Những ngôi sao ở Auroria

Chương 3: Và em đã đến

admin 30/06/2026 60 lượt xem

Hai ngày sau, Cassian xin nghỉ làm thêm mùa hè.

“Về quê à?” Bạn cùng phòng hỏi.

Cassian lắc đầu.

“Lên trung tâm.”

Trung tâm Auroria, nơi những giải đấu lớn được tổ chức, nơi liên đoàn cờ vua đặt trụ sở, nơi có phòng tập mà paparazzi từng chụp được bóng lưng Ethan.

Cassian nhét vào balo bộ cờ gỗ quen thuộc và một tập poster đã hơi nhàu. Cậu không ảo tưởng sẽ dễ dàng gặp được anh, nhưng nếu Ethan đã biết tên cậu, nếu anh đã theo dõi, thì lần này, Cassian không muốn chỉ đứng ở vùng ven nữa.

Con tàu điện lao về phía trung tâm thành phố. Những tòa nhà kính phản chiếu ánh nắng như mặt bàn cờ khổng lồ.

Cassian hít sâu.

Tám năm trước, cậu nói muốn ngồi đối diện anh. Bây giờ, ít nhất cậu đã đủ tư cách để gõ cửa.

Trung tâm Auroria không giống vùng ven, nó ồn ào, chói sáng và quá nhanh. Cassian đứng trước tòa nhà kính nơi đặt một trong những phòng tập cờ vua lớn nhất thành phố. Biển hiệu kim loại phản chiếu bầu trời xám, chữ bạc lạnh lẽo và xa cách.

Cậu đã hỏi thăm ba lần mới tìm được đúng chỗ.

“Ethan Cole có ở đây không?”

“Không biết.”

“Phòng tập tư nhân, không mở cửa tự do.”

“Muốn đăng ký thì gửi email.”

Cassian không gửi email. Cậu đứng chờ.

Buổi sáng, trời âm u, đến trưa thì mưa bắt đầu rơi. Lúc đầu chỉ là những hạt nhỏ như bụi nước. Cassian vẫn đứng, balo đeo một bên vai, tay đút túi áo khoác. Người ra vào tòa nhà nhìn cậu vài lần rồi thôi.

Mưa nặng dần, nước chảy thành vệt trên mặt kính làm hình ảnh bên trong mờ nhòe như một ván cờ chưa rõ thế trận.

Cassian nghĩ đến thị trấn của mình, nghĩ đến ba con dốc, nghĩ đến những buổi chiều ngồi một mình trước bàn cờ khi trẻ con cả xóm đang đá bóng.

Chờ đợi vốn là chuyện cậu giỏi nhất.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Áo khoác ướt sũng, tóc dính vào trán, giày thấm nước lạnh ngắt.

Bảo vệ bước ra mái hiên, cau mày:

“Cậu tìm ai?”

Cassian nuốt khan. “Ethan Cole.”

“Anh ấy không tiếp khách.”

“Tôi không phải khách.”

“Vậy là gì?”

Cassian nhìn lên tòa nhà kính cao vút, nơi ánh đèn bắt đầu bật lên từng tầng.

“Tôi là người muốn đấu với anh ấy.”

Bảo vệ bật cười như nghe chuyện trẻ con.

“Ở đây ngày nào cũng có người muốn thế.”

Cassian gật đầu. “Vâng. Nhưng tôi vẫn sẽ đợi.”

Mưa xối xả hơn. Chiếc balo nặng trĩu, bên trong là bộ cờ gỗ và một xấp poster đã cũ. Cassian không biết mình đang hy vọng điều gì, một phép màu hay chỉ là một ánh nhìn từ sau lớp kính kia?

Khoảng bốn giờ chiều, cửa tự động mở ra. Một nhóm người bước ra trước, hình như là huấn luyện viên, vài tuyển thủ trẻ, tiếng cười nói vang lên rồi tản đi.

Cassian vẫn đứng đó đến khi cánh cửa mở lần nữa, lần này chỉ có một người. Anh đội mũ lưỡi trai đen, áo hoodie xám, tay cầm túi đựng bàn cờ chuyên dụng. Dáng người cao, vai rộng, bước đi chậm rãi. Cassian nhận ra ngay cả khi chưa nhìn thấy mặt.

Tám năm ký ức không cho phép cậu quên gương mặt ấy.

Ethan.

Anh bước xuống bậc thềm, định rẽ sang phải thì dừng lại, có lẽ vì thấy một bóng người đứng dưới mưa đến mức khuôn mặt tái nhợt vì lạnh, có lẽ vì ánh nhìn kia quá trực diện.

Ethan kéo mũ xuống thấp hơn một chút, nhưng vẫn nhìn.

Cassian tháo balo khỏi vai, nước mưa nhỏ giọt từ tóc xuống cổ áo, tim đập mạnh đến mức tai ù đi.

Cậu bước lên một bước.

“Chào anh.”

Ethan im lặng vài giây.

Gần hơn, Cassian thấy rõ khuôn mặt anh, đường quai hàm sắc nét hơn trên tivi, khóe mắt có một nếp nhỏ khi anh nheo lại nhìn cho rõ. 

“Cậu đứng đây bao lâu rồi?” Ethan hỏi.

“Không lâu lắm.” Cassian nói dối. “Khoảng… vài tiếng.”

Ethan nhìn áo khoác ướt sũng của cậu rồi nhìn balo.

“Cậu là phóng viên?”

“Không ạ.”

“Người hâm mộ?”

Cassian lắc đầu.

“Em là Cassian.”

Mưa dường như nhỏ lại trong một nhịp. Ánh mắt Ethan thay đổi rất khẽ, Cassian như ngừng thở.

“Em đến đây làm gì?” Anh hỏi.

Cassian hít sâu. Câu trả lời đã nằm trong lòng cậu suốt tám năm.

“Em muốn gặp anh.”

Anh nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt xuyên qua màn mưa. Gió thổi mạnh qua mái hiên, thành phố phía sau họ sáng lên từng tầng đèn.

“Quay về đi.” Anh nói.

“Thi đấu với em.” Cassian nói tiếp, giọng cậu run run. “Một ván. Nếu em thua, em sẽ quay về vùng ven. Nếu em thắng…”

Ethan nhướn mày nhẹ.

“Nếu em thắng?”

Cassian nhìn thẳng vào đôi mắt xám ấy.

“Thì anh đừng nói đến chuyện nhường sân như trên tivi ấy.”

Mưa rơi chậm lại, như cả thành phố cũng đang nín thở. Ethan nhìn cậu thật lâu, rồi anh khẽ nghiêng đầu về phía cửa kính phía sau.

“Vào đi.”

Chỉ hai chữ nhưng với Cassian, đó là nước đi đầu tiên của một ván cờ mới.

Cánh cửa kính khép lại sau lưng họ, tiếng mưa bị chặn ở bên ngoài như thể thành phố vừa bị tắt âm. Bên trong phòng tập, ánh đèn vàng ấm phủ xuống những dãy bàn cờ xếp ngay ngắn. Không còn khán giả, không máy quay, không bình luận viên, chỉ có mùi gỗ mới và nhịp điều hòa đều đều trong không khí.

Ethan đặt túi xuống, tháo mũ lưỡi trai. Mái tóc nâu hơi rối sau một ngày dài, vài sợi rủ xuống trán khiến anh trông trẻ hơn tuổi hai mươi tám. Khi không có ánh đèn sân khấu chiếu thẳng, đường nét trên gương mặt anh mềm lại, nhưng sống mũi cao và quai hàm rõ ràng vẫn giữ nguyên vẻ sắc sảo. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện Cassian, động tác bình thản như thể đây chỉ là một buổi tập thông thường.

Cassian ngồi xuống sau anh vài giây. Áo khoác ướt đã được vắt qua lưng ghế, mái tóc đen còn đọng nước khiến vài lọn dính sát vào thái dương. Ở khoảng cách gần, Ethan nhận ra Cassian không giống những gì anh tưởng tượng qua màn hình. Cậu cao hơn anh nghĩ, cổ tay rắn rỏi và bàn tay dài, khớp xương rõ ràng. Gương mặt cậu sáng và sống động, đôi mắt xanh ánh lên thứ ánh sáng của người chưa từng bị thế giới làm mòn đi.

“Em đi quân trắng nhé!” Ethan nói, giọng trầm và thấp, không hề có vẻ ra lệnh mà chỉ như một lời đề nghị. Giọng nói ấy khi không qua micro, ấm hơn Cassian tưởng.

Cassian khẽ gật đầu. “Cảm ơn anh.”

Ethan đánh hời hợt. Cassian nhận ra điều đó sau mười lăm phút. Anh không dồn ép, không khóa chặt thế trận, thậm chí có vài khoảnh khắc anh dựa lưng ra sau ghế, ánh mắt rời khỏi bàn cờ để quan sát đối thủ nhiều hơn là tính toán. Nhưng dù hời hợt, những nước cờ của anh vẫn chính xác. Mỗi lần Cassian tưởng mình tìm được khe hở, Ethan đã nhẹ nhàng khép nó lại từ trước đó hai nước.

Cassian không bỏ cuộc. Cậu nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên bàn, ánh mắt tập trung đến mức hơi thở cũng chậm lại. Khi suy nghĩ sâu, môi cậu hơi mím lại, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má. 

Ethan nhận ra mình đang nhìn nhiều hơn mức cần thiết. Cậu bé tỉnh lẻ này không có vẻ gì là run rẩy trước anh. Không thần tượng, không sợ hãi, chỉ có một khát vọng trong veo và rực rỡ đến mức gần như chói mắt.

Đến trung cuộc, Cassian tung ra một nước táo bạo, hy sinh vị trí để mở đường tấn công. Ethan nhướng mày nhìn cậu trong tích tắc. Không phải vì nước đi đó quá cao siêu, mà vì nó liều lĩnh một cách đẹp đẽ. Anh chống khuỷu tay lên bàn, ngón tay khẽ chạm vào môi dưới, đôi mắt xám nhìn Cassian chứ không nhìn bàn cờ.

“Em luôn đánh như thế này à?” Anh hỏi.

Cassian cười nhẹ. “Nếu không thử thì làm sao biết mình tới đâu.”

Ethan nghe thấy hơi thở của cậu ở khoảng cách gần hơi rối loạn. Hình như anh nghe thấy nhịp tim của một người đang cháy hết mình.

Ván cờ kéo dài thêm hai mươi phút nữa. Ethan dần siết lại thế trận, từng bước một, như một người trưởng thành kiên nhẫn dạy cho kẻ trẻ tuổi biết thế nào là giới hạn. Đến tàn cuộc, anh chỉ còn một nước đơn giản để kết thúc.

Khi cả hai cùng vươn tay về phía quân hậu ở giữa bàn cờ, đầu ngón tay họ chạm khẽ vào nhau. Rất nhẹ, chỉ là da chạm da trong chưa đầy một giây, nhưng Cassian cảm thấy rõ nhiệt độ từ bàn tay anh. Tim cậu hoàn toàn mất nhịp khống chế.

Ethan cũng dừng lại một nhịp. Anh ngước lên, khoảng cách giữa họ đủ gần để thấy từng giọt nước còn sót lại nơi chân tóc Cassian. Đôi mắt xanh ấy không né tránh, không cụp xuống, chỉ nhìn thẳng như muốn nói rằng cậu chưa bao giờ bước lùi khỏi bàn cờ này.

Ethan đặt quân xuống. 

Cassian nhìn bàn cờ vài giây, rồi ngả lưng ra ghế. Cậu thua. Không phải thua vì may rủi, mà vì đối thủ ở một đẳng cấp khác. Nhưng thay vì thất vọng, ánh mắt cậu lại sáng hơn.

“Anh chưa đánh hết sức.” Cassian nói.

Ethan nhíu mày rất khẽ. “Em nghĩ vậy à?”

“Vâng. Nhưng như thế là đủ rồi.”

Đủ để biết khoảng cách, đủ để biết mình chưa chạm tới đỉnh, đủ để biết đỉnh ấy có thật.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →