Tối nay đừng về sớm

Chương 3: Anh không nhớ, chỉ là tôi không quên

admin 07/07/2026 62 lượt xem

Tạ Vũ Thần liếc sang bên phải.

Chu Hành Viễn vẫn đứng đó, ánh đèn phản chiếu lên sống mũi cao thẳng. Hắn không nhìn cậu, nhưng dường như biết rõ Lục Minh Trạch đang “đẩy” người sang.

Vị quan chức trước mặt cười:

“Chu tổng, ly này nhất định phải cạn.”

Tạ Vũ Thần đột nhiên bước lên nửa bước, tay cầm ly của mình.

“Chu tổng tối nay còn phải bàn thêm việc với Lục tổng của chúng tôi.” Cậu mỉm cười, giọng điềm đạm. “Ly này tôi thay Chu tổng uống.”

Chu Hành Viễn cuối cùng cũng nhìn sang, ánh mắt hắn lướt qua gò má đã bắt đầu ửng đỏ của cậu, cười.

“Cảm ơn cậu.” 

Vậy là hắn không từ chối để Tạ Vũ Thần uống thay.

Rượu mạnh lần này đắng hơn hẳn. Cổ họng như bị thiêu, nhưng cậu vẫn giữ được thẳng lưng, đặt ly xuống không một tiếng động thừa.

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.

“Tuổi trẻ quả nhiên rất điên cuồng.”

“Lớp người già chúng ta không sánh nổi.”

“Lục tổng, nhất định phải thăng chức cho cậu ấy.”

“Rất đẹp trai.”

Thêm hai vòng nữa.

Đầu Tạ Vũ Thần bắt đầu ong ong. Âm thanh trong sảnh tiệc trở nên hơi mờ, ánh đèn pha lê loang ra thành quầng sáng. Nhưng cậu vẫn ngồi rất ngay ngắn, thậm chí còn trả lời một câu hỏi về chiến lược sản phẩm rõ ràng, mạch lạc đến mức vị giám đốc đối diện gật gù khen ngợi.

Chu Hành Viễn thấy hết, hắn cũng nhận ra tay cậu đặt trên đùi đã siết chặt đến trắng bệch, nhưng gương mặt vẫn rực rỡ. Chu Hành Viễn có chút cảm khái, người này so với cậu trai lụy tình hôm trước có phải cùng một người?

Cuối cùng, khi một nhóm khách khác kéo Lục Minh Trạch sang bàn bên, Tạ Vũ Thần khẽ đứng dậy.

“Xin phép một chút.”

Không đợi ai giữ lại, cậu bước ra khỏi sảnh, đi dọc hành lang trải thảm dày, mở cánh cửa kính dẫn ra ban công.

Gió đêm ập vào. Thành phố dưới cao sáng lấp lánh, tiếng xe xa xa như sóng ngầm. Tạ Vũ Thần chống hai tay lên lan can đá lạnh, cúi đầu hít một hơi thật sâu, dạ dày quặn lại.

Cậu rút một điếu thuốc trong túi áo khoác, tay hơi run khi bật lửa. Lửa cháy lên, khói trắng mỏng bay vào không trung.

Trong sảnh tiệc, tiếng cười nói vẫn rộn ràng. Ly rượu lại được rót đầy trước mặt Chu Hành Viễn, nhưng hắn không nâng lên ngay. Ánh mắt hắn, qua lớp kính trong suốt, lặng lẽ dừng ở ban công.

Giữa nền trời đêm lấp lánh ánh đèn thành phố, Tạ Vũ Thần đứng nghiêng người bên lan can. Cậu đưa điếu thuốc lên môi, động tác thuần thục.

Ngón tay thon dài kẹp lấy thân thuốc, bật lửa sát lại gần. Ánh lửa bùng lên trong khoảnh khắc, hắt sáng gò má còn vương men rượu. Lông mi cậu đổ bóng xuống má, sống mũi cao thanh thoát, môi khẽ mím lại khi ngậm lấy đầu thuốc.

Cậu rít một hơi dài.

Lồng ngực khẽ nâng lên, rồi chậm rãi hạ xuống.

Sau đó, Tạ Vũ Thần ngửa cổ.

Đường cổ mảnh mai kéo căng, yết hầu trượt lên một nhịp rõ ràng. Khói trắng từ môi cậu thoát ra, tan vào không khí đêm, mỏng như sương, nhưng lại khiến người ta khó dời mắt.

Không phải kiểu phóng túng lả lơi, cũng không phải dáng vẻ bất cần mà là một dáng vẻ kiêu hãnh rất lặng lẽ.

Chu Hành Viễn chợt nhận ra mình đã nhìn quá lâu. 

Bên cạnh, Lục Minh Trạch trở lại và đang nói gì đó với một vị giám đốc, nhưng hắn không nghe rõ. Trong tầm mắt hắn chỉ còn bóng người ngoài kia, giữa ánh đèn và gió đêm, giữa tiếng ồn ào và khoảng lặng – Tạ Vũ Thần giống như một điểm sáng tách khỏi tất cả.

Đẹp đến mức khiến người khác bực bội.

Bởi cái đẹp ấy không hề cầu xin ai ngắm nhìn.

Chu Hành Viễn khẽ xoay ly rượu, ánh chất lỏng đỏ sẫm rung lên dưới đèn.

Hắn nghĩ, là dáng vẻ luỵ tình hôm trước đánh lừa hắn, hay là dáng vẻ khí chất hôm nay đánh lừa hắn? Với người trẻ tuổi này, đâu mới là vai diễn?

Chu Hành Viễn quyết định đứng lên.

“Cậu còn thuốc không?”

Hắn hỏi khi đứng cách Tạ Vũ Thần khoảng một mét rưỡi trên ban công. Gió hơi lạnh. 

Tạ Vũ Thần nhìn hắn không nói gì, móc bao thuốc đưa cho hắn.

“Chu tổng, mời anh.”

Không biết Chu Hành Viễn say hay Tạ Vũ Thần say mà hắn thấy trong đôi mắt kia như phủ hơi nước, rất mơ hồ nhưng không dấu được vẻ ngạo nghễ. Kẻ lụy tình tại sao lại có ánh mắt này.

Khi Chu Hành Viễn rút một điếu thuốc và gắn nó lên môi, Tạ Vũ Thần liền bật lửa châm thuốc cho hắn, bàn tay cậu mảnh và dài nhưng cách bật lửa lại vô cùng đẹp. 

Tạ Vũ Thần nghiêng đầu, cuối cùng cũng nhìn hắn. Ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt cậu.

“Cậu là ngàn chén không say sao?” Chu Hành Viễn cúi người vịn lan can, nhả một làn khói vào trong đêm.

“Tôi đã say từ nửa giờ trước rồi.”

“Tôi lại không thấy như vậy.”

“Là do anh không thấy chứ không phải tôi không say.”

Một làn gió mạnh thổi qua, làm tàn thuốc đỏ rực lên rồi vụt tắt. Chu Hành Viễn nhìn cậu vài giây rồi nói chậm rãi:

“Hôm bị đá, sao cậu không cứng đầu như vậy.”

Tạ Vũ Thần cười khẽ.

“Nếu tôi cứng đầu, Chu tổng đâu có kịch để xem.”

Mùi khói thuốc quyện cùng hương rượu nhạt dần trong đêm.

“Tôi gần đây mới nhận ra, người muốn đi thì không thể giữ lại, giữ lại được rồi, cũng không ở lại lâu.” 

Tạ Vũ Thần ngẩng mặt nhìn trời đêm, không rõ cậu nghĩ gì, có lẽ bởi vẻ đẹp của cậu khiến người khác không muốn suy đoán bất cứ điều gì khác, chỉ có thể vô thức ngắm nhìn.

Hút xong nửa điếu thuốc, Chu Hành Viễn dập tắt rồi đi vào trong. Hắn vừa đi vừa nhắn cho Lục Minh Trạch:

“Người này có thể mang về đêm nay không?”

Lục Minh Trạch lập tức trả lời hắn: “Không được, để hôm khác đi.”

Chu Hành Viễn không trả lời tin nhắn, đi vào bàn ngồi xã giao một lúc rồi cáo từ về trước. Lúc Tạ Vũ Thần quay lại đã chỉ còn một chỗ trống bên cạnh Lục Minh Trạch. 

“Chu tổng hơi say đã về trước, không ảnh hưởng gì đến hợp tác, cậu yên tâm đi.” Lục Minh Trạch nói khi thấy ánh mắt của Tạ Vũ Thần, anh ta nghĩ Tạ Vũ Thần lo lắng.

“Vâng, ngài ấy có vẻ uống không được tốt.” Tạ Vũ Thần nói. Lục Minh Trạch chỉ cười không nói gì. Lúc trên xe trở về, Lục Minh Trạch hỏi cậu:

“Sản phẩm sữa tắm chiết suất từ vỏ bưởi mà cậu nghiên cứu trước đây, còn nghiên cứu nữa không?”

“Lúc rảnh tôi vẫn thử nghiệm, nếu tập trung dành thời gian, chắc có thể ra được sản phẩm tốt.”

“Gần đây Venus không ra được sản phẩm nào đặc thù, sắp tới tôi sẽ gọi vốn để cậu làm.”

Mắt Tạ Vũ Thần sáng lên: “Thật vậy sao? Cảm ơn sếp Lục. Kể cả không thể gọi vốn tôi cũng rất cảm động sự quan tâm của anh.”

Lục Minh Trạch uống không ít, lúc này đã không còn tỉnh táo, liền phất tay nói: “Cậu yên tâm, Chu tổng sẽ đồng ý thôi.”

“Chu tổng ư?”

“Phải, cậu cứ làm tốt lần hợp tác này, lần tới cậu ta nhất định sẽ cấp vốn.”

“Lục tổng, tôi có nên cảm thấy áp lực không, nếu như…”

Tiếng thở nhè nhẹ của Lục Minh Trạch khiến Tạ Vũ Thần ngừng lời. Anh ta đã ngủ rồi.

Sau bữa tiệc hôm đó không lâu, Lục Minh Trạch chính thức bổ nhiệm Tạ Vũ Thần làm Trưởng phòng Kinh doanh. Quyết định được đưa ra gọn gàng nhưng không hề bốc đồng. Dự án hợp tác với ARK là chiến dịch quan trọng trong năm, và để làm việc trực tiếp với phía đối tác ở cấp điều hành, Tạ Vũ Thần cần một danh xưng đủ trọng lượng, và cũng là người duy nhất hiểu rõ sản phẩm. Lục Minh Trạch nói rất đơn giản: “Cậu làm được, thì nên đứng ở vị trí xứng đáng.”

Từ đó, công việc của cậu bước sang một nhịp độ khác. Tạ Vũ Thần phụ trách toàn bộ phần phối hợp với đội ngũ quảng cáo bên ARK: duyệt concept hình ảnh, điều chỉnh thông điệp truyền thông, theo dõi hiệu suất quảng bá trên từng nền tảng. Hai bên trao đổi liên tục, từ email đến các buổi làm việc trực tiếp tại công ty đối tác. Thi thoảng, khi cậu đến ARK, sẽ bắt gặp Chu Hành Viễn ở hành lang hoặc trong thang máy riêng dành cho ban điều hành. Họ chào nhau đúng mực.

“Chào Chu tổng.”

“Chào cậu.”

Chỉ vậy.

Chu Hành Viễn giữ thái độ chuyên nghiệp gần như tuyệt đối. Hắn nghe báo cáo, đưa ra nhận xét ngắn gọn, sắc sảo, chưa từng tỏ ra thiên vị hay làm khó. Đôi khi ánh mắt hắn dừng lại trên người cậu lâu hơn một nhịp, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình thản vốn có.

Chiến dịch triển khai thuận lợi ngoài mong đợi. Sản phẩm của Venus vốn đã có chỗ đứng trên thị trường, qua tay đội ngũ quảng cáo được làm mới hình ảnh, tạo hiệu ứng lan truyền mạnh mẽ. Doanh số tăng rõ rệt, độ nhận diện thương hiệu được đẩy lên thêm một tầng. Nội bộ hai bên đều thừa nhận đây là một lần hợp tác thành công.

Ban đầu, Tạ Vũ Thần vẫn có chút lo lắng. Cậu từng nghĩ, liệu Chu Hành Viễn có mang theo thành kiến nào không, sau khi chứng kiến cảnh cậu níu kéo Lâm Nhã Kỳ dưới mưa? Liệu trong mắt hắn, cậu vẫn là người “không có bản lĩnh” ấy? Nhưng thời gian trôi qua, thái độ của Chu Hành Viễn không hề thay đổi theo hướng tiêu cực. Hắn đối xử với cậu như một đối tác đúng nghĩa.

Điều đó khiến Tạ Vũ Thần dần thả lỏng. 

Một chiều muộn, khi phần lớn nhân viên đã rời khỏi tòa nhà, sảnh công ty ARK chỉ còn ánh đèn vàng dịu hắt xuống nền đá sáng bóng. Tạ Vũ Thần từ thang máy bước ra, vừa chỉnh lại dây đồng hồ vừa nghĩ đến bản báo cáo cần gửi sáng mai cho Lục Minh Trạch.

Cậu nhìn thấy Chu Hành Viễn.

Hắn đứng gần cửa kính lớn, áo vest khoác hờ trên tay, cà vạt đã nới lỏng. Hắn không nhìn điện thoại, cũng không nói chuyện với ai, chỉ đứng đó, như thể đang đợi người.

Tạ Vũ Thần bước chậm lại.

“Chu tổng vẫn chưa về sao?”

Chu Hành Viễn quay sang, ánh mắt lướt qua cậu.

“Chưa về, tôi định đi mua thuốc lá. Cậu còn không?”

Tạ Vũ Thần bật cười rất khẽ. Cậu mở túi áo khoác, rút ra một bao thuốc.

Chu Hành Viễn nhìn bao thuốc trong tay cậu vài giây, rồi đưa tay rút lấy một điếu. Ngón tay hai người chạm nhẹ vào nhau trong thoáng chốc.

“Cảm ơn.” Hắn nói.

Tạ Vũ Thần bật lửa trước, che gió theo thói quen. Chu Hành Viễn cúi xuống, ngậm lấy điếu thuốc, khói đầu tiên tan ra giữa khoảng không vắng lặng của sảnh.

“Vị rất nhạt.” Hắn buông một câu mơ hồ.

Tạ Vũ Thần nhìn làn khói mỏng bay lên.

“Tôi không muốn nghiện nên mua loại này. Chu tổng… tôi vẫn cầm của anh chiếc ô.”

Chu Hành Viễn nghiêng đầu.

“Ừ?”

“Thật ra, tôi rất ngại trả lại.” Cậu cười tự giễu. “Vì trả lại thì sợ anh nhớ ra ngày hôm đó… làm tôi cảm thấy có chút hơi xấu hổ.”

Ánh mắt Chu Hành Viễn là ý cười.

“Cậu nghĩ tôi dễ nhớ những chuyện như vậy lắm sao?”

“Không biết.” Tạ Vũ Thần thành thật. “Chỉ là tôi thì không quên.”

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →