Những ngôi sao ở Auroria

Chương 6: Đủ để biết trái tim em thuộc về anh

admin 30/06/2026 60 lượt xem

Những ngày tiếp theo trôi qua nhanh hơn cậu tưởng. Các buổi đấu tập, phân tích chiến thuật, những cuộc họp đội kéo dài đến tối muộn. Auroria ban đêm sáng rực ánh đèn, nhưng Cassian hầu như không ra ngoài.

Cậu chỉ tập trung vào bàn cờ.

Chung kết đang đến rất gần.

Tối trước ngày thi đấu chính thức, trời Auroria lại đổ mưa.

Không lớn, chỉ là những hạt mưa lặng lẽ rơi xuống con phố vắng gần khu căn hộ nơi các kỳ thủ của Aurora K. tạm ở trong tuần này.

Cassian đứng dưới mái hiên một tòa nhà, áo khoác hơi ướt ở vai. Cậu nhìn lên dãy cửa sổ tối phía trên một lúc lâu, rồi cuối cùng bước vào.

Hành lang yên tĩnh, ánh đèn vàng nhạt. Cassian dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu. Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều xuống ban công phía cuối hành lang.

Cậu đứng đó vài giây, lắng nghe tim mình đập rõ ràng trong lồng ngực. Rồi Cassian giơ tay lên gõ cửa. Cánh cửa mở ra sau tiếng gõ thứ hai.

Ethan đứng ở ngưỡng cửa, áo thun mỏng, mái tóc hơi rối như vừa rời khỏi bàn cờ hoặc một giấc ngủ ngắn. Khi nhìn thấy Cassian đứng ngoài hành lang, áo khoác còn lấm tấm nước mưa, ánh mắt anh thoáng chững lại, ngạc nhiên.

“Cassian?”

Cassian không nói gì ngay. Ánh đèn vàng trong căn phòng hắt ra, làm nổi rõ những giọt nước trên vai áo cậu. Ethan mở cửa rộng hơn một chút.

“Vào đi.”

Căn phòng nhỏ, rất yên tĩnh. Một căn hộ tạm của ban tổ chức, đơn giản đến mức gần như trống trải. Một chiếc bàn, vài quyển sổ ghi chép và một cửa kính lớn nhìn xuống thành phố Auroria đang lấp lánh trong màn mưa.

Những giọt nước vẫn trượt dài trên mặt kính.

Ethan đóng cửa lại phía sau Cassian. Anh nhìn cậu một lúc, rồi hỏi:

“Mưa như vậy… sao em còn đến đây?”

Cassian đứng giữa phòng, tay vẫn chưa cởi áo khoác. Cậu nhìn ra cửa kính một giây, thành phố đêm trải dài phía dưới, ánh đèn xe kéo thành những vệt sáng mờ trong mưa. Tâm trí cậu hỗn loạn hơn cậu tưởng.

Cassian quay lại.

“Anh định tiếp tục như vậy ở trận chung kết à?”

Ethan hơi nhíu mày.

“Ý em là gì.”

“Ở bán kết, anh đã suýt thua.”

Cậu bước lại gần bàn một chút, đặt tay lên mép gỗ.

“Anh đang buông tay, đúng không?”

Không khí trong phòng lập tức nặng xuống. Ethan nhìn cậu, ánh mắt trầm xuống một chút.

“Em đến đây chỉ để nói chuyện này?”

Cậu nhìn thẳng vào anh.

“Anh từng là người chơi cờ nghiêm túc nhất em từng gặp. Anh từng không bao giờ để một nước cờ nào trôi qua vô nghĩa.” Giọng Cassian chậm lại. “Còn bây giờ thì sao.”

Một khoảng im lặng ngắn. Ethan dựa nhẹ vào cạnh bàn, khoanh tay.

“Em giỏi lên rồi.” Anh dừng lại một chút. “Em có thể vượt qua anh. Điều đó không có gì lạ. Nhưng đừng đến đây chỉ để lên mặt với anh, Cassian.”

Cassian đứng yên vài giây rồi cậu bật cười khẽ. 

“Lên mặt?” Cậu lắc đầu, như thể câu nói đó quá vô lý. “Em đâu dám thế?”

Ethan không trả lời. Ánh đèn ngoài cửa kính hắt vào làm gương mặt anh vừa rõ vừa xa. Cassian nhìn anh lâu hơn một chút rồi cậu thở ra, như quyết định cắt đứt tất cả những vòng vo trong đầu mình.

“Không.” Giọng cậu cao hơn một chút “Em không đến đây để lên mặt với anh.”

Ethan hơi nhướng mày. Cassian bước thêm một bước về phía anh. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân.

“Em đến để nói một chuyện.”

“Ethan, em – yêu – anh.”

Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa. Ethan hoàn toàn không nhúc nhích trong một giây. 

“Em yêu anh.” Cậu nhắc lại.

Những giọt mưa vẫn chảy dài trên mặt kính sau lưng Ethan, ánh đèn thành phố bị kéo thành những vệt mờ. Trong vài giây, anh chỉ đứng đó nhìn cậu, như thể câu nói vừa rồi không khớp với bất cứ điều gì anh từng nghĩ về Cassian.

Rồi ánh mắt anh thay đổi. Ngạc nhiên tan đi, nhường chỗ cho một thứ gì đó như là giận dữ.

“Cassian.” Giọng anh thấp xuống. “Em có biết mình đang nói gì không?”

Cassian không né tránh ánh mắt đó. “Biết.”

Ethan bật ra một tiếng cười rất ngắn, nhưng không hề vui vẻ. Anh quay người bước vài bước trong phòng, như thể cần khoảng cách để kìm lại điều gì đó đang dâng lên trong ngực.

“Em còn quá trẻ.” Anh nói, giọng đã bắt đầu gắt lại. “Cái em gọi là yêu đó chỉ là một kiểu thần tượng thôi. Em chơi cờ từ nhỏ, em nhìn thấy một người đi trước mình vài bước, rồi em nghĩ mình hiểu hết về người đó.”

Cassian lập tức phản ứng.

“Ethan, anh đừng nói như vậy khi chưa hiểu hết về em.”

“Vậy phải nói thế nào?” Ethan quay lại nhìn cậu. “Em nghĩ mình biết anh đến mức nào? Em biết gì ngoài vài ván cờ và vài buổi tập chung?”

“Đủ để biết trái tim em thuộc về anh.” Cassian bướng bỉnh tiến gần thêm một bước. 

Cậu đã cao hơn rất nhiều, chỉ một chút nữa là ánh mắt có thể nhìn ngang bằng ánh mắt anh.

Câu nói đó như châm thêm lửa.

“Không, anh không bị bệnh, anh chẳng cần tim em.” Giọng anh nặng xuống, mang theo một sự bực bội. 

Cassian không nói thêm gì nữa, cậu tiến tới rất nhanh, dùng cả hai tay ôm lấy gương mặt anh, vội vàng hôn anh.

Một cái hôn rất sâu, như thể cậu đã lấy hết can đảm của đời mình để hôn. Sau đó cậu buông anh ra và lùi lại, run rẩy nhìn những vụn sao đang rơi trong mắt anh.

“Không, Ethan, anh đang bị bệnh, anh cần tim em.”

Ethan sững sờ nhìn cậu, giọng anh càng giận giữ hơn.

“Một ngày nào đó em sẽ nhìn lại tối nay và nhận ra mình vừa làm chuyện điên rồ thế nào. Em sẽ lớn hơn một chút, Cassian, rồi em sẽ hiểu cái em gọi là yêu bây giờ chỉ là…”

“Anh sợ.” Cassian cắt ngang lời anh. Ethan ngừng lại. Hai người nhìn nhau qua khoảng không ngắn ngủi của căn phòng.

“Anh sợ.” Cassian lặp lại. 

Một tia giận dữ bùng lên trong mắt Ethan.

“Đừng vượt quá giới hạn.”

Cassian cười, nhưng nụ cười đó không có chút mềm mại nào. “Giới hạn? Anh đã bỏ qua nó trước rồi.”

“Anh không cần một thằng nhóc đến đây để…”

“Em không phải nhóc.”

Giọng Cassian cắt ngang anh, dứt khoát như một nước cờ quyết định. Cậu nhìn thẳng vào Ethan, ánh mắt kiên định đến mức gần như thách thức.

“Ethan.” Cassian nói chậm rãi. “Nếu anh không chơi tử tế trong trận chung kết…” Cậu dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp. “Em sẽ đè bẹp anh.”

Căn phòng im lặng.

“Và nếu anh thua, anh sẽ chẳng bao giờ còn nhìn thấy em nữa. Em thề đấy!”

Ethan không nói gì. Cassian đứng thêm một giây, như chờ đợi anh phản ứng, nhưng khi Ethan vẫn im lặng, cậu chỉ khẽ hít một hơi, quay người bước về phía cửa.

Tay cậu đặt lên tay nắm cửa. Cánh cửa mở ra, mang theo hơi lạnh và tiếng mưa từ hành lang rồi bị ngăn lại sau tiếng dập cửa mạnh.

Tiếng bước chân của Cassian vang xuống cầu thang bê tông, mỗi bước một xa dần. Trong căn phòng, Ethan đứng yên rất lâu. Trên bàn vẫn còn một chiếc cốc giấy đựng cà phê đã nguội. Anh cầm nó lên, siết chặt trong tay, đến khi lớp giấy mềm oặt và méo mó dưới lực bóp của anh.

Ethan thở ra một hơi nặng nề, rồi ném nó xuống bàn, âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng trống.

Anh bước đến bên cửa kính.

Bên ngoài, Auroria chìm trong mưa. Những con phố sáng đèn, xe cộ chạy chậm qua lớp nước loang loáng. Ở góc đường dưới tòa nhà, bóng Cassian đã nhỏ lại rất nhiều, chỉ còn là một dáng người mảnh giữa màn mưa.

“Và nếu anh thua, anh sẽ chẳng bao giờ còn nhìn thấy em nữa. Em thề đấy!”

Ethan đứng yên trước cửa kính, ánh đèn thành phố phản chiếu mờ trong đôi mắt anh. Câu nói ấy của Cassian cứ lặp đi lặp lại mãi.

 

Nhà thi đấu quốc gia của Auroria đã ồn ào suốt cả buổi chiều. Chung kết Cúp Quốc gia diễn ra theo thể thức đồng đội bốn bàn. Các kỳ thủ của hai đội ngồi thi đấu cùng lúc, mỗi ván thắng được một điểm, hòa nửa điểm, và tổng điểm của cả đội sẽ quyết định kết quả cuối cùng.

Ba bàn đã kết thúc. Trên bảng điện tử treo phía trên sân khấu, con số hiện lên rõ ràng: Aurora K.: 1.5. Obsidian: 1.5

Một bàn thắng, một bàn hòa, một bàn thua. Chỉ còn lại bàn số một. Toàn bộ trận chung kết, sau nhiều giờ thi đấu căng thẳng, cuối cùng dồn lại vào một ván cờ duy nhất.

Phóng viên bắt đầu thì thầm với nhau, máy ảnh hướng cả về phía bàn cờ cuối cùng. Một vài trang tin đã cập nhật nhanh trên mạng: 

“Chung kết Cúp cờ vua Quốc gia bước vào thời khắc quyết định.”

“Mọi thứ giờ phụ thuộc vào ván đấu giữa Ethan Cole và Cassian Vale.”

Hai cái tên được đặt cạnh nhau trong cùng một dòng tiêu đề. Ethan Cole – kỳ thủ chủ lực của Aurora K., người đã nhiều năm giữ vị trí hàng đầu của giải đấu.

Cassian Vale – ngôi sao trẻ của Obsidian.

Kinh nghiệm đối đầu với tham vọng. Một bên là người đã đứng ở đỉnh cao quá lâu, một bên là người đang cố leo lên vị trí đó.

Nhưng trong nhà thi đấu lúc này, tất cả những lời bình luận đó chỉ còn là tiếng ồn ở rất xa.

Bàn số một nằm giữa sân khấu. Cassian ngồi ở một bên, tay đặt lên mép bàn cờ. Ethan ngồi phía đối diện, ánh đèn trắng phản chiếu nhẹ trên mặt bàn gỗ.

Cassian khẽ cười.

“Em đã mơ về chuyện này từ khi em mười tuổi.”

Ethan hơi nhíu mày. Cassian nhìn xuống bàn cờ, rồi lại ngẩng lên nhìn anh.

“Và hôm nay em đã làm được.”

Ethan không nói gì ngay. Anh chỉ nhìn cậu, ánh mắt sâu và khó đoán.

Cassian tiếp tục, giọng chậm lại một chút.

“Anh hãy cho em thấy rằng em đã mơ đúng đi.”

Một giây im lặng. Ethan đặt tay lên quân cờ trước mặt.

“Đừng hối hận vì ước mơ của mình.” Anh nói.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →