Tối nay đừng về sớm

Chương 2: Tôi muốn cậu ta

admin 07/07/2026 62 lượt xem

Những ngày này, Tạ Vũ Thần đều không muốn về nhà sớm, cậu thường ở lại nghiên cứu thêm phương án quảng bá một số mỹ phẩm của Venus. Thực ra, Lâm Nhã Kỳ đã bỏ đi rồi, cậu cũng không cần phải về nhà nấu cơm, có thể gọi cơm về ăn hoặc ra ngoài ăn. Rảnh, nhưng trống rỗng.

Mỗi ngày cậu đều gọi điện, nhắn tin cho Lâm Nhã Kỳ nhưng cô không trả lời. Tạ Vũ Thần cũng không hiểu rõ bản thân có nhớ Lâm Nhã Kỳ hay không, nhưng cảm giác trống rỗng tồn tại rất mãnh liệt.

Chiều thứ sáu, công ty đóng cửa sớm, dù cậu không muốn về cũng phải về. Tạ Vũ Thần lấy túi da và áo khoác, chuẩn bị ra khỏi công ty thì gặp sếp Lục ở cửa. Lục Minh Trạch nhìn cậu, hỏi:

“Tạ Vũ Thần, cậu về nhà sao?”

“Vâng, tôi định đi ăn gì đó rồi mới về.”

“À, cậu… có uống được rượu không?”

“Dạ, một chút ạ.”

“Vậy đi cùng tôi, gặp đối tác, uống giúp tôi vài ly, cậu không ngại chứ?”

Tạ Vũ Thần chần chừ một lát.

“Tôi… ăn mặc như thế này liệu có phù hợp không? Tôi về thay đồ rồi qua đó, sếp đi trước?”

“Không, cậu mặc gì cũng đẹp, rất sáng sủa, cứ thế này đi thôi.”

“Vâng.” Tạ Vũ Thần gật đầu. Dù sao cậu cũng rất rảnh, nếu có thể giúp sếp uống vài chén, lấy lòng đối tác cũng là giúp công ty phát triển.

“Vậy được rồi, lên xe của tôi.” Lục Minh Trạch nói rồi đi trước, Tạ Vũ Thần theo sau anh ta.

Ngồi trong xe, Lục Minh Trạch chăm chú nhắn tin điện thoại, Tạ Vũ Thần tập trung nhìn đường, cảm giác trống rỗng lại ùa về khiến cậu khó chịu. Con đường đang trôi qua trước mắt dày đặc hình bóng Lâm Nhã Kỳ. 

Xe dừng trước một nhà hàng sang trọng, Lục Minh Trạch xuống xe, bảo Tạ Vũ Thần cứ để lại túi da trong xe, cầm theo áo khoác đi vào là được. Thì ra đây là một bữa tiệc chiêu đãi, có rất nhiều doanh nghiệp tới dự, còn có cả lãnh đạo thành phố. Một bữa tiệc trang trọng như vậy mà Lục Minh Trạch lại kéo cậu đi theo. 

Bàn tiệc nơi Lục Minh Trạch ngồi có chín người, chừa ra một chỗ trống cho người đến muộn. Lục Minh Trạch khẽ ghé vào tai cậu, nói nhỏ: “Là đối tác chính của chúng ta, làm trong ngành quảng cáo. Sau này mỹ phẩm của chúng ta đều phải nhờ người này. Chút nữa cậu có thể làm quen trước.”

“Vâng.” Tạ Vũ Thần gật đầu.

Cửa lớn mở ra.

Người đàn ông bước vào mặc vest đen đơn giản. Dưới ánh đèn pha lê treo cao, đường nét gương mặt hắn càng rõ ràng, góc cạnh như được mài rũa cẩn thận. Hắn không vội vàng, cũng không phô trương, chỉ đơn giản là đi vào, nhưng ánh mắt của số đông đã vô thức hướng về phía đó.

Chu Hành Viễn.

Tạ Vũ Thần dừng lại trong một nhịp thở.

Chính là người đàn ông ấy. 

Lục Minh Trạch đứng dậy bắt tay.

“Chu tổng, cuối cùng anh cũng đến.”

Chu Hành Viễn lịch sự đua tay ra nắm lấy tay Lục Minh Trạch, ánh mắt lướt qua bàn tiệc, chào hỏi một vòng. Khi chạm đến Tạ Vũ Thần, hắn dừng lại nửa giây, chỉ nửa giây rồi bình thản dời đi.

“Xin lỗi, có chút việc nên đến muộn.” Hắn nói, giọng vẫn trầm và đều như hôm đó.

Lục Minh Trạch cười cười, làm như vô tình: “Vừa hay còn một chỗ. Chu tổng ngồi đây.”

Chỗ trống duy nhất, ngay bên phải Lục Minh Trạch.

Mặc dù cách một Lục Minh Trạch nhưng Tạ Vũ Thần có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt của sếp Chu, không nồng, không gắt, nhưng rất rõ ràng. Một mùi hương khô ráo, lạnh lẽo.

Chu Hành Viễn ngồi xuống, chỉnh lại cổ tay áo, ngón tay hắn dài, trông rất bắt mắt. Lục Minh Trạch giới thiệu trong phạm vi ba người:

“Đây là Tạ Vũ Thần, trưởng nhóm nghiên cứu sản phẩm mới trực thuộc phòng kinh doanh của chúng tôi. Người trẻ, nhưng làm việc rất có năng lực.”

Tạ Vũ Thần đứng dậy hơi cúi người.

“Rất hân hạnh được gặp Chu tổng.”

Chu Hành Viễn cũng đứng dậy theo phép lịch sự, bắt tay cậu. Lòng bàn tay hắn khô và ấm.

“Chúng ta từng gặp rồi.” Hắn nói rất nhẹ.

Tạ Vũ Thần hơi giật mình. Chu Hành Viễn không hỏi, không dấu diếm, cũng không khách sáo, là khẳng định.

Lục Minh Trạch nhướn mày: “Ồ? Thật sao?”

Tạ Vũ Thần thu tay về trước, khóe môi cong lên vừa đủ lịch sự.

“Có duyên gặp một lần. Chu tổng đã giúp tôi một chuyện nhỏ.”

Giọng cậu bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.

Chu Hành Viễn nhìn cậu. Ánh mắt hắn không còn vẻ bỡn cợt như hôm đó nhưng cũng không hề thân thiện, thậm chí trong tích tắc, Tạ Vũ Thần còn cảm thấy có ánh nhìn lạnh nhạt thoáng qua.

“Không tính là giúp.” Hắn nhàn nhạt. “Chỉ tiện tay.”

Tiện tay. Tạ Vũ Thần nhớ rõ lúc ấy hắn nhìn mình như nhìn một trò cười. Cậu gật đầu.

“Dù sao vẫn phải cảm ơn.”

Lục Minh Trạch bật cười, ra vẻ hứng thú: “Xem ra tôi lại là người cuối cùng biết chuyện rồi.”

Chu Hành Viễn nhấp rượu, không nói. Lục Minh Trạch nhìn hai người một lượt, rồi chuyển chủ đề sang hợp tác quảng bá dòng mỹ phẩm mới. Câu chuyện nhanh chóng trở lại quỹ đạo công việc.

Trong lúc một vị giám đốc khác đang thao thao về thị phần, Chu Hành Viễn đột nhiên nghiêng người về phía Lục Minh Trạch để trao đổi.

“Dự án này,” hắn nói, giọng chậm rãi, “ARK có thể nhận. Nhưng tôi muốn người trực tiếp phụ trách phía bên cậu.”

Ánh mắt hắn không nhìn Lục Minh Trạch, mà nhìn thẳng Tạ Vũ Thần.

“Là cậu ấy.”

Lục Minh Trạch hơi sững lại, rồi bật cười.

“Tạ Vũ Thần mới đến công ty chưa lâu, mới là trưởng nhóm, tôi sẽ bố trí cấp trưởng phòng, phù hợp hơn với nhiệm vụ.”

“Tôi muốn cậu ta.” Chu Hành Viễn nói. 

Xung quanh, mọi người tản đi thành từng nhóm, trò chuyện, chúc tụng nhau.

“Nhưng…” Lục Minh Trạch định nói gì đó thì Chu Hành Viễn ngắt lời:

“Vậy thăng chức cho cậu ta.”

Lục Minh Trạch cười: “Được rồi, chỉ cần Chu tổng đồng ý hợp tác, tôi có thể đặc cách.”

Tạ Vũ Thần nâng chén rượu đưa về phía Chu Hành Viễn

“Cảm ơn Chu tổng đã tin tưởng.”

Ánh mắt hai người chạm nhau, Chu Hành Viễn cười nói:

“Hy vọng lần này cậu có thể chứng minh mình có bản lĩnh.”

Tạ Vũ Thần vẫn cười, không đáp ngay, chỉ đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt gỗ vang lên khẽ khàng.

“Chu tổng yên tâm.” Cậu nói, giọng trầm hơn thường ngày. “Tôi chưa từng thiếu bản lĩnh.”

Chu Hành Viễn cười, nghĩ bụng: “Bản lĩnh của cậu hôm ấy tôi đã tận mắt chứng kiến.”

Bàn tiệc vẫn tiếp tục náo nhiệt. Chỉ có Lục Minh Trạch ngồi giữa, ánh mắt lướt qua hai người, khóe môi thoáng cong lên.

Không khí bữa tiệc dần nóng lên khi những ly rượu bắt đầu được nâng cao liên tiếp. Một vị tổng giám đốc ngành bao bì đứng dậy, cười lớn:

“Chu tổng và Lục tổng đúng là tuổi trẻ tài cao. Ly này tôi kính hai vị.”

Chu Hành Viễn và Lục Minh Trạch cùng nâng ly: “Hân hạnh.”

Lục Minh Trạch vừa ngồi xuống, lại có người khác tiến đến. Rượu vang đỏ, rượu mạnh, champagne… ly nối ly, lời khen nối lời chúc.

Tạ Vũ Thần nhìn sắc mặt Lục Minh Trạch hơi đỏ lên, liền khẽ nghiêng người nói nhỏ:

“Lục tổng, để tôi.”

Không đợi anh ta từ chối, cậu đã đứng dậy nhận lấy ly từ tay đối tác.

“Lục tổng hôm nay còn phải tiếp khách nhiều, tôi thay anh ấy kính ngài.”

Giọng cậu ấm áp, vừa đủ lễ độ mà không hề hạ mình. Người kia nhìn Tạ Vũ Thần vài giây, rồi cười sảng khoái:

“Nhân viên trẻ mà có phong thái thế này, Lục tổng đào tạo giỏi thật.”

Rượu trôi xuống cổ họng nóng rát.

Ly thứ hai.

Ly thứ ba.

Tạ Vũ Thần vốn không phải người uống kém, nhưng cũng không phải nghìn chén không say. Dạ dày cậu bắt đầu bỏng rát, đầu óc hơi choáng, song gương mặt vẫn giữ được nụ cười ổn định, ánh mắt sáng như chưa hề dao động.

Lục Minh Trạch khẽ liếc sang, trong ánh nhìn có chút hài lòng.

Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Một lãnh đạo thành phố bước tới bàn, nâng ly hướng về phía Chu Hành Viễn.

“Chu tổng trẻ tuổi mà tài cao, ARK năm nay làm mưa làm gió quá rồi.”

Chu Hành Viễn đứng dậy, nở nụ cười xã giao hoàn hảo. Hắn uống không chậm, cũng không vội, tư thế ung dung như thể tửu lượng là vô hạn.

Thế nhưng khi vị lãnh đạo thứ hai tiến lại, rồi thứ ba… Lục Minh Trạch bỗng nghiêng đầu, khẽ nháy mắt với Tạ Vũ Thần.

Tạ Vũ Thần hiểu ý. Là Lục tổng muốn cậu uống giúp Chu Hành Viễn.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →