Khoảng trời đơn phương

Chương 9: Tệp tài liệu chưa bẻ khóa

admin 29/06/2026 67 lượt xem

Gã vừa trở về nước sau mấy năm làm phóng viên thường trú ở nước ngoài. Hôm nay gã được “tái hòa nhập” tại toà soạn một tờ báo của ngành tư pháp. Gã đến tòa soạn ra mắt sếp mới và nhận trang thiết bị làm việc. Sau khi làm xong thủ tục “nhập gia”, gã mới có thời gian để quan sát.

Cả phòng có gần năm mươi phóng viên, mỗi người ngồi một ô riêng biệt và đều ngồi im lặng, gõ máy tính lách cách chẳng khác nào một xưởng chế tạo rô bốt với những chú rô bốt đang thao tác đồng điệu trên bàn phím. Chỗ ngồi ngay phía trước gã là một cô gái, không biết khuôn mặt thế nào, nhưng nhìn từ phía sau, gã chỉ thấy bờ vai mỏng, mái tóc cắt ngắn với những lọn so le chấm vai. Gã đang nghĩ, đó là kiểu của một cô nàng cá tính và góc cạnh. 

Gã ngọ ngoạy, gã e hèm, gã gây ra một vài tiếng động hy vọng cô gái kia quay lại. Gã hy vọng có thể gây chú ý với bất kỳ ai đó trong cái nơi kỳ cục này. Và gã đã được như ý. Cô quay lại, khó chịu nhìn gã. Bốn mắt chạm nhau, gã như bị dòng điện cao thế chạy khắp người, trong khi ánh mắt gã như bị hút vào đôi mắt ấy. 

Chỉ có vài giây thôi mà gã hồn siêu phách lạc, khi cô gái đã quay đi, gã bắt đầu thấy tim đập thình thịch. Gã ôm lấy ngực, tức thở. Gã thôi không ngọ nguậy trên ghế, thôi e hèm và thôi gây ra những tiếng động, gã đang nghĩ về khuôn mặt ấy, với khóe môi cong cong, mũi cao, đôi mắt sắc lạnh sâu không thấy đáy và hàng mi dài. Gã cảm giác cuộc đời gã sắp bắt đầu phải trả giá đắt cho những phút giây này. Gã sắp biết thế nào là sự tàn phá khủng kiếp của tình yêu sét đánh.

Tòa soạn nơi gã làm việc nằm trên một bán đảo nhỏ trong thành phố, tọa lạc trên vùng đất hình bán nguyệt của một cái hồ rộng mênh mông, lồng lộng gió. Nếu gã không phải là một nhà báo xuất sắc thì còn khuya mới được về làm việc ở nơi được mệnh danh là “miền đất hứa” của dân báo chí này. Và gã nghĩ, cô nàng thiên thần ngồi trước gã cũng là một trong những nhà báo có tiếng. Tự dưng gã thấy sảng khoái vô cùng. 

Nhưng gã chẳng hí hửng được lâu, vì chỉ đến chiều là gã đã điều tra được người vừa “bắt hồn” gã là giảng viên môn Tâm lý tội phạm công nghệ, hiện đang tập huấn nghiệp vụ cho toàn bộ phóng viên của tòa soạn. Và còn một điều khiến gã hơi thất vọng, cô hơn gã hai tuổi, không phải vì cô hơi “dừ” so với gã, mà gã bỗng dưng thấy mình thành một cậu bé vắt mũi chưa sạch trước cô. 

Ngày hôm sau, bọn gã vẫn tiếp tục học môn Tâm lý tội phạm do nữ giảng viên xinh đẹp giảng bài. Nghỉ giải lao giữa giờ, gã thấy cô bước ra phía máy pha cà phê, gã vội bám theo. 

“Chào cô, em nghĩ trong giờ học cô nhìn em nhiều hơn học viên khác, em hy vọng cô có tình cảm riêng với em”, gã nói với cô, tự cho rằng mình có khiếu hài hước với nụ cười quyến rũ của một tên thiếu nửa bán cầu não. 

Gã tưởng cô sẽ mỉm cười với gã bởi lời bông đùa dễ chịu ấy, nhưng không, cô lấy cà phê xong, lại nhỡ tay… đánh đổ xuống đất, và đương nhiên cà phê bắn đầy giầy gã và cả cái gấu quần được là phẳng phiu còn in rõ đường li cứng cựa. Kinh nghiệm của một gã trai từng trải cho thấy, cô cố tình. Trong khi đó, cô thản nhiên lấy ly cà phê khác từ máy pha, nói với gã: “Giầy cậu ướt hết rồi kìa, nên thay đôi mới cao hơn đi!”. Cô bỏ ra một góc, nhâm nhi cà phê như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Gã nhìn đôi giày loang lổ cà phê mà cục tức dâng lên tận cổ. 

Thay đôi giày mới cao hơn ư? Chiều cao của gã những một mét bảy mươi tám, còn cao hơn cô hẳn một cái đầu. Cô ám chỉ gã… chỉ là một tên não ngắn, tứ chi phát triển à?

Gã chưa từng chùn bước trước gái đẹp, cũng chưa từng thất bại khi tán tỉnh con gái, ấy vậy mà chỉ mới buông lời đã bị chơi một vố đau. Gã nhìn quanh, thấy một vài ánh mắt vội quay đi, một vài cái cười tủm tỉm của mấy người đồng nghiệp mới. Gã đâu biết, chẳng ai dám dây vào cô, trừ gã. Thậm chí họ còn đang nghĩ trong đầu rằng gã là một kẻ có mắt mà không có tròng, có não chỉ để làm cảnh.

Gã cũng là một kẻ ngang bướng, cố chấp. Cô càng tỏ ra cứng rắn, lạnh lùng, gã lại càng phải lấn tới, công khai tán tỉnh cô. Gã tìm mọi cách từ lãng mạn cho đến “củ chuối” nhất để tận thu sự chú ý của cô. Khóa học đã qua được hai tuần mà chưa lần nào gã được cô đáp lời một cách tử tế. Gã “đỉa đói” đến nỗi, tất cả các phóng viên trong tòa soạn đều biết gã đang yêu đến điên cuồng. 

Trong tòa soạn có một phòng tập thể hình để các phóng viên rèn luyện sức khỏe. Sáng nào gã cũng cố tình đến sớm để tập. Sau đó, gã vờ như vô tình bước ra với áo may ô, cổ vắt một chiếc khăn trắng khoe làn da màu lúa mạch. Thân hình gã tưởng như rất gầy lại được bao bởi một lớp cơ tuyệt đẹp, bụng hiện rõ tám mũi cơ rắn chắc, cạp quần trễ xuống hở ra đường v-cut gợi cảm. Các nữ phóng viên trong tòa soạn lần đầu nhìn thấy gã thì rú lên: “Mẹ ơi, đây là định làm cho người ta bỏng mắt, đốt người ta thành tro, dìm người ta chết chìm trong dòng dung nham nóng rẫy à?”. Cô chỉ liếc gã một cái rồi quay đi. Cách này không được, cách kia không xong, gã thì như ngồi trên lửa mà khóa học thì cứ vùn vụt trôi đi đến gần hết giáo trình. 

Gần hết khóa học là buổi phân tích về thiết bị phát hiện nói dối do một chuyên gia trong ngành tư pháp chủ trì. Và để minh chứng ngay trong tiết học, chuyên gia đề nghị tất cả các phóng viên phân tích tại chỗ. Lần lượt học viên được gắn máy phát hiện nói dối và những người khác đặt câu hỏi, sau đó xem kết quả phân tích. Không biết có phải vụ tán tỉnh giảng viên của gã quá đình đám hay không mà mới bước vào vị trí gắn thiết bị lên người, gã đã nhận được hàng loạt câu hỏi của các học viên khác:

“Cậu yêu giảng viên môn Tâm lý tội phạm công nghệ phải không?”. Gã trả lời: Đúng. Máy phân tích: Nói thật.

Gã đưa mắt nhìn cô, khuôn mặt cô không biểu cảm, chỉ có vầng sáng sắc lạnh trong ánh mắt và dáng điệu bất khả tấn công dưới mọi hình thức. Sau khi trắc nghiệm đến học viên cuối cùng, chuyên gia nói với cô: “Đồng chí giảng viên cũng nên thử đi, cho họ thấy chúng ta có thể đánh lừa được chiếc máy này!”. Cô bước lên và gắn thiết bị nối áp.

“Cô đã có bạn trai?”. “Chưa có”. Máy phân tích: Nói thật.

“Cô thích học viên của tòa soạn phải không?”

Cô không thể ngờ lại bị đặt câu hỏi như thế vào lúc này, cô định bước xuống thì chuyên gia đã nói: “Đồng chí giảng viên, cô phải trả lời câu hỏi này!”. Cả lớp học yên lặng, chỉ có tiếng máy kêu dè dè, và nếu có ai để ý kỹ sẽ thấy khuôn mặt cô ửng đỏ. Một vài giây im lặng đến nghẹt thở, đến không khí cũng dường như bị đóng băng. 

“Không, tôi không thích!”. Cô trả lời. Máy phân tích: Nói dối.

Một tiếng ồ đồng thanh thốt lên khiến cô hơi đỏ mặt. Cô bình tĩnh gỡ bỏ thiết bị trên người và đi ra ngoài. Nhưng ráng đỏ trên khuôn mặt cô không thoát khỏi ánh mắt như cú vọ của gã. Gã cười thầm trong bụng và lập tức bám theo cô.

Cô đi bộ ra phía bờ hồ, nơi có hàng liễu xanh rủ bóng giữa trưa hè. Không biết trong lòng nghĩ gì mà cô lại tung chân đá vào đám lá khô một cách vô cùng bực tức. Những chiếc lá bay lên cao thành vòng nhỏ rồi rơi xuống lả tả. Từ trước đến nay gã chỉ thấy cô bình tĩnh, lạnh lùng và xa cách, chưa từng thấy cô kích động như thế bao giờ. Gã đứng lặng một chút rồi quyết định bước ra. Cô nhìn thấy gã nhưng vẫn coi gã như vô hình.

Gã đứng sóng vai với cô bên hàng liễu. Mặt hồ sóng sánh in bóng gã và bóng cô, một cao một thấp. 

“Đồng chí giảng viên, cô có nhận ra cô đã đối xử với bản thân mình bất công thế nào không?”, gã bắt chuyện.

Cô không trả lời gã, vẫn luôn là thái độ lạnh lùng này mỗi khi gã dở trò tán tỉnh. Còn gã, dù biết trong mắt người ta mình chỉ là một tên ấu trĩ, nhưng gã vẫn không bỏ cuộc. Gã lại nói: “Mái tóc của cô ngắn và khô cứng, để tố cáo cô tự khiến bản thân mình chai sạn. Ánh mắt cô luôn lạnh và dữ dằn, nó tố cáo cô khiến bản thân mình vô cảm với cuộc sống. Khóe miệng cô luôn cau lại sau mỗi câu nói và ít khi mỉm cười, nó tố cáo cô đã làm bản thân mình chia cách với niềm vui. Bờ vai cô mỏng và gầy, tố cáo cô không tự chăm sóc bản thân, và cả khuôn mặt đầy vẻ ngang ngạnh, trắc ẩn đó che dấu cô là kẻ hèn nhát, không dám đối diện với cảm xúc của bản thân mình. Cô luôn bắt đầu một ngày mới bằng mảnh vỡ của ngày hôm qua…”

Gã chưa nói hết đã thấy mình… đo đất. Cô vừa ra tay bằng một cú ra đòn tốc độ, quật ngã gã, một tên cao to gần gấp đôi mình. Gã thất thần nằm ngửa mặt nhìn đám lá liễu khô vàng rơi lả tả vào mặt. Cô đứng dạng chân hai bên sườn gã, từ trên cao nhìn xuống gã bằng ánh mắt như nhìn một vật chết:

“Nếu cậu còn tiếp tục nói nhảm, tôi đảm bảo lần tới cậu sẽ nằm ở đáy hồ!”

Gã chưa bao giờ nhìn cô ở góc độ này, gã bỗng thấy “mặt tối” của cô thật đáng kinh ngạc. Cô ở ngay trên gã nhưng gã lại cảm thấy tiếng nói của cô giống như xuyên qua khe hở của thời gian, vượt qua trùng trùng lớp sóng của hồ nước, thấm qua không khí nóng bỏng, đi vào màng nhĩ của gã, gây ra một trận chấn động, xuyên thẳng vào tim gã.

Gã bất giác đưa tay về phía cô, như thể đang sống ảo. Cô không những chẳng kéo gã dậy mà còn dơ chân đạp thẳng vào một bên đùi gã, khiến gã cong người lên vì đau. Cô cứ thế quay lưng đi thẳng vào lớp học.

Đợt tập huấn kết thúc và hắn không còn bất cứ cơ hội nào để tiếp cận với cô lần nữa. Cô đã cố tình lẩn tránh gã trong khi các phóng viên thì không ngớt xì xào về bài “trắc nghiệm” nói dối hôm nào. Sự xa cách khiến gã rơi vào cảnh thất tình toàn tập. Giá như có một cơ hội dù nhỏ xíu, nhất định gã sẽ nắm bắt lấy… Nhưng cô thật sự đã biến mất.

Mấy tháng sau…

Một ngày mùa đông, gã đang đánh vật với bài vở thì nhận được một cú điện thoại của cô. Gã tưởng mình bị hoa mắt. Nhưng đó quả thật là cô. Cô cần gã giúp cô điều tra một nhóm tội phạm công nghệ qua mạng. 

Tim gã đập như trống trận, cơ hội đến bất ngờ khiến gã choáng váng. Sau khi nghe cô nói sơ qua về vụ việc, gã vội nói: “Vậy cô mời tôi ăn cơm trưa nhé!”. Cô im lặng. Gã vội lật mặt: “Thế thì chắc là cô không mời tôi rồi, tôi sẽ mời cô ăn trưa vậy!”

Cô lạnh lùng nói: “Đợi khi nào cậu giúp tôi xong, tôi sẽ mời cậu ăn cơm!”

“Được tôi, tôi sẽ giải quyết trong vòng hai ngày. Cô gửi tài liệu qua email cho tôi được chứ?”, gã nắm chặt cô không tha.

“Được, nhưng tệp cuối cùng là bằng chứng bị mã hóa, tôi cũng không thể làm gì được. Nếu cậu có thể…”, cô nói.

“Không vấn đề! Bẻ khóa là nghề của tôi”, gã vội vàng xác nhận.

Sau khi nhận được tài liệu của cô, gã bắt đầu xem. Gã mở tệp tài liệu thứ nhất, là những thông tin về vụ án với nhiều tình tiết khó lý giải. Tệp thứ hai, thứ ba, thứ tư là ảnh chụp một số bài báo đã đưa tin từ hai mươi năm trước về vụ án khác, được cho rằng có liên quan đến vụ án lần này. Tệp thứ năm, thứ sáu là hai bài báo tiếng Đức phân tích về loại hình tội phạm này. Còn tới mười tệp tài liệu nữ chưa mở, mắt gã hoa lên. Đây là một vụ án lớn, nếu không thể giải quyết ở bên hình sự thì một phóng viên điều tra như gã có thể làm gì?

Gã lần lượt mở gần hết các tệp tin và đọc lướt qua, cảm thấy bữa cơm trưa với cô cứ xa dần. Không những thế gã còn bị mất mặt vì không thể tìm ra cách giải quyết vấn đề. Cô đúng là một kẻ khó nhằn.

Hai ngày hai đêm, thời gian cứ thế trôi đi, gã gác lại mọi đề tài để tìm ra một mắt xích trong hồ sơ mà cô đưa. Cuối cùng, gã cũng nhận ra nhiều tình tiết khá phi lý trong toàn bộ vụ án. Có thể cô đang đi lạc hướng? Có thể các vụ án này không hề liên quan đến nhau, giống như người ta vẫn nhầm lẫn bởi có chấp niệm “cùng một kiểu tội phạm”? Có lẽ, gã phải gặp trực tiếp để bàn luận thêm với cô.

Ba giờ sáng, gã ngồi như pho tượng nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi những con chữ nhảy múa điên đảo. Gã nhấn vào tệp cuối cùng một cách uể oải. Đây là tệp tài liệu mà cô nói với gã vẫn chưa bẻ khóa được. Gã bắt đầu chạy một chương trình bẻ khóa với thật ít hy vọng. Nhưng kỳ lạ thay, chỉ chạy một lần lập tức tệp tài liệu đã hiện ra trước mắt. Chỉ vỏn vẹn có một file ảnh. 

Gã vội vã mở ra với hy vọng tìm được nút thắt của vụ án. Một dòng chữ đập vào mắt gã: “Tên ngốc, cuối cùng cũng lừa được cậu rồi! Cái này là để trả thù cậu tội dám “đọc vị” tôi. Nhưng phải thừa nhận cậu nói đúng. Tôi đã luôn bắt đầu một ngày mới bằng mảnh vỡ của ngày hôm qua. Bây giờ là lúc tôi bắt đầu một ngày mới bằng hy vọng của ngày hôm nay. Nếu cậu còn thích tôi, thì hãy chấp nhận tôi. Nếu cậu không còn thích tôi, thì coi như chưa mở tệp tài liệu này”.

Đọc xong, gã liền thả người rơi từ trên ghế xuống sàn nhà. Gã nằm thẳng cẳng. Tim gã dường như bị quá tải bởi dòng cảm xúc tràn qua như thủy triều. Mãi sai, gã mới cầm điện thoại gọi cho cô. Bấy giờ trời còn chưa sáng.

Gã nghe thấy tiếng cô cười, giòn tan như tiếng băng nứt vỡ, tưởng tượng khuôn mặt lạnh lùng của cô như mặt băng vừa bị ánh trăng quét qua, rực rỡ đến mê người. Cô nói trong tiếng cười giòn tan ấy: “Dậy đi ngắm mặt trời lên với tôi đi! Còn ở đấy mà cười ngu cái gì?”.

0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →