Đợi tối rồi hôn

Chương 4: Ngẩn ngơ nhìn cậu

admin 07/07/2026 65 lượt xem

Cậu còn có một chuyện muốn nói với Trình Dật, nhưng suốt cả học kỳ, cậu đều lấy mọi can đảm ra để thử thách chính mình rồi lại nhận ra ở phương diện này, bản thân vô cùng hèn nhát.

Mình thực sự không soái bằng Phó Nguyên Triết! Cậu nghĩ.

Buổi sáng cuối cùng của năm học trước khi nghỉ hè, sinh viên đã về hết gần một nửa, sân trường vắng hơn thường ngày nhưng không thể nói là không náo nhiệt. Trịnh Tư Nhiên đứng trên tầng năm của toà nhà khoa Kiến trúc, đợi từng chuyến xe bus dừng lại điểm đỗ ngay bên kia cổng trường.

Liệu ngày hôm nay Trình Dật có đến không, nếu hắn không đến, cậu sẽ gọi điện cho hắn sao? Nếu có thể gọi điện, có lẽ cậu đã gọi từ lúc hắn rời khỏi ký túc xá rồi.

Vậy rốt cuộc nếu Trình Dật không đến, thì cậu cũng sẽ không gọi, và tối nay chỉ có ba người bọn cậu liên hoan chia tay.

Nhưng cuối cùng, Trình Dật cũng bước xuống chiếc xe bus mang số hiệu quen thuộc ấy, sải bước vào cổng trường. Trịnh Tư Nhiên mỉm cười, quay trở lại giảng đường, ngồi vào chỗ của mình, nghịch điện thoại.

Lớp học hôm nay khá vắng, đến lúc này mới chỉ có hơn chục sinh viên. Bọn Hạ Vãn Kỳ và Châu Tinh Du còn ra cổng trường ăn sáng chưa quay lại.

Trình Dật bước vào lớp, hôm nay không mang bảng vẽ, chỉ đeo balo nhẹ ở phía sau. Hắn bước vào cũng không nhìn quanh, đi thẳng tới chỗ ngồi, gỡ cái balo ném lên bàn rồi ngồi xuống.

Trịnh Tư Nhiên không nhìn lâu, liền đứng dậy đi về phía hắn. Cậu phải soái, soái hơn Phó Nguyên Triết mới được, nhưng không phải là đi tỏ tình, là đi mời ăn lẩu.

Cuối cùng cậu cũng đứng trước mặt Trình Dật. Trình Dật ngẩng lên, ban đầu hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó khuôn mặt lại đóng băng như cũ.

“Có chuyện gì?”

“Trưa nay tổ chức ăn liên hoan tổng kết, tôi, cậu, Hạ Vãn Kỳ và Châu Tinh Du cùng đi.” Trịnh Tư Nhiên nói rất rõ ràng dứt khoát.

“Tôi…”

“Hạ Vãn Kỳ đã đặt bàn ăn cho bốn người rồi, lát nữa tan học cậu trở về phòng ký túc cất đồ, rồi chúng ta đi.”

Trịnh Tư Nhiên biết thế nào Trình Dật cũng nói “tôi không đi” và cậu ngay lập tức không để hắn nói ra câu đó. Không ngờ mưu đồ này của cậu lại khiến Trình Dật suýt thì phì cười, miệng hắn khẽ cong lên một đường.

“Cậu làm sao phải hấp tấp như vậy, tôi cũng đâu có nói là tôi không đi.” Trình Dật nói. Trịnh Tư Nghiên ngớ ra một lát rồi cười.

“Vậy cậu định nói gì?”

“Tôi định nói là tôi đi.”

“À.”

Trịnh Tư Nhiên “à” xong cũng không đi ngay, còn đứng một lúc, rất lúng túng. Trình Dật nhìn cậu: “Cậu còn chuyện gì nữa?”

“À không, lát nữa gặp cậu ở phòng ký túc.”

“Ừ.”

Tan học, cả bốn người quay về ký túc xá cất đồ. Hành lang tầng quen thuộc vang lên tiếng bước chân, tiếng nói chuyện lộn xộn hiếm hoi còn sót lại của cuối học kỳ.

Châu Tinh Du vừa tháo balo vừa liếc sang phía giường trống cạnh cửa sổ, cười nửa miệng.

“Này, nay mới nhớ, từ ngày Trình Dật dọn về nhà, khu vực này được bảo tồn nghiêm ngặt ghê.”

Trịnh Tư Nhiên đang cúi người buộc lại dây giày, nghe vậy thì khựng lại.

“Bảo tồn cái gì?”

“Thì giường với bàn học của Trình Dật đó.” Châu Tinh Du nói tỉnh bơ. “Ai dám động vào.”

Hạ Vãn Kỳ bật cười. “Chuẩn. Lần trước Tống Ý Lam mang bánh ngọt tới, vừa định ngồi xuống…”

“Cô ấy chưa kịp ngồi đâu,” Châu Tinh Du cướp lời rất nhanh, “đã bị Tư Nhiên nói một câu.”

Trịnh Tư Nhiên vội ngẩng đầu lên. “Này…”

Hạ Vãn Kỳ cố nén cười, nhại lại giọng hôm đó: “Đó là giường của Trình Dật, cậu qua chỗ khác ngồi đi.”

Không khí trong phòng bật lên một tràng cười. Trịnh Tư Nhiên đỏ bừng mặt, đưa tay che gáy.

“Mấy cậu im đi được không, nói như thể tôi làm chuyện gì ghê gớm lắm vậy.”

“Thế không ghê à?” Châu Tinh Du nghiêng đầu. “Từ đó về sau, ai tới cũng bị cấm đụng vào đồ của Trình Dật. Người không biết còn tưởng cậu là thần giữ của của cậu ta.”

“Không phải giữ của!” Trịnh Tư Nhiên phản bác ngay, giọng hơi cao lên. “Chỉ là… đồ của người khác thì đừng động linh tinh thôi. Dù sao cũng là chỗ của Trình Dật.”

Nói xong, chính cậu cũng thấy lời giải thích của mình nghe chẳng thuyết phục chút nào, liền quay mặt đi, lẩm bẩm: “Mấy cậu im miệng được rồi đấy, nói nhiều chút nữa bỏng miệng không ăn được lẩu đâu.”

Trình Dật từ đầu đến cuối không chen vào câu nào. Hắn đứng bên cạnh bàn, lật điện thoại xem giờ, sắc mặt không thay đổi, như thể những lời vừa rồi chỉ là chuyện không liên quan. Không cười, cũng không tỏ vẻ khó chịu.

Trịnh Tư Nhiên liếc trộm hắn một cái.

Không có phản ứng gì cả.

Cảm giác hụt hẫng đến rất nhanh, lướt qua ngực cậu như một cái chạm nhẹ, vừa đủ để bực mình mà không biết bực vì điều gì. Cậu cúi xuống kéo khóa áo khoác, động tác có phần mạnh tay hơn bình thường.

“Đi thôi.” Hạ Vãn Kỳ lên tiếng, phá vỡ khoảng lặng. “Hôm nay sẽ đổi sang uống rượu.”

Cả nhóm rời khỏi ký túc. Trịnh Tư Nhiên đi sau cùng, phía trước là bóng dáng cao lớn của Trình Dật, trong lòng không rõ tư vị gì, chỉ thấy hôm nay nhất định phải uống cho ra uống.

Quán lẩu nằm trong ngõ nhỏ phía bên kia trường học, muốn sang đường còn phải đi qua cái cầu đi bộ trên cao. Leo lên hơn hai chục bậc thang, Châu Tinh Du vừa lê lết vừa than thở như thể sắp bị rút cạn sức lực khiến Hạ Vãn Kỳ còn bảo cậu ta tốt nhất bò bằng bốn chân. Hậu quả là hai tên lại chí choé dồn nhau chạy, tiếng chân nện xuống mặt cầu thang bằng thép nghe rất vui tai.

Quán lẩu vào buổi trưa cũng không phải ngày nghỉ nên không quá đông khách, trước đó Hạ Vãn Kỳ đã đặt bàn ở tầng hai ngay sát cửa sổ, tầm view cũng khá đẹp mắt, có thể trông xuống một quán cà phê rất có phong cách ở bên dưới. Toàn hoa là hoa.

Trình Dật và Trịnh Tư Nhiên bị ủn vào phía trong, ngồi đối diện gần cửa sổ. Tình thế này khiến hai người bọn hắn đều cảm thấy không tự nhiên. Mà thật ra chỉ có Trịnh Tư Nhiên là vẫn có vẻ lúng túng, còn Trình Dật có mất tự nhiên hay không không ai có thể nhận ra, nét mặt hắn lúc nào cũng vậy.

Sau khi gọi một nồi lẩu gà cho sáu người ăn, quán mang lên hai đĩa lạc rang muối và rượu. Hạ Vãn Kỳ hăng hái rót rượu vào bốn cái ly, nói: “Lần này chơi lớn, phải uống rượu. Ký túc ngay bên kia đường, uống say cũng có thể như Châu Tinh Du bò bằng bốn chân qua cầu đi bộ rồi về tới. Hôm nay đừng có ai uống ít, tôi khinh.”

Châu Tinh Du đập cậu ta: “Cậu có muốn tôi lấy hai chân sau đạp vào mặt cậu không?”

Cả bọn cùng cười ngất. Trình Dật chỉ ngồi cười, nhưng trong lòng hắn rất vui. Mặc dù rời khỏi ký túc đã một học kỳ nhưng hắn phải thừa nhận quãng thời gian ở ký túc là thoải mái nhất. Dọn về nhà chịu sự quản thúc của bố mẹ hắn cũng khó chịu không ít, nhưng hắn có lý do để về nhà.

“Trình Dật, năm sau đến ở với bọn tôi đi.” Châu Tinh Du vừa chia đũa vừa nói. Trịnh Tư Nhiên nhìn cậu ta, rồi lại quay sang nhìn Trình Dật, mặt lộ rõ sự mong chờ.

“Tư Nhiên, tôi thấy cậu hóng như chó hóng khúc xương rồi đấy.” Hạ Vãn Kỳ lấy đũa đập vào tay cậu. Trịnh Tư Nhiên giật mình, cười nói: “Trình Dật cũng không phải khúc xương.”

Cả bọn cười phá lên. Trịnh Tư Nhiên ngẩn ra rồi sửa lại: “Tôi cũng không phải là chó.”

Đến lúc này thì ngay cả Trình Dật cũng không nhịn được cười, hắn cười phá lên, lần đầu tiên cười sảng khoái đến thế. Trịnh Tư Nhiên vì thế mà bớt căng thẳng.

Cười xong một trận, cậu mới mạnh dạn hỏi Trình Dật: “Vậy cậu sẽ quay lại ký túc chứ?”

Trình Dật: “Tôi chưa quyết định, cứ để sang kỳ hai đã, dù sao chỗ của tôi cũng có cậu giữ rồi, không sợ ai chiếm mất.”

Trịnh Tư Nhiên: “Tôi không phải chó đá canh chùa đâu, cậu còn không mau trở về, biết đâu tôi sẽ cho Tống Ý Lam ngồi lên.”

Trình Dật hơi lặng người. Trịnh Tư Nhiên lẽ ra có thể nói “cậu còn không mau trở lại” nhưng cậu lại nói “trở về”. Cảm giác ấm áp bỗng chốc ập đến khiến Trình Dật cảm thấy hơi khó thở. Hắn vội nhìn ra phía ngoài cửa sổ, lại đúng lúc đôi trai gái trong quán trà phong cách dưới kia khẽ hôn nhau. Mắt hắn vội vàng quay trở về vị trí cũ, đối diện với Trịnh Tư Nhiên. Hình như cậu ta đang định nói gì đó.

Đúng lúc này thì lẩu được bưng lên, phục vụ quán bật điện bếp nghe tách một tiếng rồi đặt nồi lẩu nghi ngút khói, rời đi.

“Nào, mừng chúng ta sắp trở thành sinh viên năm hai. Uống, uống, uống!” Hạ Vãn Kỳ nâng ly khua một vòng. Bốn cái ly chạm nhau, bốn cánh tay thu lại rồi cùng ngửa cổ cạn chén.

Thật sảng khoái.

Rượu vào lời ra, cả bọn ăn rồi uống, uống rồi nói, chuyện cua gái, chuyện học hành, rồi cả mấy chuyện ký túc xá. Châu Tinh Du còn nhắc việc Trịnh Tư Nhiên học kỳ hai có thể thăng hạng đứng số tám từ dưới lên, cũng coi như một loại tiến bộ.

“Tôi từng là học bá của xóm,” Trịnh Tư Nhiên nói, “nhưng tới đây không đấu lại tinh hoa từ khắp cả nước đổ về.”

“Học bá cái rắm, cậu đẹp trai như vậy, có thời gian học hay sao?”

“Còn hơn cậu cũng không thể đứng hạng tám từ trên xuống, đồng thời cậu cũng không đẹp trai.” Trịnh Tư Nhiên phản công lại.

Hạ Vãn Kỳ sờ mặt mình, buồn rầu nói: “Cũng phải, tôi không thể đứng hạng nhất toàn khối như Trình Dật, cũng không đẹp trai bằng cậu ta. Nhưng ít nhất tôi cũng có bạn gái.”

“Cậu có thể so sánh với Châu Tinh Du là được, không đẹp, cũng học không nổi bật, sao lại còn phải đi so với Trình Dật?” Trịnh Tư Nhiên cười nói.

Trình Dật chỉ cười không nói gì. Hắn đẹp nhưng quá lạnh, lại còn không cười với ai nên dù có đẹp trai, học bá, hắn cũng là một tên cẩu độc thân chính hiệu.

Cả bọn ngồi uống cũng không ít, cho đến gần chiều mới đứng dậy. Châu Tinh Du cũng không đến nỗi phải dùng bốn chân bò qua cái cầu đi bộ, đổi lại cậu ta với Hạ Vãn Kỳ ôm lấy nhau lê qua cầu, chân xoắn vào nhau tí ngã mấy lần.

Trình Dật uống khá nhiều nhưng vẫn thẳng dáng bước đi, hai tay còn nhét túi áo khoác nhìn như chưa hề uống rượu. Còn Trịnh Tư Nhiên không rõ say hay tỉnh, đi rất chậm, cuối cùng cũng qua được cầu đi bộ, bước vào cổng trường.

“Các cậu, về ký túc ngủ một giấc, tối dậy đi hát karaoke, đại ca đây mời các cậu.” Hạ Vãn Kỳ vung tay, chân đảo như hai cái đũa mà bà nội cậu dùng xào rau. Châu Tinh Du lôi cậu ta đi, cũng không rõ ai lôi ai, líu ríu về ký túc.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →