Đợi tối rồi hôn

Chương 3: Để tôi!

admin 07/07/2026 65 lượt xem

“Cậu dám thách sao tôi lại không dám đánh?”

Trịnh Tư Nhiên nói xong lại dơ thêm một nắm đấm nữa, thực sự giáng xuống. Lần này người cậu ra gần như nghiêng về phía Trình Dật. Nắm đấm chưa hạ xuống đã bị Trình Dật bắt được cổ tay, bóp chặt.

“Tôi nói cho cậu đánh nữa à?”

“Mẹ nó, tôi còn đánh chưa xong đâu. Cái câu “lẳng lơ” của cậu, tôi phải đánh đến một nghìn lần.” Trịnh Tư Nhiên vừa nói vừa cố gắng thoát khỏi tay Trình Dật.

Không ngờ hắn lại buông tay thật. Trịnh Tư Nhiên đứng sững nhìn hắn.

Một nửa phút trôi qua mà như thể cậu đã đi qua hết một đời.

Cuối cùng Trình Dật cũng nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý nói vậy.”

Trịnh Tư Nhiên đi từ kinh ngạc lại đến kinh ngạc, đến mức cậu ta bật cười.

“Mẹ nó chứ, nói tôi như vậy rồi chỉ cần một câu xin lỗi, không cố ý – là xong? Cậu có biết cậu làm tôi tổn thương đến thế nào không?”

Trình Dật im lặng không nói.

“Mẹ nó, tôi cũng có một câu không muốn nói.” Trịnh Tư Nhiên lại sấn tới, dùng cổ tay đè vào ngực Trình Dật.

“Câu gì?” Trình Dật hỏi, cũng không nhúc nhích, mặc kệ hơi thở toàn mùi bia của Trịnh Tư Nhiên dán vào mũi. Thật ra là phản ứng của hắn đã hoàn toàn tê liệt khi Trịnh Tư Nhiên bỗng dưng áp tới.

“Câu bởi vì Phó Nguyên Triết là con trai nên tôi không thích.”

“Vậy là cậu thích cậu ta?” Trình Dật hỏi, quên mất bản thân đã đi chệch trọng điểm.

“Tôi cũng không thích cậu ta, tôi chỉ nói sai một từ, là con trai.”

Trịnh Tư Nhiên nói, giọng lè nhè như đã say, thân mình còn nặng nề dựa lên Trình Dật, hơi thở từ phả vào mũi lại phả bên tai Trình Dật khi cậu ta gần như sắp gục đầu vào vai hắn.

“Cậu…?”

“Cậu cũng tức giận vì câu đó, đúng chứ?” Trịnh Tư Nhiên mơ hồ hỏi. Má cậu ta dán vào một bên má Trình Dật, ngay chỗ cậu ta vừa đấm hắn. Vừa ngứa vừa rát.

“Sao tôi lại phải tức giận?”

“Tuỳ cậu, cậu nói thế nào thì là thế ấy. Nhưng tôi, con mẹ nó, tôi chỉ không thích Phó Nguyên Triết, còn vẫn có thể thích con trai, và còn chỉ thích một người.”

Nói xong, dường như cả người Trịnh Tư Nhiên đều nằm trên người Trình Dật, nặng nề ở tư thế đứng úp vào hắn.

Cậu ấy thực sự say rồi sao? Chỉ mới hai cốc bia, à không, năm cốc, là hôm nay tự mình uống say.

“Trịnh Tư Nhiên, tỉnh lại.” Trình Dật đẩy cậu ra, rồi lấy tay vỗ má cậu. Má nóng bừng, nóng đến nỗi cơn ngứa ngáy truyền từ lòng bàn tay qua các đầu dây thần kinh, chọc thẳng vào tim Trình Dật.

“Trình Dật…” Trình Tư Nhiên mơ màng nói, hai cánh tay không ngừng níu lấy Trình Dật.

“Cậu…”

Trình Dật định nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã thấy Hạ Vãn Kỳ và Châu Tinh Du chạy tới.

“Trình Dật.”

“Tư Nhiên.”

“Là cậu đánh ngất cậu ta?”

Mỗi người một câu, hỗn loạn. Trình Dật đẩy Trịnh Tư Nhiên đang tê liệt về phía Hạ Vãn Kỳ: “Là cậu ta đánh tôi, xong thì say ngất luôn rồi.”

Hạ Vãn Kỳ liền dơ tay đỡ lấy Trịnh Tư Nhiên, thấy người cậu nóng như lên cơn sốt, đã thế còn lải nhải gọi tên Trình Dật.

“Đem cậu ta trở về.” Trình Dật nói rồi bỏ lại ba người, đi thẳng ra khỏi vườn tiểu cảnh. Hắn đi vội vã đến mức chẳng ai kịp gọi.

Chiều hôm sau Trịnh Tư Nhiên mới tỉnh hẳn. Đầu cậu đau âm ỉ, cổ họng khô khốc, trong người như vừa bị ai đó kéo lê qua một giấc mơ dài và nặng. Cậu nằm yên vài giây, nhìn trần phòng quen thuộc, rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Trong phòng vắng hơn bình thường.

“Trình Dật dọn về nhà rồi.” Hạ Vãn Kỳ ngồi trên giường đang đọc sách, nói khi thấy Trịnh Tư Nhiên dậy.

Trịnh Tư Nhiên khựng lại.

Cậu quay đầu nhìn sang. Giường Trình Dật trống trơn, ga trải phẳng phiu như chưa từng có người nằm. Bàn học cũng vậy, sạch sẽ đến mức hơi quá đáng, không còn sách, không còn bút, thậm chí cả vệt ánh sáng đèn bàn quen thuộc cũng biến mất.

Một cảm giác không thật lan lên rất chậm.

Trịnh Tư Nhiên cố nhớ lại tối qua, nhưng ký ức chỉ vỡ vụn. Cậu không nhớ mình đã nói gì, chỉ nhớ rất rõ mùi thơm nhàn nhạt nơi má Trình Dật khi cậu nghiêng người tới, làn da hơi nóng, lồng ngực ấm áp.

Cậu quay mặt đi, cau mày. Không rõ là vì đau đầu, hay vì một cơn tức giận mơ hồ không biết nên đặt vào đâu. Tại sao cậu không nhớ rõ mình đã nói gì, làm gì, nhưng lại cứ nhớ mãi cảm giác này.

“Hạ Vãn Kỳ, hôm qua tôi đã nói gì, làm gì?”

“Tư Nhiên, hôm qua cậu thực sự rất soái. Cậu thách đánh nhau với Trình Dật, đã thế còn thật sự đấm cậu ta.”

“Sau đó thì sao? Cậu ấy có bị thương không? Giận tôi đến mức rời khỏi ký túc?”

“Bị thương cũng không nặng. Tôi cũng không biết giữa các cậu nói chuyện gì, Trình Dật cũng không nói. Lúc đi cậu ấy cũng không tức giận.” Hạ Vãn Kỳ thở dài một tiếng.

“Không tức giận sao?” Trịnh Tư Nhiên có hơi ngạc nhiên.

“Tôi cũng thấy lạ. Cậu ấy chỉ nói tạm rời khỏi ký túc một thời gian.”

“Nhà cậu ấy cũng không xa đúng không?”

“Cũng chỉ hai chuyến xe bus nối tiếp là tới trường.”

“Ừ, tôi dậy đi tắm.”

Lúc Trịnh Tư Nhiên tìm quần áo đi vào phòng tắm, Hạ Vãn Kỳ lại nói:

“Tôi cũng không thấy Trình Dật ghét cậu. Không hiểu vì sao hai cậu có thể đánh nhau.”

“Là tôi đánh cậu ấy.” Trịnh Tư Nhiên nói.

“Là cậu ấy để cậu đánh.” Hạ Vãn Kỳ đính chính.

“Phải.” Trịnh Tư Nhiên nói rồi đóng cửa phòng tắm.

Học kỳ hai trôi đi theo cách mà người ta chỉ nhận ra khi đã đứng ở đoạn cuối, ngoái đầu nhìn lại thì thấy mọi thứ như bị ai đó lặng lẽ rút bớt màu sắc. Lịch học dày lên, đồ án nối tiếp đồ án, ngày nào cũng là bản vẽ, mô hình, những đêm thức khuya đến mức sáng ra không còn phân biệt được đâu là mệt, đâu là quen.

Trịnh Tư Nhiên bận rộn hơn trước, không còn bị kéo đi liên tục, cũng ít khi về phòng muộn vì những cuộc hẹn vô nghĩa, cũng bớt “cả nể” hơn rất nhiều. Theo đánh giá của Hạ Vãn Kỳ, cậu đã trở thành “người đã biết nói câu từ chối”.

Trình Dật vẫn đến lớp đều đặn trên chuyến xe bus vào sáng sớm, sải những bước thật dài vào giảng đường. Vẫn là dáng ngồi thẳng lưng, ánh mắt tập trung, nét vẽ sắc sảo qua từng đồ án.

Ở giảng đường, ở căng tin, hay trên lối đi quen thuộc giữa các tòa nhà, Trình Dật thi thoảng vẫn trò chuyện chuyện với Hạ Vãn Kỳ và Châu Tinh Du, vẫn cười nhạt đúng lúc cần thiết, nhưng như thể có một khoảng trống vô hình được đặt đúng vào vị trí của Trịnh Tư Nhiên. Cậu có lúc muốn mở miệng gọi hắn, rồi lại thôi, vì không biết gọi để làm gì.

Dù sao cũng là cậu đánh hắn. Cậu chỉ muốn nói gì đó.

Cuối năm học đến nhanh hơn người ta tưởng. Không khí trong ký túc xá dần loãng đi, hành lang bớt tiếng bước chân, những căn phòng bắt đầu trống dần khi người về sớm, người thu dọn đồ đạc. Mẹ Trịnh Tư Nhiên gọi điện, bảo nếu không có việc gì gấp thì cứ học xong hẳn rồi về, còn nếu muốn ở lại ký túc chơi thêm vài hôm cũng không sao. Cậu “vâng” một tiếng, tắt máy, trong lòng không rõ nhẹ nhõm hay trống trải.

Một buổi tối, Hạ Vãn Kỳ bất chợt lên tiếng, giọng như cân nhắc từ rất lâu: “Hay là… trước khi ai về nhà nấy, mình đi ăn một bữa tổng kết đi.”

Châu Tinh Du ngẩng lên trước, cười hùa: “Nghe cũng được đấy, coi như kết thúc năm nhất.”

Cả hai cùng nhìn sang Trịnh Tư Nhiên. Cậu im lặng một lúc, rồi hỏi, rất khẽ: “Tôi không có ý kiến. Vậy… Trình Dật có đi không?”

Hạ Vãn Kỳ nhún vai: “Khó nói lắm.”

“Hay để tôi đi bảo cậu ấy?” Châu Tinh Du thử đề nghị, nhưng giọng không mấy chắc chắn.

Hạ Vãn Kỳ lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi nói chậm rãi: “Tôi đi có lẽ tốt hơn.”

“Để tôi.” Trịnh Tư Nhiên bất chợt nói.

Căn phòng im đi trong vài giây. Trịnh Tư Nhiên nhìn xuống mặt bàn, đầu ngón tay khẽ gõ một nhịp rất nhỏ.

“Cậu có thể nói chuyện với Trình Dật sao?” Châu Tinh Du đổi giọng nghi ngờ.

“Tôi sẽ thử.” Trịnh Tư Nhiên nói, nghe giọng mình tự có một chút kiên định.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →