Chương 1: Trước cổng trường xuất hiện một ánh dương
Buổi sáng đầu tiên nhập học, Trình Dật xuống xe buýt sớm hơn nửa tiếng so với dự tính.
Hắn đứng ở cổng trường Đại học Kiến trúc, một tay đeo cặp, tay kia cầm tờ giấy nhập học đã bị gấp nếp ở góc. Người ra vào đông, vali lăn trên nền gạch nghe rì rầm, tiếng gọi nhau vang lên từng quãng ngắn.
Một chiếc ô tô màu xám dừng lại sát lề đường. Không phải loại xe sang bóng loáng, nhưng nhìn là biết được chăm chút. Cửa phụ mở ra, một người phụ nữ bước xuống trước, vóc dáng không quá cao sang nhưng gọn gàng, quý phái. Ngay sau đó, cửa ghế sau bật mở, một cậu con trai cúi người bước ra.
Ánh nắng buổi sáng đập thẳng vào cậu ta.
Trình Dật vô thức nhìn thêm một lần nữa.
Không phải kiểu đẹp trai sắc sảo, mà là sáng – đứng giữa đám đông vẫn tự nhiên nổi lên. Da trắng, mắt đen, sống mũi thẳng, nụ cười vừa nở đã khiến người khác khó mà tránh nhìn. Cậu ta mặc áo phông trắng, quần jeans đơn giản, vai đeo balo, trông như thể mọi thứ phức tạp đều không có chỗ bám vào cậu ta.
“Tư Nhiên, cứ học đi, không cần gọi điện nhiều đâu.” Người phụ nữ nói, giọng không lớn nhưng dứt khoát.
“Con mới đến trường có một phút thôi mà đã muốn vứt bỏ luôn rồi,” đẹp trai sáng loá hơi nhăn mặt, “mỗi ngày con đều gọi điện.”
“Thế thì hai ngày hãy gọi.”
“Mẹ…”
Bên kia, người đàn ông xuống xe mở cốp, lôi ra một chiếc vali to kềnh, đặt uỵch xuống đất.
“Vali này con kéo nổi không?”
“Con mười chín rồi mà,” đẹp trai sáng loá nhăn mặt, “không phải chín tuổi.”
Người phụ nữ khoát tay: “Đi vào đi. Ký túc ở trong đó. Đừng đứng đây nữa.”
Đẹp trai sáng loá còn đang định nói gì đó thì chiếc vali đã bị đẩy về phía cổng trường. Cửa xe đóng lại rất nhanh, chiếc ô tô quay đầu gọn gàng rồi phóng đi, để lại một làn gió nóng lướt qua.
Cậu ta đứng đờ ra một giây, rồi kéo vali đi, bánh xe cà xuống nền gạch kêu ken két.
“Không biết có phải bố mẹ mình không nữa.” Cậu ta lẩm bẩm.
Trình Dật đang đứng gần đó, nghe rất rõ.
Có lẽ vì ánh nhìn của hắn chưa kịp rời đi, cậu con trai kia quay đầu, bắt gặp. Ánh mắt chạm nhau. Cậu ta khựng lại, rồi cười ngượng, giơ tay gãi tóc.
“À… là ba mẹ tôi đấy.” Cậu ta nói nhanh, như sợ bị hiểu lầm. “Muốn tống tôi vào ký túc cho khuất mắt ấy mà.”
Trình Dật gật nhẹ.
Hai người cùng quay vào trong cổng trường. Một người kéo theo vali to kềnh, một người cầm tờ giấy nhập học đã nhàu.
Thủ tục nhập học diễn ra nhanh hơn Trình Dật tưởng. Ký tên, nộp giấy, nhận thẻ, xong. Chưa kịp định thần, khu ký túc đã bắt đầu lục đục người lên kẻ xuống, vali kéo rào rào trên hành lang.
Sinh viên năm nhất ai cũng lỉnh kỉnh đồ đạc. Balo, vali, túi vải, thùng carton. Riêng Trình Dật chỉ có duy nhất một chiếc balo trên vai, hắn còn đảo quanh khuôn viên ký túc xá một vòng rồi mới rì rì đi tới ký túc.
Hôm nay hắn chỉ đến nhận phòng, cuối tuần mới chuyển đồ. Nghĩ đơn giản là ở ký túc cũng không cần nhiều thứ.
Mở cửa phòng ra, Trình Dật khựng lại một nhịp.
Trong phòng đã có ba người.
Một người đang đứng trên ghế, hai tay giơ cao, loay hoay dán thứ gì đó lên tường. Một người khác ngồi xếp bằng trên giường dưới, cúi đầu nghịch điện thoại, tai đeo tai nghe, hoàn toàn không quan tâm đến thế giới xung quanh.
Người còn lại… Trình Dật nhận ra ngay.
Là cậu con trai buổi sáng ở cổng trường.
Trịnh Tư Nhiên.
Cậu đang ngồi trên giường đối diện cửa, hai chân buông thõng, cúi đầu kéo khóa vali. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu xiên qua vai, làm gương mặt cậu sáng lên một cách rất không hợp lý đối với một căn phòng ký túc.
“À, có người mới!”
Người đứng trên ghế quay đầu trước, suýt nữa mất thăng bằng.
“Khoan, khoan, đừng vào vội, tôi dán xong đã!”
“Rầm” một tiếng.
Tờ poster vừa dán xong rơi thẳng xuống đầu người đang ngồi trên giường.
“Đậu má?” Người kia ngẩng lên, tháo một bên tai nghe, ngơ ngác nhìn tờ giấy nằm trên mặt mình. “Ai ném giấy vào tôi đấy?”
“Không phải ném, là nghệ thuật thất bại,” người trên ghế nói rất nghiêm túc, rồi nhảy xuống. “Chào cậu nha! Tôi là Hạ Vãn Kỳ, học Kiến trúc nhưng tay chân thì chuyên ngành phá hoại.”
Người ngồi dưới giường lười biếng giơ tay:
“Châu Tinh Du. Tôi không phá hoại, tôi chỉ lười.”
Trịnh Tư Nhiên lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chạm vào Trình Dật, hơi khựng lại một giây, rồi sáng lên thấy rõ.
“Ơ, là cậu à?” Cậu cười, rất tự nhiên. “Lại gặp nhau rồi.”
Trình Dật gật đầu.
“Trình Dật.”
“Trịnh Tư Nhiên.” Cậu chỉ tay vào chiếc vali to kềnh bên cạnh, thở dài. “Nạn nhân của gia đình.”
Hạ Vãn Kỳ nhìn qua nhìn lại hai người, hạ giọng đầy hóng hớt:
“Khoan đã, hai người quen nhau hả?”
Châu Tinh Du bỏ tai nghe ra hẳn, chống tay ngồi thẳng dậy:
“Quen kiểu ngoài cổng trường hay quen kiểu định mệnh?”
Không ai trả lời ngay.
Trịnh Tư Nhiên cười một cái, rất vô tội:
“Quen kiểu sáng nay tôi bị tống vào trường, cậu ấy đứng nhìn.”
Hạ Vãn Kỳ vỗ tay đánh đét:
“Tớ hiểu rồi, cậu là bị bố mẹ đuổi vì sợ con gái hàng xóm để ý quá đông.”
Trịnh Tư Nhiên đang xếp đồ ra khỏi vali, chợt dừng lại, tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Ồ, sao cậu biết?”
Hạ Vãn Kỳ cười ngặt nghẽo: “Tôi đoán trúng rồi sao? Cậu cũng tự biết mình quá đẹp trai, quá soái rồi đi.”
Trịnh Tư Nhiên đỏ mặt: “Cũng không phải là quá soái. Chỉ là ở khu nhà tôi không có mấy thanh niên…”
Trình Dật kéo balo xuống, đặt lên giường trống nghe đánh uỵch một tiếng khiến Hạ Vãn Kỳ ngừng cười và Trịnh Tư Nhiên đang nói dở bỗng im bặt. Không biết từ đâu, họ đều thấy Trình Dật thật sự hơi khó hoà đồng.
Mới bước vào thời kỳ tập quân sự, hành lang tầng bốn nhà A ký túc xá nam bỗng dưng đông vui bất thường. Ban đầu Trình Dật không để ý. Cho đến một buổi chiều, hắn đang ngồi trước bàn, tai đeo tai nghe, mắt dán vào màn hình, thì cửa phòng bị gõ “cốc cốc” hai tiếng rất khẽ.
Không ai trong phòng đứng dậy.
Gõ lần nữa.
“Ơ… hình như gõ phòng mình?” – Hạ Vãn Kỳ từ trên giường ló đầu xuống, miệng vẫn nhai mì. Trình Dật tháo một bên tai nghe, còn chưa kịp quay đầu thì Trịnh Tư Nhiên đã đứng dậy trước.
“Để tôi.”
Cửa mở ra.
Ngoài cửa là một cô gái, tay ôm hộp nhựa, tóc buộc cao, nhìn thấy Trịnh Tư Nhiên thì rõ ràng… sáng cả mắt.
“À… chào cậu, mình là Tống Ý Lam, khoa Nội thất. Mình…”
“À, chào cậu.” Trịnh Tư Nhiên hơi ngẩn ra, rồi rất lễ phép, “Có chuyện gì không?”
“Ừm… mình… mình làm chút bánh ngọt, tiện mang cho cậu… à mang cho các cậu.”
Không khí trong phòng bỗng im bặt.
Hạ Vãn Kỳ suýt sặc mì.
Châu Tinh Du bỏ tai nghe, nhướng mày, huýt sáo khe khẽ. Trình Dật cúi xuống bàn, như thể màn hình máy tính bỗng có thứ gì đó đặc biệt hấp dẫn.
“À… thế này thì ngại quá.” Trịnh Tư Nhiên cười, kiểu cười rất đúng mực, không quá thân, cũng không lạnh lùng. “Cảm ơn cậu nhé.”
Cô gái đưa hộp nhựa cho cậu, tay còn hơi run.
“Không sao đâu… nếu cậu… các cậu ăn cơm rồi, thì để đến đêm ăn cũng được.”
“À, cảm ơn cậu.” Trịnh Tư Nhiên nhận lấy.
“Vậy, mình đi đây!” Tống Ý Lam cười rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Trong phòng im lặng đúng ba giây, sau đó Hạ Vãn Kỳ bật cười trước.
“Vãi thật. Nữ sinh ở đây cũng bạo dạn ghê.”
Châu Tinh Du chống tay vào cằm, tai nghe chưa nhét về, nói: “Chưa hết đâu. Tin tôi đi.”
Trịnh Tư Nhiên đặt hộp nhựa lên bàn mình, hơi lúng túng:
“Ừm… mọi người ăn không?”
“Không không không.” Châu Tinh Du xua tay lia lịa. “Của fan, cậu ăn đi.”
“Tôi cũng no rồi.” Hạ Vãn Kỳ thở dài.
“Lúc chiều hình như cậu còn chưa ăn cơm.” Trịnh Tư Nhiên nhìn Hạ Vãn Kỳ bằng ánh mắt vô cùng khẩn thiết. Nhưng Hạ Vãn Kỳ lại phũ phàng buông một câu: “Là vừa ăn cơm chó, no rồi.”
Trịnh Tư Nhiên đỏ tai.
Trình Dật vẫn không nói gì. Hắn chỉ gõ bàn phím, tiếng lách cách đều đều, như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.
Từ hôm đó trở đi, gõ cửa phòng trở thành một hiện tượng định kỳ, tần suất cũng tăng dần. Có hôm là đồ uống, có hôm là bánh, có hôm là… thư tay. Con gái trường Kiến trúc không phải nhiều, nhưng có bao nhiêu dường như đều hẹn nhau tu tập hết ở tầng 4 nhà A.
Có lần một nữ sinh gõ cửa, khi thấy Trình Dật ra mở cửa thì sững người mất nửa nhịp.
“Xin hỏi Trịnh Tư Nhiên có ở đây không ạ?”
Trình Dật rũ mắt nhìn xuống. Ánh mắt hắn không hề sắc, thậm chí khá bình thản, nhưng không hiểu sao cô gái ấy vẫn lùi nửa bước.
“Không có.” Hắn nói xong, nhích người sang bên. Cô gái run rẩy đi vào, đặt hộp bánh lên bàn Trịnh Tư Nhiên rồi đi ra, không quên lén lút nhìn Trình Dật mấy lần.
Hạ Vãn Kỳ thở dài nói: “Tớ nói thật nhé, Trình Dật, cậu làm con người ta sợ chết khiếp rồi kìa. Trông cậu giống hệt bố vợ ngồi canh con gái ấy.”
Trình Dật đáp: “Trịnh Tư Nhiên cũng không phải là con gái.”
