Chương 2: Có kẻ gợi đòn
Hạ Vãn Kỳ rất muốn rống lên rằng “Trình Dật, rốt cuộc cậu có biết đâu là trọng điểm không”, nhưng rồi cậu ta vẫn phải thở dài lần nữa rồi quay lại đọc sách.
Nhưng phiền phức của Trịnh Tư Nhiên không chỉ dừng ở đó. Một buổi tối, vừa ăn cơm xong, cửa phòng lại mở, lần này là một cậu con trai, cao ráo, mặc áo bóng rổ.
“Ê, Tư Nhiên! Đi chơi bóng rổ không?”
“À… hôm nay à?” Trịnh Tư Nhiên ngập ngừng. “Tôi…”
“Đi đi, đông lắm. Có cả mấy đứa khoa khác.”
Trịnh Tư Nhiên quay đầu nhìn quanh phòng, như tìm cứu tinh. Hạ Vãn Kỳ lập tức quay mặt đi, còn Châu Tinh Du giả vờ ngủ. Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại ở Trình Dật.
Trình Dật đang đọc sách, không ngẩng lên.
“Ờ, được.” Trịnh Tư Nhiên thở ra một hơi. “Tôi đi. Đợi chút tôi thay đồ.”
Trịnh Tư Nhiên vừa đi khỏi, cửa đóng, Hạ Vãn Kỳ bật dậy:
“Cậu thấy chưa? Người ta không biết từ chối luôn.”
Trình Dật lật trang sách.
“Cậu ta không thích làm người khác mất hứng.” Giọng hắn rất bình thản. Nhưng chính hắn cũng không nhận ra, tay mình đang giữ chặt mép sách hơn bình thường.
Những chuyện như vậy lặp đi lặp lại.
Trịnh Tư Nhiên lúc nào cũng bị kéo đi: ăn khuya, xem phim, chơi thể thao, sinh nhật người này người kia. Có những buổi cậu về phòng rất muộn, mệt đến mức chỉ nói được một câu “chào” rồi lăn lên giường.
Tất nhiên, điểm số cuối học kỳ một của Trịnh Tư Nhiên xếp thứ hai thẳng đứng từ dưới lên. Mẹ cậu gọi điện tới, cằn nhằn khoảng ba phút, cho đến khi cậu nói “vậy con về nhà cho mẹ quản” thì lập tức bị cúp máy. Chứng tỏ đại gia đình là muốn đẩy cậu đi luôn, không có ý định nhận con.
Lý do bị đuổi đi vì quá nhiều con gái đến nhà đúng như hồi mới nhập ký túc xá Hạ Vãn Kỳ đã đoán ra, ban đầu tưởng chỉ là nói đùa, bây giờ được chứng thực một cách triệt để. Không còn gì để nói.
Kết thúc học kỳ một, cả phòng đi ăn một bữa, Hạ Vãn Kỳ vẫn nói chuyện nhiều, là người thân thiện nhất, còn Châu Tinh Du ít nói hơn khiến người khác có cảm giác như cậu lơ đãng chẳng để ý chuyện gì, nhưng lại rất hợp với bầu không khí.
Trình Dật ít nói lại càng ít cười. Trịnh Tư Nhiên là hài hoà nhất, chủ yếu nghe chuyện của người khác rồi thỉnh thoảng tham gia. Mới đầu ai cũng nghĩ cậu rất tò mò, muốn hóng chuyện, nhưng Hạ Vãn Kỳ đã sớm nhận ra Trịnh Tư Nhiên là một người rất dễ nói chuyện, cũng rất hấp dẫn đối với người khác.
“Vậy sao?”
“Thật thế à?”
“Sau đó cậu nói gì?”
Những câu hỏi như vậy của Trịnh Tư Nhiên lại khiến người khác vô cùng hào hứng kể chuyện, Hạ Vãn Kỳ thậm chí còn thêm mắm thêm muối vào câu chuyện để nhận được sự kinh ngạc của Trịnh Tư Nhiên.
Một chút ngây thơ, một chút hoà đồng, một chút dễ dãi, lại rất chân thành. Trịnh Tư Nhiên hấp dẫn người khác không chỉ vì cậu ấy đẹp trai, mà bởi cậu ấy biết nói chuyện.
Và điểm này thì Trình Dật không thích, hắn luôn cho rằng Trịnh Tư Nhiên rất lẳng lơ. Nếu không vì sao con trai, con gái đều có thể rủ đi chơi. Bởi vậy cảm tình của hắn đối với Trịnh Tư Nhiên vô cùng mâu thuẫn. Hắn không ghét Trịnh Tư Nhiên, nhưng hắn cực kỳ ghét cái cách mà cậu không nỡ từ chối bất cứ ai.
“Tư Nhiên, có phải mỗi tuần cậu đều nhận được lời tỏ tình không?” Hạ Vãn Kỳ vừa lấy đũa khoắng rau trong nồi lẩu nghi ngút khói, vừa hỏi.
“Không phải mỗi tuần đều nhận được, nhưng thỉnh thoảng đều có.” Trịnh Tư Nhiên gắp thức ăn, mặt cậu đỏ hồng lên vì khói của nồi lẩu.
“Phó Nguyên Triết tỏ tình ầm ĩ như vậy, cậu có cảm xúc gì không?” Châu Tinh Du gắp thịt bò bỏ vào miệng, ú ớ hỏi.
Nghĩ đến chuyện này, Trịnh Tư Nhiên lại thấy phiền muộn. Phó Nguyên Triết khoa Xây dựng bỗng nhiên chạy tới phòng phát thanh toàn trường cướp micro rồi hét toáng lên “Trịnh Tư Nhiên, tôi thích cậu, làm bạn trai của tôi có được không?”. Kết quả là Trịnh Tư Nhiên bị một đám sinh viên lôi từ trong lớp xuống sân trường, cổ vũ cậu nhận lời thích Phó Nguyên Triết.
“Có, cảm xúc của tôi là rất tức giận.” Trịnh Tư Nhiên uống một ngụm nửa cốc bia, đặt mạnh xuống bàn, nói. Có tí men cậu mạnh mẽ hơn hẳn thường ngày.
“Sao cậu lại tức giận, tôi thấy Phó Nguyên Triết rất soái.” Châu Tinh Du cũng uống nửa cốc bia, trước khi uống còn dơ cốc lên chạm với cốc của Trình Dật lặng thinh ngồi kế bên.
“Cậu ta rất soái, nhưng cậu ta là con trai đấy, cậu hiểu chưa, là – con – trai.” Trịnh Tư Nhiên lắc lư nói, nâng nửa cốc bia còn lại lên uống cạn. Trình Dật uống hết cốc của mình. Miệng hắn nhạt thếch.
Châu Tinh Du lấy cái cốc từ tay Trình Dật, huơ huơ với cô bé phục vụ quán: “Bé ơi, thêm bia thêm bia.”
Trình Dật giằng lại cái cốc, nói: “Tôi uống đủ rồi.”
“Đủ cái rắm, cậu mới được bao nhiêu? Hai cốc? Cậu đẹp trai nhưng không đủ soái. Cậu xem đi, còn không soái bằng Trịnh Tư Nhiên, cậu ấy đã uống cạn năm cốc.” Hạ Vãn Kỳ cười nói.
“Tôi chỉ không đủ lẳng lơ bằng cậu ta.” Trình Dật đặt cái cốc rỗng xuống bàn khiến nó vang lên một tiếng rất to. Cả bốn người cùng im lặng. Gương mặt Trịnh Tư Nhiên qua làn khói của nồi lẩu mờ mờ ảo ảo. Hình như cậu đang sững sờ nhìn Trình Dật.
Mãi lâu sau, cậu mới nói: “Mẹ nó, Trình Dật, cậu nói lại coi.”
Trình Dật đứng dậy: “Còn không phải cậu lẳng lơ sao?”
Trịnh Tư Nhiên xô ghế, Hạ Vãn Kỳ liền kéo cậu ta ngồi xuống, nhưng không xong, chỉ có thể đứng lên cùng. Châu Tinh Du cũng đứng dậy, dang tay ngăn giữa Trình Dật và Trịnh Tư Nhiên.
“Này, hai cậu say rồi, ngồi xuống ăn trước đi.”
Trịnh Tư Nhiên đứng một lúc, rồi ngồi xuống, ngước đôi mắt còn đọng một làn hơi nước, không biết là do bia hay do hơi nước từ nồi lẩu, nhìn Trình Dật: “Tôi muốn đánh cậu. Cậu dám để tôi đánh không?”
“Cậu ra ngoài với tôi.” Trình Dật nói rồi rũ áo đi ra ngoài. Trịnh Tư Nhiên lập tức lảo đảo đứng dậy đi ra theo. Hạ Vãn Kỳ cùng Châu Tinh Du luống cuống một lúc rồi cũng chạy ra, nghe chừng hôm nay phải can ngăn một vụ ẩu đả rồi.
Bình thường Trịnh Tư Nhiên đều có biểu hiện rất hiền hoà, thậm chí còn mắc tính cả nể nặng nề, chỉ có người khác bắt nạt cậu, hoặc là không nỡ bắt nạt cậu chứ cậu ít khi có phản ứng thái quá. Không biết Trình Dật đã chọc vào gót chân asin nào của cậu mà khiến cậu dám liều mạng như vậy.
Có phải vì câu “lẳng lơ” kia không?
Chắc thế rồi.
Quán nhậu nằm sâu trong khuôn viên có vườn hoa và cây xanh bao quanh, bốn bề đều có tiểu cảnh và ánh sáng đèn điện, cho nên Trình Dật bước ra khỏi cửa là đi thẳng vào lối đi dẫn ra khu vườn tiểu cảnh kế bên. Trịnh Tư Nhiên đi theo hắn, hơi lảo đảo một chút, nhưng dự là vô cùng điềm tĩnh. Hạ Vãn Kỳ và Châu Tinh Du chạy theo được một nửa lối đi thì bị Trình Dật quay mặt lại, lạnh giọng:
“Hai cậu không liên quan, cút về.”
“Hả?”
“Hả?”
“Tôi bảo hai cậu cút về bàn ăn.”
“Vậy… cậu đừng có đánh Trịnh Tư Nhiên, cậu ta… quả thật sẽ không chịu nổi một đòn của cậu.” Hạ Vãn Kỳ nói.
“Vậy cậu muốn chịu đánh thay cậu ta?” Trình Dật dấn thêm một bước, Châu Tinh Du liền kéo Hạ Vãn Kỳ lùi lại một bước.
“Trình Dật, cậu đừng quá đáng. Chúng ta đều ở cùng một phòng, không thể vì chuyện nhỏ mà đánh nhau. Cậu cũng không được ỷ mạnh hiếp yếu.”
“Thế nào là ỷ mạnh hiếp yếu? Ban nãy là cậu ta đòi đánh tôi, tôi tới để cậu ta đánh, các cậu có ý kiến gì không?” Trình Dật lạnh lùng nói.
Lúc này Trịnh Tư Nhiên mới lên tiếng: “Hai cậu quay lại đi, tôi không sao đâu, lát nữa uống tiếp với các cậu.”
“Cậu…” Hạ Vãn Kỳ vẫn còn chưa yên tâm. Trịnh Tư Nhiên lắc đầu với cậu ta: “Tôi không sao, thật đấy.”
“Vậy chúng tôi đứng ở đằng kia, không xa, nếu các cậu đánh nhau, chúng tôi sẽ can thiệp đấy!” Châu Tinh Du nói rồi lôi Hạ Vãn Kỳ đi tới gần cửa quán, nhìn về phía bên này cho đến khi bóng của Trình Dật và Trịnh Tư Nhiên khuất dần trong bóng tối.
Trình Dật đi về phía trước rồi dừng lại, khoanh tay đứng dựa vào một cây cột đèn trang trí bằng gỗ, nhìn Trịnh Tư Nhiên đang lảo đảo bước tới. Trong bóng tối mập mờ, gương mặt cậu mơ hồ trông đỏ lên, Trình Dật nhận ra cậu khác với vẻ hiền hoà như một “công chúa” thường ngày.
“Bướng. Soái, rất soái! Còn say nữa. Con mẹ nó lẳng lơ.” Trình Dật nghĩ.
Cơn giận lúc nãy đã bay đi một nửa. Thật ra hắn cũng không rõ mình bỗng nhiên tức giận vì cái gì. Lời nói ban nãy hắn thực sự cũng không định nói ra, cũng không phải ý của hắn. Là hắn tức giận nên nói ra.
“Tôi ở đây, cậu muốn đánh thì tới đi.” Hắn nói.
Không ngờ chỉ sau câu nói ấy, Trịnh Tư Nhiên đã thực sự lao vào đấm hắn. Nắm đấm của cậu ta cũng rất hùng hổ, nhưng sức sát thương lại không cao. Mặt Trình Dật khẽ nghiêng đi một bên, nhưng má cũng không đau lắm.
Sau cú đấm bất ngờ, hắn quay mặt lại, kinh ngạc nhìn Trịnh Tư Nhiên.
“Cậu dám?”
