôi. Nhưng rốt cuộc, cô ấy cũng không về được nữa. Tôi đã mất một thời gian dài để quên cô ấy, để hận cô ấy, hận cả anh. Nhưng rồi năm tháng trôi đi, tôi muốn cô ấy ở nơi nào đó, có thể yên tâm về chúng ta. Anh cũng nên như vậy!” Người đàn ông kia nói. 

Rời khỏi quán lá bên bờ biển, cô và anh đi dạo dưới hoàng hôn, nơi “cô ấy” từng sống cả tuổi thơ và những thanh xuân. 

“Anh có thấy nhẹ lòng hơn chút nào không?” Cô hỏi anh. Anh quay sang vuốt mấy sợi tóc xấp xõa trên gương mặt xinh xắn của cô, nói: “Thật nhẹ lòng, từ khi em đến!”

“Không liên quan!” Cô ngại ngùng trước cử chỉ dịu dàng và ánh mắt da diết của anh, liền quay đi. Anh vươn tay giữ đầu cô lại, ép cô nhìn vào mắt anh. 

“Em từng nói, buông bỏ quá khứ mới có thể sống trong hiện tại. Giờ quá khứ anh đã buông được rồi, hiện tại, có thể là em không?”

Cô không trả lời anh, chỉ đứng gần hơn, nhìn ra mặt biển mênh mông mà tĩnh lặng. Khoảng thời gian tươi tắn, đẹp đẽ và đơn thuần tựa như nỗi e thẹn phớt hồng của nắng hạ sau mưa chạm khẽ lên gò má cô. Cuối cùng, cô nói: “Thật nhẹ lòng, từ khi anh đến.”

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →