Những ngôi sao ở Auroria

Chương 4: Anh còn nhớ em không?

admin 30/06/2026 60 lượt xem

Ethan nhìn cậu thêm một lúc. Điều khiến anh nhíu mày không phải nước đi vừa rồi, cũng không phải tham vọng của một chàng trai mười tám tuổi mà là vẻ rực rỡ ấy. Thứ ánh sáng trong mắt cậu chưa từng tắt, dù sống ở tỉnh lẻ, dù không có tài trợ, dù vừa thua một ván cờ quan trọng nhất đời mình.

Anh từng có ánh mắt như vậy. Rất lâu rồi.

“Em sẽ quay về vùng ven chứ?” Ethan hỏi, giọng trầm hơn.

Cassian lắc đầu. “Em sẽ quay về nhưng em sẽ lại tới.”

Một khoảng lặng ngắn trôi qua, không hề nặng nề. Chỉ có hai người ngồi đối diện nhau giữa ánh đèn vàng, giữa những quân trắng đen đã ngã xuống.

Ethan dựa lưng ra sau, thở nhẹ một tiếng gần như không nghe thấy. 

“Nghỉ hè này em rảnh bao lâu?”

Cassian nhìn anh.

“Cả mùa.”

Khóe môi Ethan cong lên rất mờ, nhưng là nụ cười thật sự.

“Vậy thì đừng lãng phí nó.”

Ván cờ đầu tiên kết thúc như thế. Ethan thắng. Cassian rời khỏi phòng tập tối hôm đó, thoả mãn như chưa từng thua trận. Ethan nhìn theo bóng lưng cao gầy nhưng tràn đầy sinh khí của cậu khuất sau cửa kính, khẽ mỉm cười.

 

Một năm sau.

Mùa hè của Auroria lại bắt đầu bằng một cơn mưa. Nước mưa trượt dài trên những ô kính lớn của phòng tập cờ, làm thành những vệt sáng nhòe nhạt dưới ánh đèn vàng. Cassian đứng ngoài hiên một lúc khá lâu trước khi đẩy cửa bước vào. Vai áo cậu hơi ướt, vài sợi tóc sẫm màu dính nhẹ vào trán.

Mùi gỗ quen thuộc của những bàn cờ khiến cậu bâng khuâng. Có những nơi chỉ cần bước vào là ký ức sẽ trở về nguyên vẹn.

Bàn cờ ở góc phòng vẫn ở đó, và Ethan cũng vậy. Anh ngồi nghiêng người bên bàn, một tay chống nhẹ lên thái dương, ánh mắt dừng trên bàn cờ như thể cả thế giới chỉ còn lại những ô trắng đen trước mặt. Ánh đèn chiếu xuống mái tóc sẫm của anh, làm nổi lên đường nét sắc gọn nơi sống mũi và bờ vai rộng.

Cassian đứng yên ở cửa.

Một năm. Trong suốt một năm qua cậu đã tưởng tượng ra khoảnh khắc này không biết bao nhiêu lần. Nhưng khi thật sự nhìn thấy anh, tim cậu vẫn đập nhanh đến mức chính mình cũng thấy sửng sốt.

Cậu hít vào một hơi, bước đến. Ethan ngẩng lên, mắt chạm vào mắt cậu. Trong khoảnh khắc rất ngắn ấy, Cassian bỗng nhận ra mình đã nhớ gương mặt này nhiều hơn cậu nghĩ.

Cậu kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện anh, giống hệt như một năm trước.

“Anh còn nhớ em không?” Giọng cậu hơi có chút hồi hộp.

Ethan nhìn cậu vài giây, không vội trả lời. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt Cassian như đang quan sát một điều gì đó đã thay đổi, hay có lẽ là xác nhận một điều anh đã biết từ lâu.

“Anh nhớ em.” Ethan nói rồi bày nốt những quân cờ ra bàn, đưa tay ra ý bảo cậu ngồi xuống.

Cassian ngẩn ngơ mất vài giây. Cậu tháo balo, ngồi xuống ghế. Cassian đẩy quân tốt lên hai ô. Tiếng gỗ chạm bàn vang lên rất khẽ.

“Anh biết em đang ở đâu suốt một năm qua.” 

Cassian ngước lên. 

“Em thắng khá nhiều.” Anh nói.

Cassian bật cười khẽ, hơi cúi đầu nhìn bàn cờ để giấu đi cảm giác lạ lẫm vừa dâng lên trong lồng ngực. Vậy ra anh thật sự đã theo dõi. Cậu không phải chỉ là một cái tên thoáng qua trong trí nhớ.

Cassian đưa tay đi một nước cờ, chậm rãi hơn bình thường. Cậu nhận ra mình đang cố kéo dài từng khoảnh khắc ở đây, từng nước cờ, từng câu nói, chỉ để được ngồi đối diện anh lâu hơn.

“Em cũng thắng vài giải tư nhân. Tiền thưởng rất lớn.”  Ethan nhìn bàn cờ, tiếp tục đi.

Cassian khẽ thở ra, chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn anh.

“Vậy chắc anh cũng biết… em có đủ tiền trả học phí.”

Ethan nhướng mày rất nhẹ. Cassian đặt quân cờ xuống, mắt vẫn nhìn anh.

“Thậm chí…” cậu nói chậm lại, “còn có thể mời anh đi ăn một bữa.”

Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua giữa hai nước cờ. Bên ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi đều. Ethan khẽ cười.

Cassian nhìn thấy nó. Và trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng nhận ra một điều rất rõ ràng, anh cười rất đẹp, là nụ cười trong giấc mơ của cậu, mang theo cả sự hoảng loạn của cậu trong suốt một năm dài. 

Mưa ngoài cửa kính vẫn rơi đều, những giọt nước chảy thành vệt dài trên mặt kính, làm ánh đèn trong phòng nhòe đi thành những dải vàng dịu.

Bàn cờ chỉ còn vài quân.

Cassian chống nhẹ khuỷu tay lên bàn, mắt chăm chú nhìn thế cờ. Tim cậu đập nhanh hơn bình thường, không hẳn vì căng thẳng mà vì Ethan đang ngồi đối diện, gần đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng thở của anh.

Cassian khẽ thở ra, ngón tay xoay nhẹ quân hậu trong tay rồi đặt nó xuống vị trí cũ.

“Chắc là… hòa rồi.”

Ethan nhìn bàn cờ thêm một lần nữa, rồi anh gật đầu.

“Ừ.” Chỉ một âm thanh rất nhẹ.

Ethan bắt đầu thu lại các quân cờ. Những ngón tay dài của anh lướt qua mặt bàn gỗ, nhặt từng quân một cách chậm rãi.

“Đi ăn cùng nhau nhé?” Cassian nói, như thể cậu thu hết can đảm cả đời mình để mời thần tượng đi ăn tối.

Bàn tay Ethan khẽ dừng lại một chút rồi anh tiếp tục thu nốt những quân cờ rồi đứng dậy.

“Ừ. Anh biết một chỗ rất tuyệt.”

Bên ngoài, mưa vẫn chưa dứt, nhưng đã nhẹ hơn lúc trước.

Cassian đứng dậy theo anh. Cậu khoác lại áo, lòng vẫn còn một chút ngỡ ngàng vì mọi chuyện diễn ra dễ dàng hơn cậu tưởng. Cậu đã nghĩ Ethan sẽ từ chối hoặc ít nhất cũng do dự lâu hơn.

Hai người bước ra khỏi phòng tập. Không khí ngoài hành lang mát lạnh vì mưa. Ethan đi trước nửa bước, dáng người cao và thẳng, bước chân cô độc như thể anh đã quen với những buổi tối thế này từ rất lâu.

“Xa không anh?” Cassian hỏi.

“Không,” Ethan đáp. “Đi bộ được.”

Họ rẽ ra con phố phía sau khu thể thao của trung tâm. Mưa rơi lất phất, ánh đèn đường vàng nhạt phản chiếu trên mặt đường ướt thành những vệt dài. Thành phố buổi tối sau cơn mưa có một mùi rất riêng, mùi nhựa đường ẩm, mùi bánh mì nướng từ những quán nhỏ còn mở cửa, và tiếng xe thưa dần.

Cassian đi bên cạnh Ethan, thỉnh thoảng liếc nhìn anh. Cậu không nói nhiều, anh cũng vậy, nhưng cảm giác rất thoải mái, như họ đã quen nhau từ lâu, chỉ là mới gặp lại.

Đi qua hai dãy phố, Ethan dừng lại trước một quán nhỏ nằm ở góc đường. Biển hiệu gỗ treo trên cửa đung đưa nhẹ trong gió. Ánh đèn ấm áp hắt ra từ khung cửa kính lớn.

Bên trong không đông, chỉ vài bàn khách, tiếng nhạc jazz nhẹ vang lên từ chiếc loa cũ treo gần quầy bar.

Cassian nhìn quanh. Quán không sang trọng, nhưng ấm cúng một cách dễ chịu. Những bức ảnh đen trắng treo trên tường, bàn gỗ cũ, mùi bánh mì nướng và bơ tan trong không khí.

Ethan kéo ghế cho cậu ngồi rồi mới ngồi xuống đối diện. Một cuốn thực đơn bìa da sẫm màu nằm sẵn trên bàn. Anh đẩy nó về phía Cassian.

“Chỗ này không lớn,” Ethan nói, “nhưng đồ ăn rất ổn.”

Cassian mở thực đơn ra, nhưng thật ra cậu đọc khá chậm. Một phần vì món ăn toàn những cái tên cậu chưa quen, phần khác vì cậu vẫn chưa hoàn toàn tin rằng mình đang ngồi ăn tối với Ethan.

Ethan nhìn vẻ mặt lúng túng của cậu, khóe môi hơi cong lên.

“Để anh giới thiệu cho em vài món.”

Anh nghiêng người một chút, ngón tay chỉ vào thực đơn.

“Ở đây nổi tiếng nhất là bò bít tết nướng than. Họ ướp thịt với muối biển và tiêu đen rồi nướng rất chậm, bên ngoài xém nhẹ nhưng bên trong vẫn mềm.”

Anh dừng lại một chút.

“Ăn kèm với khoai tây nghiền và bơ tỏi. Khá đơn giản nhưng rất ngon.”

Cassian nghe mà thấy bụng mình bắt đầu đói thật.

“Còn món này,” Ethan lật sang trang khác, “cá hồi áp chảo. Da giòn, thịt cá rất ngọt. Họ ăn kèm với sốt chanh và thì là.”

Cassian chống tay lên bàn, nhìn anh.

“Nghe anh giới thiệu mà em thấy thèm rồi.”

Đúng lúc đó người phục vụ mang nước đến. Ethan gọi hai phần bò bít tết và thêm một đĩa bánh mì nướng bơ tỏi.

“Anh nghĩ em sẽ thích món này?” Ethan hỏi. 

Cassian gật đầu, nhưng ánh mắt lại đang dừng ở gương mặt Ethan dưới ánh đèn vàng ấm của quán. Ngoài bàn cờ, anh trông gần gũi hơn rất nhiều.

Không lâu sau, món ăn được mang ra. Đĩa bít tết đặt xuống bàn tỏa ra mùi thơm đậm đà của thịt nướng. Miếng thịt dày được cắt vừa phải, bề mặt cháy xém nhẹ, lớp nước thịt óng ánh dưới ánh đèn. Bên cạnh là khoai tây nghiền mịn như kem, phủ một lớp bơ vàng đang tan chậm. 

Cassian nhìn đĩa thức ăn trước mặt, gần như bật cười.

“Em bắt đầu thấy mời anh đi ăn tối là một quyết định nguy hiểm rồi.”

Ethan nhướng mày.

“Vì sao?”

Cassian cầm dao nĩa, vẫn cười.

“Vì anh chọn toàn món khiến em muốn quay lại đây lần nữa.”

Ethan cắt một miếng thịt.

“Thế thì tốt.”

Anh ngẩng lên nhìn Cassian.

“Như vậy em sẽ còn lý do để mời anh ăn tiếp.”

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →