Đợi tối rồi hôn

Chương 5: Người tôi thích phải do tôi tỏ tình trước

admin 07/07/2026 64 lượt xem

Trời vẫn còn sáng, nắng chiều kéo dài thành những dải mỏng trên mặt đường. Mặt trời đã chếch sang một bên, không còn gay gắt, ánh sáng màu mật ong rơi xuống vai áo, xuống những tán cây trong khuôn viên trường, làm cả khoảng không gian trông lười biếng và dịu lại.

Trịnh Tư Nhiên bước chậm lại, rồi dừng hẳn ở lối đi lát gạch, ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời xanh nhạt bị tán cây cắt thành từng mảnh. Nắng chiếu xiên qua kẽ lá, rơi lên gương mặt cậu, làm đôi mắt hơi nheo lại.

Trình Dật đứng dựa vào thân cây gần đó, tay khoanh trước ngực. Hắn không thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ Trịnh Tư Nhiên đi tới.

Trịnh Tư Nhiên rì rì tiến tới trước mặt hắn, mặt cậu rất đỏ, trông rất đẹp trai, một kiểu đẹp rực rỡ hơn cả ánh nắng đầu ngày. Trình Dật mượn rượu nhìn cậu một lúc lâu, cũng không định quay đi.

Hắn phát hiện ra Trịnh Tư Nhiên say, rất say nhưng đang cố tỏ ra bình tĩnh. Cậu bất chợt giơ tay lên, đếm trên đầu ngón tay, động tác chậm và nghiêm túc đến buồn cười.

“Để tôi nói cậu nghe nhé, mỗi ngày cậu sẽ xuống xe bus lúc sáu giờ mười lăm, ở bến xe bên kia đường.”

Nói xong, cậu gật đầu với chính mình, như vừa xác nhận một dữ kiện quan trọng.

“Cậu luôn bước chân trái xuống trước.” Trịnh Tư Nhiên cúi xuống nhìn chân mình, thử đặt chân trái ra trước, rồi cười khẽ. “Nếu hôm nào đông người quá, cậu sẽ hơi nghiêng người sang phải một chút để tránh.”

Cậu vừa nói vừa làm theo, vai nghiêng đi, ánh nắng trượt nhẹ vai, chiếu lên sống mũi cao, khiến cả động tác trông vô tư và ngốc nghếch.

“Trước khi vào cổng, cậu luôn ngẩng đầu lên nhìn,” cậu ngẩng đầu lên, che nắng bằng mu bàn tay, mắt nheo lại, “có hôm là chim, có hôm là mấy con sóc chạy qua dây điện. Có hôm chẳng có gì cả, nhưng cậu vẫn nhìn.”

Trình Dật lặng thinh nhìn cậu.

Cậu bước lùi một bước, đi thử vài bước ngắn trên lối gạch, bắt chước dáng đi của Trình Dật, tay vung rất nhẹ. “Cậu đi thẳng lắm, không bao giờ vừa đi vừa cúi đầu bấm điện thoại. Nếu có người gọi, cậu sẽ quay lại, nhưng chẳng bao giờ cười.”

Nói đến đây, Trịnh Tư Nhiên bỗng dừng lại. Cậu cúi đầu, mũi giày khẽ đá vào viên gạch sẫm màu dưới chân, động tác nhỏ xíu, vô thức.

“Tôi nhớ mấy cái này,” cậu nói, giọng chậm hơn, nhưng vẫn nhẹ. “không phải vì cố nhớ đâu, mẹ nó, tự nhiên cứ ở trong đầu.”

Cậu ngẩng lên, nắng chiếu thẳng vào mắt, làm cậu phải nheo lại, rồi lại cười. “Giống như… giống như biết buổi sáng cậu hay ngồi hàng thứ ba bên trái, biết cậu không thích ai động vào bàn học, cũng không thích người khác ngồi lên giường mình.”

Cậu mải nói, mải diễn tả cho đến khi Trình Dật đứng ngay trước mặt cậu, rất gần. Hơi thở có mùi rượu gần như phả hẳn vào mặt cậu. Mắt hắn hơi đỏ, còn nói giọng như nghẹt mũi:

“Tư Nhiên, cậu thật lẳng lơ.” 

Trịnh Tư Nhiên đang nói bỗng nhiên khựng lại, cánh tay dơ trên không trung vô thức cuộn thành nắm đấm.

Trình Dật bật cười, dơ tay nắm cổ tay cậu kéo xuống:

“Cậu lại muốn đánh tôi à, lần trước vẫn chưa hết đau đâu.”

“Sao có thể, cũng cả một học kỳ rồi.” Trịnh Tư Nhiên không nắm được trọng điểm, ngơ ngác nói. 

Không ngờ Trình Dật kéo tay cậu, đặt lên ngực mình, nói: “Là đau ở nơi này, mãi không hết.”

Trịnh Tư Nhiên giật tay lại, dường như cậu hơi tỉnh rượu.

“Trình Dật, cậu gợi đòn.”

“Vậy cậu lẳng lơ, từ nãy tới giờ, hành động của cậu rất lẳng lơ.”

“Cậu con mẹ nó không được lặp lại từ đó, nếu không tôi đuổi cậu ra khỏi ký túc, còn có thể để Tống Ý Lam tè lên giường của cậu…”

“Cậu còn nhắc tới Tống Ý Lam, tôi lập tức đập cậu.” Trình Dật nói, đưa tay ra khẽ nhéo nhéo má Trịnh Tư Nhiên.

Bình thường hắn không như vậy, cũng rất biết giữ khoảng cách, với bất kỳ ai, nhưng không hiểu vì sao lúc nhìn vẻ mặt cố tỏ ra hung hăng nhưng không mấy tác dụng của Trịnh Tư Nhiên, hắn lại không kìm được. Trịnh Tư Nhiên trông cực kỳ đáng yêu, không phải kiểu “công chúa” mà là một kiểu non nớt, bướng bỉnh, cố tự gồng mình lên để “soái”.

Trịnh Tư Nhiên đập tay hắn xuống, quay lưng đứng dựa vào gốc cây, thở dài:

“Trình Dật, cậu đột ngột bỏ đi, làm tôi hối hận suốt cả học kỳ, bây giờ cậu quay lại, cũng chỉ để nói tôi câu đó.”

“Câu nào?” Trình Dật đến bên cạnh cậu, cũng dựa lưng vào gốc cây xù xì, cảm thấy bả vai ngưa ngứa, không rõ là do vỏ cây đâm vào hay bởi vì sát bên cạnh là Trịnh Tư Nhiên.

“Lẳng lơ.” Trịnh Tư Nhiên nói, giọng trầm xuống.

“Tôi quay lại chỉ để nói câu đó,” Trình Dật nghiêng người nhìn cậu, tiếp, “Bởi đối với tôi, cậu nói gì, làm gì, đều thật sự hấp dẫn.”

Mẹ nó, đúng là mượn rượu thật. Nhưng hắn không hề hối hận.

“Cậu còn nói với tôi, thích con trai, thích một người,” Trình Dật không nhìn cậu nữa, quay người nhìn lên ánh nắng cuối cùng xiên qua tán cây, “Tôi nghĩ người đó là tôi.”

“Người đó là tôi.”

Câu nói này của Trình Dật như tiếng sét quật thẳng vào ngọn cây cổ thụ khiến nó đứt ngang thân, đổ rào rào xuống đất. Tiếng sét đó đang quất ngang người Trịnh Tư Nhiên. Uống cả một hũ rượu chỉ để nói một điều với Trình Dật, lúc này Trịnh Tư Nhiên lại cảm thấy phí rượu, cơ bản là cậu gần như tỉnh hẳn, đến một giọt rượu cũng không còn tác dụng.

Phải mất một phút sau, cậu mới nói: “Bị cậu nhìn ra rồi.”

Trình Dật vốn nghĩ Trịnh Tư Nhiên sẽ chối quanh co một hồi, hoặc sẽ phủ nhận, hoặc… có thể hắn đoán sai. Nếu quả thực không như hắn nghĩ, chắc hẳn hắn sẽ giả vờ là mình chỉ đùa thôi, rồi coi như chưa từng nói gì. Thế nhưng Trịnh Tư Nhiên lại xác nhận, một cách không thể rõ ràng hơn thế.

“Bị cậu nhìn ra rồi.”

Là trực tiếp khẳng định cậu nhìn ra người mà tôi thích chính là cậu, là cậu. Trình Dật.

Trình Dật thật sự luống cuống, hắn không nghĩ tình huống lúc này lại trở nên vượt tầm kiểm soát, mặt hắn cúi xuống, nhìn xuống mũi giày, bất giác di nhẹ trên nền đất.

Còn mặt mũi nữa không, học bá?

Trịnh Tư Nhiên quay sang nhìn hắn, mắt cậu đã không còn mơ hồ nữa, nhưng vẫn còn phủ một tầng mờ mịt. Cậu đứng thẳng dậy, nghiêm chỉnh trước mặt Trình Dật, mở miệng…

Trình Dật liền vội vã dơ tay bịt miệng cậu, khiến lời muốn nói đột nhiên phải nuốt lại, nó khiến cậu khó thở. Mùi hương xà phòng rửa tay đã nhạt đi, phả nhẹ vào mũi cậu. Cậu không nghĩ tới mùi xà phòng ở trên da của Trình Dật lại có hương vị đặc biệt như vậy, cậu cảm thấy đầu óc mơ hồ.

“Tư Nhiên, tôi thích cậu, thích cậu từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu.” Trình Dật vội vàng nói, như thể nếu hắn không kịp nói, Trịnh Tư Nhiên sẽ nói trước hắn. Hắn không thể để mất mặt như thế được.

“Lẽ ra tôi phải lên loa trường, nói với cậu, giống như Phó Nguyên Triết, nhưng tôi không thể làm như cậu ta. Tôi không soái như cậu ta, nên tôi trốn chạy. Tư Nhiên, tôi đặc biệt, đặc biệt cảm thấy khổ sở… vì thích cậu.” Trình Dật vẫn chưa bỏ tay khỏi miệng Trịnh Tư Nhiên, lại tiếp tục nói một hơi. Tim hắn thắt lại.

Nói xong hắn thấy bàn tay của Trịnh Tư Nhiên đặt lên tay hắn, nghe chừng muối kéo ra. Nhưng cậu chỉ khẽ chạm rồi vuốt nhẹ trên mu bàn tay hắn, hắn vì vậy liền từ từ bỏ ra.

“Trình Dật, con mẹ nó, sao cậu không để tôi nói với cậu mấy lời này, là cậu sợ cái chó gì?” Giọng Trịnh Tư Nhiên nói gần như tiếng thở

“Tôi sợ tôi thua cậu.” Trình Dật nói.

“Vậy bây giờ cậu nghĩ cậu thắng tôi à?”

“Cũng không, nhưng người tôi thích, nhất định là do tôi tỏ tình trước.”

“Cậu chấp niệm à?”

“Cậu là chấp niệm của tôi.”

“Con mẹ…”

“Cậu có chửi thế nào đi nữa, tôi cũng đã tỏ tình rồi, không có cách nào quay lại được. Hay là cậu từ chối tôi rồi chạy theo tỏ tình với tôi đi.” Trình Dật cười, nghiêng đầu nhìn Trịnh Tư Nhiên.

“Cậu đừng mơ,” Trịnh Tư Nhiên đút hai tay vào túi quần, dáng vẻ hơi có chút ngông nghênh, “Cậu đừng mơ ông đây từ chối cậu. Trình Dật, học bá, lần này cậu chết chắc rồi.”

“Phải, tôi chết chắc một trăm lần rồi. Tư Nhiên, chúng ta tìm chỗ nào hôn nhau đi.” Trình Dật nói, tai hắn đỏ lên.

Trịnh Tư Nhiên kinh ngạc nhìn hắn, rồi không nhịn được, cười phá lên.

“Cười cái rắm, chẳng phải tỏ tình rồi thì sẽ hôn nhau sao?” Mặt Trình Dật càng đỏ hơn.

“Được, đi hôn nhau.” Trịnh Tư Nhiên kéo tay hắn chạy đi. Như trong một giấc mộng, Trình Dật thấy chân mình dường như không chạm đất, băng qua con đường trước mắt, băng qua dòng xe cộ, thậm chí ngay cả tiếng còi xe náo nhiệt thường ngày cũng không lọt vào tai hắn.

Tất cả thế giới này, chỉ còn là hình bóng Trịnh Tư Nhiên chạy phía trước, mái tóc chập chờn, vai gầy nhấp nhô, băng qua ánh chiều tà, thẳng tới bờ sông.

Hoàng hôn xuống rồi.

Phía trước là ráng đỏ cuối cùng, hắn và Trịnh Tư Nhiên đứng song song cạnh lan can nhìn vầng mây xám trôi ngang phía chân trời.

“Đợi tối một chút nữa rồi sẽ hôn, nếu không mọi người sẽ nhìn thấy.” Trịnh Tư Nhiên cười nói. Trình Dật khẽ ừ một tiếng, lặng thinh nhìn khoảnh khắc tươi đẹp trước mặt. Hắn có thể đợi, dùng kiên nhẫn của cả đời mình mà đợi, đợi nắng tắt, đợi ngày qua, đêm tới, đợi trăng lên, bởi bên cạnh hắn có một người.

Mặt trời rút lui chậm rãi để lại một dải sáng mỏng màu cam nhạt vắt ngang mặt nước. Sóng lăn tăn, phản chiếu ánh sáng vỡ vụn, như những mảnh thủy tinh nhỏ rung rinh theo từng cơn gió.

Trịnh Tư Nhiên chống lên lan can, cúi người thở hắt ra một hơi, rồi quay đầu cười. Gió thổi tung mái tóc cậu, ánh sáng cuối ngày lướt qua sống mũi, qua đôi môi hơi cong lên, khiến cả gương mặt trông vừa sáng vừa mềm.

Trình Dật đứng gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm từ vai cậu. Khoảng cách ấy mỏng manh như một đường chỉ, chỉ cần một bước là có thể vượt qua, nhưng hắn không vội.

Trời tối dần. Màu sắc trong không khí lặng lẽ thay đổi, xanh sẫm hơn, sâu hơn. Tiếng xe cộ xa dần, bờ sông gần như trống không, chỉ còn lại tiếng nước chảy êm ái.

Trịnh Tư Nhiên quay lại. Lần này cậu không cười nữa, chỉ nhìn Trình Dật rất lâu, ánh mắt sáng trong bóng tối chập chờn. Cậu tiến lên một bước, rồi lại dừng, như đang cân nhắc điều gì đó rất nhỏ nhưng rất quan trọng.

“Bây giờ được rồi.” Cậu nói khẽ.

Trình Dật đưa tay lên, chạm vào cổ tay Trịnh Tư Nhiên trước, đầu ngón tay hơi run. Cậu không tránh, ngược lại còn nắm lấy tay hắn, kéo gần thêm một chút. Khoảng cách giữa hai người biến mất chậm rãi, từng chút một, như thể cả không gian đều đang nín thở.

Khi môi chạm vào nhau, rất nhẹ. Không vội vàng, không mạnh mẽ. Chỉ là một cái chạm đủ để cảm nhận hơi thở của đối phương, đủ để tim đập lệch đi một nhịp. Trịnh Tư Nhiên khẽ nghiêng đầu, môi cậu ấm, mang theo chút vị mằn mặn của gió sông và hơi rượu còn sót lại.

Trình Dật nhắm mắt, tay vươn ra nắm lấy cần cổ Trịnh Tư Nhiên, giữ cho nụ hôn trở nên tĩnh lặng giống như giữ cho khoảng thời gian này ngừng lại giữa làn môi. Hắn không nghĩ gì cả, chỉ biết rằng khoảnh khắc này rất thật, rất yên tĩnh, như thể cả thế giới đã lui lại phía sau, nhường chỗ cho bọn hắn dưới bầu trời vừa kịp tối.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →