Chương 2: Anh biết em tồn tại
Giải quận diễn ra trong một hội trường nhỏ, quạt trần kêu rè rè. Cassian thắng dễ dàng. Giải tỉnh tổ chức ở thành phố cách thị trấn gần hai trăm cây số. Cậu lần đầu tiên đi xe khách xa như vậy, ôm theo bộ cờ của mình như báu vật.
Lớp mười hai, trong khi bạn bè lo hồ sơ đại học, Cassian ngồi trước bàn cờ trong giải tỉnh, tim đập như trống trận. Cậu biết khoảng cách từ đây đến Auroria vẫn xa lắm. Nhưng lần đầu tiên, nó không còn là điều không thể.
Cassian vô địch tỉnh năm lớp mười hai, không phải kiểu thắng sít sao mà là thắng sạch, không cho đối thủ cơ hội suy nghĩ hay phản công.
Ba ván cuối cùng, cậu hạ những tuyển thủ từng đại diện tỉnh đi thi quốc gia bằng những nước cờ gọn gàng đến mức bình luận viên địa phương phải thốt lên:
“Cậu bé ấy không thuộc về nơi này.”
Báo tỉnh đăng một bài nhỏ xíu ở trang ba. Ảnh Cassian chụp trước phông bạt màu xanh, phía sau là dòng chữ “giải vô địch cờ vua cấp tỉnh lần thứ…” đã bong mép. Khi cậu chụp bức ảnh bài báo đăng lên trang cá nhân, dưới bài viết có đúng mười hai lượt thích.
Một tuần sau, mọi thứ trở lại như cũ. Không nhà tài trợ, không lời mời tập huấn. Thầy dạy toán thở dài: “Thầy có thể giới thiệu em lên liên đoàn, nhưng kinh phí… thầy không biết lấy đâu ra.”
Cassian hiểu. Tỉnh lẻ không nuôi nổi một giấc mơ lớn. Có những tối cậu ngồi trước bàn cờ, nhìn hai hàng quân xếp ngay ngắn mà cảm giác như mình đang nói chuyện một mình suốt nhiều năm.
Cassian chọn một trường đại học như bao học sinh khác. Không phải trường danh giá nhất, chỉ là một trường vừa phải, học phí vừa phải nhưng nằm ở vùng ven Auroria. Điều đó giúp cậu có cảm giác đến gần Ethan hơn.
Vùng ven cũng đã đủ gần ánh sáng.
Ngày lên đường, Cassian mười tám tuổi.
Thị trấn tiễn cậu bằng một buổi sáng nhiều sương. Mẹ nhét vào vali thêm mấy gói bánh khô. Ông Harris vỗ vai cậu, bảo: “Đừng bỏ cờ.”
Cassian không nói rằng cậu chưa từng nghĩ đến việc đó. Trong vali của cậu, ngoài quần áo và sách vở, còn có một tập poster được bọc cẩn thận trong túi nhựa.
Poster của Ethan. Không phải loại mua sẵn ngoài tiệm, là Cassian tự chọn ảnh, tự chỉnh màu, tự mang tiền tiết kiệm đi in.
Tấm lớn nhất chụp Ethan ở giải vô địch thế giới năm anh hai mươi mốt tuổi – năm anh giành huy chương bạc. Cassian đã tua đi tua lại trận chung kết đó ba lần.
Trong ảnh, Ethan mặc vest đen ôm gọn thân hình cao và gầy. Vai anh thẳng, cổ áo sơ mi mở một nút. Mái tóc nâu sẫm cắt gọn hai bên, phần mái hơi rũ xuống trán như chẳng buồn để ý đến máy ảnh. Ánh đèn sân khấu hắt xuống làm sống mũi anh sắc nét, đường quai hàm rõ ràng hơn cả khi còn mười tám.
Nhưng thứ khiến Cassian không rời mắt được là đôi mắt. Vẫn màu xám như vùng trời trước mưa trước bão, nhưng không còn sôi trào của tuổi mười tám nữa. Có gì đó sâu hơn và mệt hơn.
Cassian nhớ rất rõ hành trình của anh. Mười tám tuổi anh là thiên tài bùng nổ. Hai mươi mốt tuổi anh có huy chương bạc quốc tế. Hai mươi ba anh trắng tay cả mùa giải, bị loại từ vòng sớm. Báo chí viết: “Hiện tượng đã hết thời?”. Hai mươi bốn anh trở lại, vô địch quốc gia bằng chuỗi thắng không tưởng. Hai mươi lăm lại hụt hơi ở bán kết thế giới.
Ethan giống như một đường đồ thị không chịu nằm yên. Lên, xuống rồi lại lên.
Cassian thuộc từng con số Elo của anh qua từng năm. Thuộc cả những bài phỏng vấn hiếm hoi nơi Ethan trả lời ngắn gọn đến mức nhà báo phải tự thêm cảm xúc vào.
Nhưng hai năm nay, Ethan không xuất hiện ở bất kỳ giải quốc tế nào. Không vô địch, không thua, không phát biểu, chỉ là… biến mất.
Diễn đàn cờ vua đoán đủ kiểu: chấn thương tâm lý, mâu thuẫn liên đoàn, bệnh tật, giải nghệ bí mật. Không ai biết chắc.
Cassian từng phóng to một tấm ảnh chụp gần đây nhất của Ethan – ảnh paparazzi chụp lén bên ngoài một phòng tập ở Auroria. Anh mặc áo hoodie xám, tay đút túi, tóc dài hơn trước một chút. Không còn vest, không ánh đèn sân khấu, chỉ có bóng lưng cao gầy và bước chân rất nhanh.
Cassian nhìn tấm ảnh ấy thật lâu trên tàu. Cửa kính phản chiếu gương mặt cậu – mười tám tuổi, còn nguyên sự rực rỡ của thanh xuân.
“Anh đang ở đâu?” Cassian lẩm bẩm.
Con tàu lao về phía Auroria.
Thủ đô dần hiện ra ở cuối đường ray, những tòa nhà kính sáng lên như mặt bàn cờ khổng lồ. Cassian đặt tay lên tập poster trong vali.
Cậu không còn là cậu bé mười tuổi ngồi trước tivi nữa. Nhưng có một điều chưa từng thay đổi, cậu vẫn muốn ngồi đối diện anh, đối diện với đôi mắt màu xám như bầu trời trước cơn mưa có những áng mây vần vũ. Cậu thích ánh mắt đó vô cùng.
Trường Đại học Xây dựng nằm ở rìa phía tây Auroria. Không phải khu trung tâm với những đại lộ sáng đèn thâu đêm, mà là một khu đất rộng nhiều gió, bao quanh bởi nhà xưởng cũ và công trình đang xây dở. Buổi sáng, sinh viên ngành xây dựng như Cassian đội mũ bảo hộ đi thực tập ở công trường nhiều hơn là ngồi phòng lạnh.
Trường có câu lạc bộ cờ vua nhỏ xíu, nằm trong một phòng sinh hoạt chung cũ kỹ, quạt trần quay lạch cạch như hồi ở thị trấn.
Lần đầu Cassian bước vào, chủ nhiệm câu lạc bộ nhìn cậu từ đầu tới chân:
“Tân sinh viên?”
“Vâng.”
“Biết chơi chứ?”
Cassian mỉm cười. “Một chút.”
Ba tuần sau, không ai còn hỏi câu đó nữa. Cassian thắng giải nội bộ, thắng giao hữu với hai trường lân cận. Đến giải cờ vua sinh viên toàn thành phố, cái tên “Cassian Khoa Xây dựng” bắt đầu xuất hiện trên bảng xếp hạng với chuỗi thắng liên tiếp.
Báo sinh viên viết: “Tân binh năm nhất khiến loạt hạt giống cờ vua ngã ngựa.”
Có người gọi cậu là “cỗ máy tỉnh lẻ”. Có người bảo cậu đánh cờ như người đã trải qua mười năm thi đấu chuyên nghiệp.
Cassian vẫn giữ thói quen cũ, sau mỗi ván quan trọng, cậu nhắn tin cho mẹ:
“Con thắng rồi.”
Mẹ trả lời: “Ăn cơm chưa?”
Đường đến với Ethan vẫn xa lắm.
Giải sinh viên dù náo nhiệt cũng chỉ là một góc nhỏ trong thế giới cờ vua, Cassian biết rất rõ.
Mỗi khi nhìn lên bảng xếp hạng quốc gia, những cái tên quen thuộc vẫn ở đó, nhưng Ethan thì không. Hai năm rồi, anh không thi đấu quốc tế.
Một buổi tối đầu mùa xuân, Cassian đang ở phòng ký túc xá thì bạn cùng phòng hét lên:
“Cassian! Mau ra đây!”
Trên tivi phòng sinh hoạt chung đang phát một chương trình phỏng vấn đặc biệt. Ánh đèn sân khấu sáng rực, người dẫn chương trình cười chuyên nghiệp. Ngồi trên ghế đối diện là Ethan Cole.
Tim Cassian đập mạnh.
Ethan của hiện tại hai mươi tám tuổi. Tóc anh dài hơn trong bức ảnh paparazzi, vẫn màu nâu sẫm nhưng có vài sợi ánh lên dưới đèn như màu hạt dẻ. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu. Cổ tay lộ rõ gân xanh, bàn tay đặt yên tĩnh trên đầu gối – bàn tay từng làm cả khán phòng nín thở chỉ bằng một nước cờ.
Anh không còn quá gầy, trông trưởng thành và rắn rỏi hơn. Ánh mắt vẫn xám, trầm như mặt hồ sau bão.
Người dẫn chương trình hỏi:
“Anh có nghĩ mình sẽ trở lại đấu trường quốc tế không?”
Ethan im lặng vài giây. Cassian nghe rõ cả tiếng tim mình.
“Tôi nghĩ…” Ethan nói chậm rãi, “đã đến lúc nên nhường sân cho những người trẻ hơn.”
“Ví dụ như?” Người dẫn chương trình cười hỏi.
Ethan nhìn thẳng vào máy quay.
“Ví dụ như Cassian. Cậu ấy chơi rất tốt.”
Cả phòng ký túc xá nổ tung.
“Khoan đã, Cassian nào cơ?”
“Không phải Cassian khoa xây dựng của chúng ta chứ?”
“Ê, Cassian! Hình như anh ấy vừa nói tên mày kìa?!”
Cassian đứng bất động. Trên màn hình, Ethan tiếp tục:
“Tôi có xem một vài ván của cậu ấy. Cách xử lý trung cuộc rất táo bạo. Nếu tiếp tục, cậu ấy có thể đi xa.”
Không phải trùng tên, không phải ngẫu nhiên.
Là cậu.
Ethan biết cậu tồn tại.
Ethan đã xem cậu thi đấu.
Cassian cảm giác như cả mười năm kiên trì lặng lẽ bỗng được ai đó gọi tên giữa ánh sáng.
Cậu đứng đó, tiếng ồn ào xung quanh dường như trôi xa hơn, cậu cảm nhận được cổ họng mình khô đi, dòng chảy cay nóng làm mắt cậu đỏ lên.
Đêm đó, Cassian không ngủ.
Ký túc xá đã tắt đèn từ lâu. Ngoài cửa sổ, những ngọn đèn vàng ở vùng ven Auroria vẫn lặng lẽ cháy như những vì sao thấp. Cassian ngồi trên giường, laptop đặt trước mặt, màn hình phát lại đoạn phỏng vấn mà cậu đã xem không biết bao nhiêu lần trong vài tiếng vừa qua.
Lúc nhắc đến tên cậu, Ethan ngồi trên ghế, lưng thẳng, một tay đặt hờ lên đầu gối. Ánh đèn sân khấu rọi xuống mái tóc nâu sẫm, làm những sợi tóc ánh lên màu mật ong ấm áp. Khi nghe câu hỏi, anh không trả lời ngay. Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt xám trầm lại, như thể đang cân nhắc không phải câu chữ, mà là điều gì sâu hơn phía sau.
Tim cậu đập chậm lại, nhưng mạnh hơn, khiến cậu không biết cách nào dừng lại nhịp đập ấy. Còn điều gì khác nữa, không chỉ là một thần tượng, một tuyển thủ, Cassian thấy tim mình rung động.
Ngoài cửa sổ, gió đêm lướt qua những tòa nhà thấp của vùng ven. Auroria vẫn còn rất xa, nhưng lần đầu tiên Cassian cảm thấy khoảng cách ấy không còn mù mịt nữa. Ở đâu đó trong thành phố kia, Ethan Cole đã nhìn thấy cậu.
