Tối nay đừng về sớm

Chương 4: Thứ tôi muốn mang tên Tạ Vũ Thần

admin 07/07/2026 62 lượt xem

Chu Hành Viễn rít một hơi thuốc, rồi bất chợt nói:

“Có muốn vừa đi bộ vừa hút một chút không?”

Tạ Vũ Thần nhìn ra bên ngoài. Trời đã chạng vạng, phố xá bắt đầu lên đèn.

“Vâng.”

Họ cùng bước ra vỉa hè. Thành phố chiều muộn mang theo chút gió mát, dòng người thưa dần sau giờ tan tầm. Họ nói vài câu về công việc, về kế hoạch truyền thông đợt hai, về phản hồi tích cực từ thị trường. 

Cho đến khi phía trước, cách đó không xa, vang lên một tiếng quát lớn. Một cô gái bị kéo mạnh lại, lảo đảo suýt té ngã. Người đàn ông đi cùng cô ta dường như say rượu, mặt đỏ gay.

“Cô tưởng cô giỏi lắm à?” Hắn gằn giọng.

“Anh cút đi, đừng bám tôi.”

Một cái tát vang lên giữa phố. Gương mặt cô gái quay nghiêng dưới ánh đèn đường.

Lâm Nhã Kỳ.

Tạ Vũ Thần gần như không suy nghĩ, điếu thuốc rơi xuống vỉa hè. Chu Hành Viễn chỉ kịp thấy bóng lưng cậu lao về phía trước.

Áo sơ mi sáng màu ôm lấy thân người thon gọn, vai thẳng, sống lưng kéo thành một đường sắc gọn dưới ánh đèn. Gió chiều lùa qua làm vạt áo khẽ lay động, càng khiến bóng dáng ấy nổi bật giữa vỉa hè đông người.

Tên đàn ông kia còn chưa kịp quay đầu, cổ tay hắn đã bị giữ lại. Một cú đấm thẳng không phô trương, giáng thẳng vào gò má hắn. Âm thanh va chạm khô khốc vang lên. Người đàn ông loạng choạng lùi lại hai bước, rồi ngã quỵ xuống mép đường.

Cú đấm quá nặng. Chu Hành Viễn đứng cách năm mét mà còn có cảm giác thốn giùm tên kia.

Tạ Vũ Thần đứng đó, đôi mắt sáng và lạnh đến mức khiến người ta rùng mình. Cậu đưa tay chỉnh lại cổ tay áo như thể vừa phủi đi một hạt bụi không đáng kể. Rồi cậu cúi xuống, nhìn thẳng vào kẻ đang ôm mặt dưới đất.

“Đàn ông mà ra tay với phụ nữ, mày có vấn đề à?” Giọng cậu không cao, nhưng rõ từng chữ.

Tên kia định chửi lại, nhưng khi ngẩng lên bắt gặp ánh mắt ấy, lời vừa ra khỏi miệng đã mắc lại.

Tạ Vũ Thần khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên một đường rất mỏng, không phải cười, cũng chẳng phải khinh bỉ, chỉ là một sự bình thản đến tàn nhẫn.

“Tao mà còn nhìn thấy mày lần nữa, đảm bảo đánh mày thành tật.”

Nhưng lời nói rơi xuống nặng như đá. Lâm Nhã Kỳ phía sau cậu run run gọi: “Vũ Thần…”

Ánh đèn đường hắt lên đường viền gương mặt Tạ Vũ Thần, làm nổi bật sống mũi cao và cằm sắc nét. Nhưng đến lúc cậu quay đầu lại, dáng vẻ đã thay đổi. Cậu dơ tay sờ lên mặt Lâm Nhã Kỳ, lo lắng:

“Nhã Kỳ, em có đau không, anh đưa em đi bệnh viện?”

Tên kia không rõ đã bò dậy từ lúc nào, quay mặt lại nhìn thấy Chu Hành Viễn đứng đó đang xem, hắn liền chuồn thẳng.

“Em không sao, em về trước.” Lâm Nhã Kỳ kéo một lọn tóc qua che mặt chỗ vừa bị tên kia tát.

“Nhã Kỳ, đừng đi vội.” Tạ Vũ Thần cố gắng giữ lấy tay cô nhưng Lâm Nhã Kỳ dứt khoát dứt ra, vội vã bỏ đi. Tạ Vũ Thần đứng thất thần một hồi cho đến khi nghe tiếng Chu Hành Viễn.

“Dáng vẻ lụy tình của cậu thật khiến người ta chán ghét. Cô ta chắc cũng vô cùng chán ghét.”

“Chu tổng, xin lỗi lại làm phiền anh rồi. Tôi không lụy tình, chỉ là phụ nữ yếu đuối, tôi không muốn họ thiệt thòi.”

“Cậu cần dứt khoát với tình cũ giống như lúc cậu dứt khoát đập người ấy.” Chu Hành Viễn cười, ném điếu thuốc đã cháy gần hết vào cái thùng rác gần đó. 

“Đối với phụ nữ tôi thật sự rất khó xử.”

“Với đàn ông thì sao?” Chu Hành Viễn hờ hững hỏi.

“Với đàn ông, tôi không muốn phí lời, tốt nhất là dùng hành động để giải quyết.” Tạ Vũ Thần nói, lục túi lấy thuốc lá.

“Chu tổng, lần nào cũng là anh chứng kiến…” Cậu không châm thuốc ngay, ái ngại nói.

“Phải, lần nào cũng thật trùng hợp.”

“Thật trùng hợp.” Tạ Vũ Thần nói rồi thở hắt ra một hơi, cùng Chu Hành Viễn quay bước về công ty. 

Lên xe về nhà, Chu Hành Viễn vẫn nghĩ về vụ ẩu đả hôm nay, mà nói đúng hơn là chưa kịp ẩu đả, chỉ có Tạ Vũ Thần trực tiếp đập người. Khi ra tay, cậu ta không hề do dự, động tác gọn gàng, dứt khoát đến thế. Ánh mắt lúc ấy không hề giống ánh mắt của người đàn ông từng đứng dưới mưa níu kéo một cô gái.

Hắn nhớ rất rõ hai dáng vẻ ấy.

Một Tạ Vũ Thần trước mặt Lâm Nhã Kỳ giọng nói luôn thấp hơn một nhịp, ánh mắt đầy lo lắng, từng cử chỉ đều cẩn trọng như sợ làm cô bị tổn thương.

Và một Tạ Vũ Thần ánh mắt sắc lạnh, lời nói ngắn gọn, mỗi bước tiến lên đều mang theo áp lực khiến người khác phải lùi lại.

Mềm mỏng khi yêu, quyết liệt khi đối mặt. Hai hình ảnh ấy chồng lên nhau trong đầu Chu Hành Viễn, khiến hắn lần đầu tiên cảm thấy… tò mò.

Không phải tò mò hời hợt mà là loại tò mò khiến người ta muốn bóc từng lớp một. Hắn ngồi trong xe, ngón tay gõ nhè nhẹ lên vô lăng. Thành phố bên ngoài lùi lại phía sau trong những vệt sáng dài, nhưng tâm trí hắn lại dừng ở khoảnh khắc có Tạ Vũ Thần.

Hắn rút điện thoại ra gọi cho trợ lý Khải Hồng.

“Vâng, Chu tổng?”

“Điều tra giúp tôi một người.”

“Vâng?”

Chu Hành Viễn nhìn qua cửa kính, ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt hắn thành những điểm sáng mơ hồ.

“Tạ Vũ Thần.”

Bên kia hơi im lặng một chút, Khải Hồng hỏi:

“Trưởng phòng Tạ chỗ Lục tổng?”

“ Ừ. Càng chi tiết càng tốt.”

“Rõ, tôi sẽ xử lý ngay.”

Chu Hành Viễn cúp máy. Chiếc điện thoại nằm yên trong lòng bàn tay hắn, nhưng ánh mắt hắn lại sâu thêm một tầng.

