Chương 9: Tôi là thuốc của cậu, uống tôi được không?
Ánh mắt vị bác sĩ đứng cạnh thay đổi rõ rệt, từ dò xét chuyển sang nghi ngờ. Bà nhìn hắn từ đầu đến chân như muốn xác nhận từng chi tiết nhỏ, rồi chậm rãi nói:
“Tôi là bác sĩ điều trị của cậu ấy. Trước giờ Tạ Vũ Thần đến đây một mình, tôi chưa từng nghe cậu ấy nhắc tới người nhà.”
Chu Hành Viễn hơi siết chặt tay, nhưng giọng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
“Tôi là bạn trai cậu ấy.”
Cô y tá ngẩng phắt đầu lên rồi lại cúi xuống, không biết là che giấu sự ngạc nhiên hay thất vọng.
“Cũng chưa từng nghe cậu ấy kể về bạn trai trong quá trình điều trị tâm lý.” Vị bác sĩ nhấc cặp kính lên, chăm chăm nhìn hắn.
“Kể từ hôm nay sẽ là bạn trai.”
Không khí lặng đi trong vài giây. Vị bác sĩ thở dài, vẻ mặt pha chút bất lực, rồi đột nhiên nghiêm giọng: “Cậu đứng yên ở đây. Tôi sẽ gọi cho cậu ấy xác nhận. Nếu cậu ấy không đồng ý, cậu cũng không được phép vào.”
Chu Hành Viễn khẽ gật đầu, nhưng khi bà cầm điện thoại lên gọi, hắn mới phát hiện lòng bàn tay mình đã ướt lạnh.
Từng giây trôi qua chậm đến mức đáng sợ. Một hồi chuông… rồi thêm một hồi chuông nữa. Tim hắn bỗng thắt lại.
Nếu Tạ Vũ Thần không muốn gặp hắn thì sao? Nếu cậu vẫn còn giận? Nếu cậu thậm chí không muốn nhắc lại chuyện đó?
Chu Hành Viễn chưa từng có cảm giác bất lực như vậy. Trong thương trường, hắn quen với việc nắm quyền chủ động, quen với việc mọi thứ đều có thể thương lượng. Nhưng lúc này, chỉ một cuộc gọi ngắn ngủi cũng đủ khiến hắn đứng im như chờ phán quyết.
“Có người muốn gặp cậu, tôi muốn hỏi cậu có đồng ý không?”
Bên kia Tạ Vũ Thần nói gì đó.
“Cậu ta nói là bạn trai của cậu.” Vị bác sĩ nói. Không rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng thấy bà gật đầu. Một lần, rồi thêm một lần nữa. Vài giây sau, cuộc gọi kết thúc.
Bà quay lại, ánh mắt vẫn nghiêm nhưng không còn lạnh như trước.
“Vào đi. Cậu ấy đang chạy bộ ở khuôn viên phía sau.”
Chu Hành Viễn khẽ sững lại một nhịp, cảm giác căng cứng trong lồng ngực bỗng chùng xuống, giống như vừa được thả ra khỏi một sợi dây siết chặt. Hắn không nói thêm gì, chỉ bước nhanh về cuối hành lang.
Cửa sau mở ra một khuôn viên rộng và thoáng đãng. Tạ Vũ Thần mặc một bộ đồ hoodie màu xám trắng, trông từ xa cậu trẻ hơn rất nhiều so với lúc mặc đồ công sở. Nhìn thấy hắn, cậu dơ tay vẫy rồi tiếp tục chạy vòng qua. Chu Hành Viễn dừng trên bậc cầu thang thấp, đợi cậu.
Chỉ có năm ngày trôi qua, hình bóng kia vốn chỉ ở trong trí tưởng tượng của hắn, giờ hiện ra vô cùng sống động. Tim hắn thắt lại một nhịp. Nhớ, ngay cả khi nhìn thấy cậu, hắn càng thấy nỗi nhớ dội lên đau thắt.
Tạ Vũ Thần chạy tới bên này, ra hiệu cho hắn tới chỗ mấy chiếc ghế giả thạch xếp vuông góc với nhau. Cậu cúi đầu thở một lúc rồi mới ngồi xuống. Chu Hành Viễn lấy ra sự điềm tĩnh của cả đời hắn, ngồi xuống bên cạnh.
Tạ Vũ Thần vừa kéo tay áo lên để hở cổ tay trắng trẻo, vừa nói: “Mới ngủ với nhau một đêm giờ trở thành bạn trai rồi?”
Lời nói đùa của cậu khiến Chu Hành Viễn được thả lỏng, hơi thở nén đã lâu trong lồng ngực bất chợt hắt ra một cái. Tạ Vũ Thần quay sang nhìn hắn, cười.
“Sao thế, anh cũng đến đây để điều trị bệnh điên à?”
“Phải, tôi bị điên nặng lắm rồi, lây từ cậu.”
“Tôi xin điếu thuốc.” Tạ Vũ Thần bảo hắn. Chu Hành Viễn rút thuốc, gắn lên môi mình, châm lửa rít nhẹ một hơi rồi mới chuyển sang môi Tạ Vũ Thần. Tạ Vũ Thần hơi ngạc nhiên nhìn hắn rồi cũng ngậm lấy thuốc, hút một hơi. Khói thuốc vẩn vơ quanh họ.
Hôn nhau thì cũng hôn rồi, còn ngại ngậm chung điếu thuốc nữa sao?
“Tôi không sao, điều trị vài ngày là ổn, tôi còn dự án mới bắt đầu bằng tiền tài trợ của Chu tổng đây, tôi sẽ không bỏ dở.” Cậu bình thản nói, mắt nhìn xa xa những vạt cỏ lau đang lay động ở góc sân.
“Tôi đến không phải vì chuyện dự án.”
“Lân Nhã Kỳ đến tìm anh à?” Tạ Vũ Thần rít một hơi thuốc rồi hỏi thẳng. Chu Hành Viễn cảm thấy bản thân cũng cần hút thuốc, liền đưa tay lấy thuốc từ môi cậu, rít một hơi.
“Phải, tôi thật sự lo lắng. À, cũng không chỉ lo lắng, một phần thôi.”
“Vậy???”
“Nhớ cậu. Là nhớ cậu.” Hắn rít một hơi sâu đến mức điếu thuốc cháy gần đến tay.
Tạ Vũ Thần cũng không tỏ thái độ gì, lại lấy bao thuốc để bên cạnh, lấy ra châm một điếu. Cậu im lặng hút thuốc, không khí bỗng đậm đặc hơn, đến mức Chu Hành Viễn không thể nói gì.
Cuối cùng hắn cũng dịch người sang ghế bên cạnh, đối diện với cậu. Hai tay hắn nắm chặt lại buông xuống giữa hai đầu gối, hắn cúi đầu nhìn xuống mũi giày, trầm mặc rất lâu. Có lẽ là thời gian Tạ Vũ Thần hút xong gần hết điếu thuốc. Khói thuốc phả vào mặt hắn, khiến hắn có chút choáng váng. Hắn ngẩng lên.
“Vũ Thần, câu hỏi của cậu tôi đã suy nghĩ rất lâu, hôm nay tôi tới đây chỉ muốn chính thức trả lời cậu. Tôi muốn có quan hệ lâu dài với cậu.”
Khi hắn nói xong, môi Tạ Vũ Thần mới chỉ mở ra đã bị hắn cướp lời.
“Cậu khoan hãy từ chối tôi, cứ từ từ suy nghĩ. Mặc dù cậu có thể đã chia tay với bạn gái cũng chưa chắc thích tôi. Mặc dù cậu có thể là gay, nhưng chưa chắc đã thích tôi. Tôi cũng không ngộ nhận, chỉ muốn cậu cho tôi một cơ hội. Tôi sẽ nỗ lực hết mình, biết đâu cậu sẽ để ý…”
“Chu tổng, tôi là một tên điên thích bạo lực, còn đang điều trị tâm thần, nếu anh ở cạnh tôi ngày nào cũng sẽ bị tôi đánh. Anh chịu được sao?”
“Có lẽ tôi nên bị cậu đánh.” Chu Hành Viễn nói, nhìn vào đôi mắt đẹp và sâu thăm thẳm của cậu. Tạ Vũ Thần nhẹ nhàng thở ra khói thuốc, nói:
“Chu Hành Viễn, để tôi kể anh nghe chuyện này.”
“Ừm.”
“Hồi đó, tôi ngày ngày nhìn sang lớp học bên cạnh, đều là nhìn cậu con trai ấy. Và rồi, có một ngày, tôi lặng lẽ theo sau cậu ta ra phía sau lớp học, cậu ấy vẫn hay một mình ra đó, ngồi chép bài. Tôi chỉ muốn lén lút ngắm nhìn cậu ấy.
Cho đến một hôm, tôi thấy cậu ấy tức giận tự xé đi vài trang vở rồi bực tức ném vào sọt rác. Lúc cậu ấy rời đi, tôi liền đi tới nhặt lên mấy tờ giấy nhàu nát, mở ra xem. Hoá ra cậu ấy viết thư tỏ tình cho một bạn trai cùng lớp.
Mặc dù khi ấy tôi không thừa nhận bản thân, tự bài xích chính mình, nhưng tim tôi vẫn đau nhói. Sau đó vài tuần, cậu ấy chuyển trường, rời khỏi thành phố, tôi vẫn còn nguyên cảm giác bất lực khi ấy. Tôi từng ước, giá như cậu ấy thích tôi, có thể tôi đã chấp nhận bản thân mình.”
“Vậy bây giờ nếu tôi thích cậu, cậu có chấp nhận bản thân mình không?” Chu Hành Viễn hỏi, còn có chút vội vàng.
Hắn nghĩ, Tạ Vũ Thần từng yêu đơn phương, nếu như ngày ấy người con trai kia đáp lại tình cảm của cậu thì có lẽ cậu không đi đến bước đường này. Bây giờ hắn có thể thay người kia bù đắp cho cậu.
Tạ Vũ Thần gần như không để ý đến những lời hắn vừa nói, mắt vẫn nhìn về một khoảng không nào đó, giọng trầm đều:
“Cho đến mấy ngày trước, tôi bị một người lừa gạt lên giường của hắn…”
Chu Hành Viễn cúi mặt, đều là hắn thật sự ngu ngốc. Nếu như biết Tạ Vũ Thần là gay, hắn nhất định sẽ kiên nhẫn theo đuổi chứ không lừa gạt cậu như vậy.
“Sáng sớm, tôi đánh hắn rồi bình tĩnh tìm người khác tính sổ. Khi chạy xuống tầng cuối cùng, tôi lục tìm chìa khoá xe của hắn ở mấy ngăn tủ ngay gần cửa, tôi đoán nó sẽ ở đó. Và tôi nhanh chóng kéo đại một ngăn. Tôi nhìn thấy một tấm hình tập thể chụp thời trung học của hắn. Gương mặt đó, mặc dù đã đổi khác rất nhiều, nhưng khi nhìn lại, tôi mới bàng hoàng nhận ra, hắn chính là người mà tôi yêu đơn phương năm đó. Phát hiện này mới thực sự khiến tôi hoảng loạn.”
Chu Hành Viễn đang châm thuốc, bỗng chốc để rơi bật lửa. Tay hắn run bắn.
“Cậu, năm xưa học trường nào?”
“Cấp ba Thành Đông, sau anh hai lớp, sau đó đánh nhau mới bị đuổi học, chuyển sang bổ túc văn hoá trung học số 7.”
Tạ Vũ Thần vừa nói vừa cúi xuống nhặt bật lửa, nắm lấy bàn tay run bần bật của Chu Hành Viễn, nhét vào tay hắn.
“Vũ Thần, cậu nói thật đấy chứ?”
“Từ lúc phát hiện ra anh là người đó, bệnh của tôi tái phát trầm trọng hơn.” Tạ Vũ Thần nói, nhìn thẳng vào mắt Chu Hành Viễn.
“Chu Hành Viễn, ngày ấy tôi thích anh biết bao, cũng sợ hãi bản thân biết bao. Lúc đó tôi còn không dám tìm ai để hỏi tên anh. Anh cũng chỉ học có mấy tháng rồi rời đi.”
Chu Hành Viễn đột nhiên từ trên ghế ngồi xổm xuống trước mặt cậu, đưa hai tay nắm lấy hai tay cậu, giữ thật chặt.
“Vũ Thần, bây giờ cậu còn thích tôi không, dù sao tôi cũng từng là người cậu thích, cậu sẽ đồng ý để tôi theo đuổi chứ?”
Tạ Vũ Thần cười, dơ chân đạp vào ngực hắn một phát khiến Chu Hành Viễn ngã ngồi ra sau. Cú đạp cũng không nặng, chỉ hơi tức ngực. Hắn không đứng dậy, ngồi dưới đất ngửa đầu lên cười, cười như điên như dại. Cho đến lúc Tạ Vũ Thần đạp vào vai hắn lần nữa, gắt lên:
“Anh đúng là đồ thần kinh. Có muốn bị nhốt lại không?”
“Nhốt đi, tôi quả thật đang phát điên.”
Tạ Vũ Thần cười, đứng dậy dơ tay ra cho hắn:
“Chu Hành Viễn, dậy đi. Trông anh chẳng giống thần tượng thời trung học của tôi chút nào cả.”
Chu Hành Viễn nắm lấy tay cậu, đu người đứng dậy.
“Đi mau, tôi đến giờ uống thuốc rồi.” Tạ Vũ Thần quay lưng.
“Tôi là thuốc của cậu, uống tôi được không?”
“Bản thân anh cũng hết thuốc chữa, còn mong làm thuốc của tôi?”
Chu Hành Viễn vào phòng đợi, trong lúc Tạ Vũ Thần uống thuốc, hắn đứng dậy tự thu dọn hết đồ đạc của cậu cho vào túi du lịch để ở góc phòng.
Tạ Vũ Thần chưa uống xong liền sặc nước. Chu Hành Viễn vội ném cái túi xuống, chạy tới vuốt lưng cho cậu:
“Vũ Thần, sao lại sặc rồi, từ từ uống.”
Tạ Vũ Thần ho đến không nói nên lời, chỉ tay vào hắn nói câu được câu mất:
“Anh… mẹ nó… thu dọn đồ của tôi làm… làm gì?”
Chu Hành Viễn nghiêm trọng nhìn cậu, nói:
“Có tôi rồi, cậu còn phải điều trị tâm thần nữa sao?”
“Tôi không tâm thần, tôi chỉ điều trị tâm lý.” Tạ Vũ Thần dứt cơn ho liền rống lên. Cậu đứng dậy như muốn đập Chu Hành Viễn.
Chu Hành Viễn vòng tay qua eo kéo Tạ Vũ Thần sát vào người mình, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cậu.
“Vũ Thần, khi nào em lên cơn, cứ đánh tôi, tôi sẽ không phản kháng. Nhưng lúc làm tình, nhất định phải để tôi làm chủ một lần.”
“Có anh tôi mới phải điều trị tâm thần ấy.”
Chu Hành Viễn cứ cười mãi cho đến khi hắn ra xe đợi Tạ Vũ Thần. Khi cậu bước vào trong xe, hắn không nhịn được nghiêng đầu hôn lên má cậu một cái khiến Tạ Vũ Thần liền tiện tay tát hắn một cái thật kêu.
Chu Hành Viễn vừa xoa má vừa lái xe, vừa đi hắn vừa lẩm bẩm:
“Có lẽ tôi nên rút lại đề nghị quan hệ lâu dài với em.”
Tạ Vũ Thần khẽ cười, nghiêng đầu nhìn Chu Hành Viễn.
“Chu tổng, lâu dài hay không ngài dám quyết?”
“Được rồi, Tạ lão đại, là do em quyết. Bây giờ em muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được, tối nay đừng về sớm!”