Hai ngày sau, khi thành phố còn đang chìm trong lớp sương mỏng của buổi sáng sớm, Khải Hồng gõ cửa.

“Vào đi.”

“Chu tổng, hồ sơ của trưởng phòng Tạ tôi đã tổng hợp xong.”

Chu Hành Viễn xoay nhẹ chiếc bút trong tay, ánh mắt dừng lại ngoài khung cửa kính cao sát trần.
“Ừm.”

“Tạ Vũ Thần học cấp ba ở trường trung học số 7, tỉnh K.” Giọng Khải Hồng hơi ngập ngừng như thể rất dè dặt nói ra thông tin này.

“Tỉnh K?”

Khải Hồng do dự một giây.

“Trường trung học số 7 tỉnh K… khá đặc biệt.

Chu Hành Viễn biết. Nói thẳng ra thì, là nơi tiếp nhận học sinh cá biệt. Những học sinh từng bị cảnh cáo, đánh nhau, trốn học, hoặc bị các trường khác từ chối… gần như đều bị “tống” vào đó. Thành tích học tập không nổi bật, kỷ luật lỏng lẻo. Danh tiếng không tốt.

Chu Hành Viễn khẽ nhướng mày.

“Ồ?”

“Nhưng đến năm lớp mười hai, Tạ Vũ Thần đột nhiên thi đại học với điểm số đứng thứ ba toàn tỉnh.”

Chiếc bút trong tay hắn khựng lại.

“Thứ ba?”

“Vâng. Thành tích đó khiến khá nhiều người bất ngờ. Thời điểm ấy, không ít người nói cậu ta ăn may, hoặc đề thi năm đó vừa sức. Nhưng theo hồ sơ tôi tìm được, từ học kỳ hai năm lớp mười một, điểm số của cậu ta đã bắt đầu tăng đều. Không phải bộc phát nhất thời.”

Chu Hành Viễn im lặng vài giây.

“Sau đó?”

“Tạ Vũ Thần đăng ký vào Đại học Sinh học Ứng dụng Hoa Đông, ngành nghiên cứu sinh học phân tử. Thành tích đại học rất tốt, từng tham gia nhóm nghiên cứu của trường từ năm nhất. Đến năm hai… xảy ra một vụ ẩu đả.”

Ánh mắt Chu Hành Viễn khẽ tối lại.

“Ẩu đả?”

“Vâng. Cậu ta đánh nhau trong khuôn viên trường, đối phương bị thương phải nhập viện. Tạ Vũ Thần bị đình chỉ học tạm thời và tạm giam điều tra. Tuy nhiên, thời điểm đó nhóm nghiên cứu của họ đang thực hiện một đề tài cấp bộ khá quan trọng. Hiệu trưởng đích thân đến cơ quan chức năng xin bảo lãnh, cam kết quản lý.”

Khải Hồng dừng lại một chút rồi nói thêm:

“Nói chung… rất giỏi. Nhưng cũng rất bạo lực.”

“Hoá ra trưởng phòng Tạ lại có lý lịch như vậy. Tôi khá bất ngờ.” Khải Hồng nói thêm.

Một lát sau, Chu Hành Viễn mới đáp, giọng thấp mà chậm rãi:

“Ừ.”

Khải Hồng đi khỏi, Chu Hành Viễn tựa lưng vào ghế, hai ngón tay chạm lên môi như đang suy nghĩ. Một học sinh cá biệt bị “tống” vào trường kỷ luật lỏng lẻo. Một cậu thiếu niên đột ngột vươn lên đứng thứ ba toàn tỉnh. Một sinh viên có mặt trong nhóm đề tài cấp bộ nhưng lại dính án bạo lực. Và một trưởng phòng đẹp trai, nhã nhặn của tập đoàn mỹ phẩm ai nhìn cũng vừa mắt.

Chu Hành Viễn khẽ bật cười.

Thật thú vị.

Buổi tối hôm đó, Chu Hành Viễn chủ động hẹn Lục Minh Trạch ăn tối. Lục Minh Trạch nhìn bạn mình, khẽ nhíu mày.

“Cậu có chuyện gì?”

Chu Hành Viễn dựa lưng vào ghế, xoay nhẹ ly rượu trong tay, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn. Hắn không vòng vo.

“Tôi muốn Tạ Vũ Thần.”

Chiếc đũa trong tay Lục Minh Trạch khựng lại giữa không trung.

“Cậu ta không phải kiểu cậu có thể thích được. Tôi khuyên cậu này Viễn Viễn, cậu đẹp trai như vậy, giàu có như vậy, kiếm đâu chẳng được người hơn Tạ Vũ Thần, cậu sao cần cố chấp với cậu ta?”

“Cậu biết tính tôi mà.” Chu Hành Viễn lặng im uống rượu.

Lục Minh Trạch nghĩ một lúc cuối cùng thở dài:

“Cậu muốn theo nghĩa nào?”

“Nghĩa đen.”

Hắn nói thản nhiên như đang bàn chuyện đầu tư.

Lục Minh Trạch bật cười nhạt.

“Cậu đừng nói với tôi là hứng thú nhất thời.”

Chu Hành Viễn không phủ nhận.

“Không hẳn. Người này thú vị, ngoan thì rất ngoan nhưng khi cần thì lại vô cùng sắc bén, cũng khiến người khác không thể hiểu rõ cậu ta.”

Lục Minh Trạch đặt đũa xuống.

“Tôi nhắc cậu một câu. Tạ Vũ Thần không phải kiểu người có thể dùng rượu chuốc say rồi kéo đi.”

Chu Hành Viễn khẽ cười.

“Tôi biết. Ngàn chén không say.”

“Cũng không phải kiểu bị ép là ngoan ngoãn nằm im. Cậu ta đánh nhau giỏi hơn cậu tưởng đấy. Đai đen của cậu chưa chắc đã thắng nổi cậu ta.”

Ánh mắt Chu Hành Viễn hơi tối lại, nhưng môi vẫn cong lên.

“Tôi cũng biết.”

Một khoảng lặng.

“Vậy cậu định làm gì?” Lục Minh Trạch hỏi thẳng.

Chu Hành Viễn nhấp một ngụm rượu.

“Nếu cưỡng ép không được… thì chỉ còn cách khiến cậu ta tự nguyện.”

Lục Minh Trạch nhìn hắn chằm chằm vài giây.

“Bỏ đi. Tôi không muốn mất một trưởng phòng tốt chỉ vì cậu nổi hứng.”

Chu Hành Viễn khẽ bật cười.

“Tôi đâu định làm hỏng người của cậu.”

“Cậu đang tính lừa người ta đấy.”

“Không phải lừa. Là trao đổi.”

Giọng hắn bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Tạ Vũ Thần có thứ rất muốn. Sản phẩm cậu ta đang tự mình nghiên cứu bấy bao lâu nay, thiếu mỗi vốn.”

Lục Minh Trạch nheo mắt.

“Cậu định dùng tài trợ làm mồi?”

“Tôi đầu tư. Cậu ta nhận tiền. Đổi lại… tôi muốn cậu ta ở bên cạnh tôi.”

“Ở bên cạnh kiểu gì?”

Chu Hành Viễn đặt ly rượu xuống, tiếng thủy tinh chạm bàn nghe rất khẽ.

“Kiểu khiến cậu ta hiểu rằng, có những thứ không thể vừa giữ lý tưởng, vừa giữ khoảng cách.”

Trong phòng riêng yên tĩnh, tiếng điều hòa khẽ thổi qua. Lục Minh Trạch nhìn người bạn thân của mình, trong lòng vừa bất lực vừa tò mò.

Anh ta biết rất rõ, một khi Chu Hành Viễn đã quyết định muốn thứ gì, hắn sẽ không dừng lại giữa chừng.

Và lúc này, thứ hắn muốn… không chỉ là một dự án.

Mà là Tạ Vũ Thần.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →