Tôi đổi đối tượng cưa rồi

Chương 1: Chúng ta cùng thích cô ấy

admin 30/06/2026 55 lượt xem
Chương trước Danh sách chương Chương sau

“Tao bảo mày tránh xa cô ấy ra.”

“Còn mày? Tưởng cưa được người ta à?”

“Tao không cưa nữa.”

“Mày không cưa, tao là chó.”

“Tao đổi đối tượng cưa rồi.”

Hàn Mục Trạch nheo mắt. “Ai?”

Tô Cảnh Nhiên nhún vai. “Mày.”

Một giây im lặng.

Rồi một cú đấm thẳng mũi.

Tô Cảnh Nhiên đưa tay lên lau máu, khẽ liếm mép.

“Ừ. Cảm giác cũng không tệ lắm.”

Cả lớp nín thở. Giáo viên vừa bước vào, đứng hình.

Hai đứa, một đấm, một cười. Đẹp trai như phim học đường Nhật, nhưng thần kinh như truyện tranh Hàn.

Tô Cảnh Nhiên ngồi thừ ra, khăn giấy đẫm máu mũi, lần đầu tiên hắn kinh ngạc với chính mình vì không vung tay đấm lại Hàn Mục Trạch. Hàn Mục Trạch hình như cũng hơi kinh hỉ khi thấy hắn chỉ ngồi xuống lau máu mũi mà không dần cậu ta như tương.

Một nhóm bạn nhanh chóng kéo Hàn Mục Trạch ra ngoài, biết đâu Tô Cảnh Nhiên đổi ý lại lao vào tẩn cậu ta ra bã.

Tô Cảnh Nhiên cười tự giễu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng Hàn Mục Trạch đang bị kéo ra hành lang.

Cảnh tượng hôm nay y như một thước phim quay chậm. Một nắm đấm, một câu tỏ tình và một lớp học chết lặng.

Đáng ra mày không nên nói, nưng mày lại nói, tệ hơn, mày nói thật.

Cảnh Nhiên lại cười khẩy. Hắn vốn là đứa không thích đùa, cũng chẳng biết tán gái. Nhưng cái trò cạnh tranh thầm lặng giữa hai đứa bắt đầu từ năm ngoái, khi Tiêu Kha Lam cười với cả hai cùng một lúc.

Kể từ đó, hắn và Hàn Mục Trạch như hai cực nam châm trái dấu, hút nhau bằng đủ kiểu khịa:

Ai nộp bài đúng giờ hơn?

Ai chạy thể dục nhanh hơn?

Ai được cô chủ nhiệm gọi tên nhiều hơn trong tiết tiếng Anh?

Và ai có nhiều lần “tình cờ” đứng gần Tiêu Kha Lam hơn?

Không ai nói rõ là đang tán cô ấy, nhưng thằng nào cũng ngầm đánh dấu chủ quyền bằng ánh mắt. Tô Cảnh Nhiên nhớ có lần Hàn Mục Trạch nhìn mình chằm chằm rồi hất cằm về phía Tiêu Kha Lam:

“Mày dẹp đi. Cô ấy không phải gu của mày.”

“Thế gu tao là gì?” Tô Cảnh Nhiên hỏi lại, nửa thật nửa đùa.

“Biết đâu lại là tao đấy!”

Câu nói ấy bỗng lặp lại trong đầu hắn, sau cú đấm hôm nay. Chỉ khác là lần này, Tô Cảnh Nhiên mới là người nói thật.

“Tao đổi đối tượng cưa rồi. Là mày.”

Tiếng cửa bật mở cái rầm.
Cô Trịnh Ái Linh chủ nhiệm lớp 12A2 bước vào như một cơn lốc, tay còn cầm xấp tài liệu in vội từ văn phòng. Ánh mắt cô vừa lia một vòng đã đứng hình tại vị trí bàn cuối dãy giữa.

“Tô Cảnh Nhiên? Em lại đánh nhau với Hàn Mục Trạch à?”

Tô Cảnh Nhiên đang cúi đầu chậm máu, ngẩng lên ngơ ngác như con nai vàng trước mũi xe tải. Đống khăn giấy loang màu đỏ, tay phải hắn vẫn còn run run vì cú đấm bất ngờ trước đó. Hàn Mục Trạch thì đang đứng dựa vào cây cột ngoài hành lang, ánh mắt lạnh tanh nhìn xuyên vào trong lớp như chẳng liên quan đến cậu ta.

Trịnh Ái Linh ném xấp tài liệu xuống bàn, giọng rít lên:

“Hàn Mục Trạch, lăn vào đây cho cô!”

Hàn Mục Trạch đút tay túi quần lừ lừ tiến vào cửa lớp, Tô Cảnh Nhiên thì lảo đảo đứng lên.

Giọng cô Trịnh Ái Linh như được nâng thêm một tông, khiến cả lớp giật mình nhảy dựng cả lên.

“Tôi đã quá quen với cái trò đánh nhau của hai em rồi! Lớp học hay võ đài hả?! Vì gái cũng đánh, vì điểm cũng đánh! Lần này tôi – hạ – hạnh – kiểm.”

“Còn bây giờ thì cút ra ngoài cửa đứng phạt.”

Hai bóng người đứng ngoài hành lang. Một người ngửa mặt cười khẩy, một người cúi đầu chửi thầm. Gió buổi sớm thổi nhè nhẹ, quét qua dãy cửa sổ mở hé.

Tô Cảnh Nhiên không nói gì. Hắn lấy tay áo chấm mũi, máu đã khô nhưng cơn đau vẫn âm ỉ.

Hàn Mục Trạch liếc sang một cái. Không lâu, không rõ ràng, nhưng đủ để não cậu ta tua lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong vòng bảy tháng vừa qua, từ lúc cậu ta đặt chân đến cái lớp học này.

Hàn Mục Trạch là học sinh chuyển trường, đến đây đầu năm lớp 12. Không có màn giới thiệu chào hỏi nào tử tế, chỉ có vài ánh nhìn hiếu kỳ và những câu hỏi thầm thì sau lưng. Nhưng Hàn Mục Trạch quen rồi. Cậu ta không quan tâm.

Thứ duy nhất khiến cậu ta ngẩng đầu lên lần đầu tiên trong tiết học đầu tiên, chính là Tiêu Kha Lam. Cô gái ngồi cạnh hắn, mái tóc dài, dáng người nhỏ nhắn, giọng nói vừa đủ nghe nhưng nụ cười thì lại khiến người khác thấy như ánh nắng xuyên qua cửa sổ lớp học.

Và rồi… có một tên con trai cứ nhìn sang phía họ. Ánh mắt không hề giấu giếm, không hề khéo léo. Tên đó chính là Tô Cảnh Nhiên.

Lúc đầu Hàn Mục Trạch chỉ thấy phiền. Cậu ta không có hứng thú bị nhìn như thể mình là kẻ thứ ba chen ngang một đoạn phim tình cảm học đường đang phát sóng. Nhưng rồi, cậu bắt đầu thấy vui.

Từng lần Tô Cảnh Nhiên cau mày khi Tiêu Kha Lam đưa cơm cho cậu. Từng cái liếc xéo khi Tiêu Kha Lam cười với một câu nói vu vơ cậu buông ra. Thậm chí chỉ cần cậu đổi cách gọi từ “Kha Lam” sang “Lam Lam” là bên kia đã đỏ mặt tím tai.

Thú vị thật.

Ở trường cũ, Hàn Mục Trạch cũng là học bá. Không ồn ào, không chơi bời, nhưng ai cũng biết cậu ta không dễ động vào. Lạnh lùng, bất cần, lại thông minh, một combo hoàn hảo để thu hút rắc rối.

Chuyển đến trường mới, cậu ta không có dự định gây chuyện. Nhưng nếu ai đó muốn chơi, đặc biệt là vì một cô gái thì cậu ta không ngại.

Và rồi, sau vài lần để ý, cậu ta biết chắc: Tô Cảnh Nhiên thích Tiêu Kha Lam. Không phải kiểu thích hời hợt, mà là kiểu âm thầm tích góp từng chút hy vọng, từng lần nói chuyện, từng ánh mắt quan tâm. Cái kiểu thích dễ bị bóp nát nhất.

Thế là Hàn Mục Trạch bắt đầu “thân thiết” hơn. Cố tình nhặt giúp cây bút khi Kha Lam đánh rơi, cố tình hỏi bài toán hắn thừa biết đáp án, cố tình nán lại sau giờ học, chờ Tiêu Kha Lam cùng đi về. Và quan trọng nhất, cố tình để Tô Cảnh Nhiên thấy.

Đùa bỡn Tô Cảnh Nhiên ban đầu chỉ là vì cậu ta thích chọc tức hắn, nhưng giờ… tức giận của hắn khiến cậu vui.

“Chắc máu mày tanh lắm!” Hàn Mục Trạch nhếch môi, lên tiếng. “Chứ sao tao lại muốn ngửi nhiều lần như vậy?”

Tô Cảnh Nhiên nghiêng đầu sang, ánh mắt vẫn đỏ ửng vì cú đấm, nhưng nét mặt hắn chẳng hề mất bình tĩnh. Hắn nhìn Hàn Mục Trạch một lúc, rồi chậm rãi nói:

“Có vẻ mày nghiện đánh nhau thật đấy.”

“Chỉ với mày thôi.” Hàn Mục Trạch đáp, không thèm giấu cái cười khẩy.

Sự im lặng ban đầu vỡ vụn như mặt gương bị rạn, từng đường nứt nẻ là từng câu nói mỉa mai, lạnh lùng mà bén như dao. Gió hành lang buốt lạnh nhưng chẳng bằng không khí giữa hai người.

“Chuyện ban sáng, tao nói thật,” Tô Cảnh Nhiên lên tiếng, giọng trầm xuống, nghiêm túc hơn. 

“Tao không thích Tiêu Kha Lam nữa. Mày thích thì cứ theo đuổi.”

“Ồ? Tao đâu cần mày cho phép,” Hàn Mục Trạch quay sang, liếc nhìn một cách lười biếng. “Hay mày đang chơi trò cao thượng để gây ấn tượng?”

Tô Cảnh Nhiên không đáp lại ngay. Hắn hít một hơi sâu, cổ họng khô khốc, và vết thương ở sống mũi thì đang nhức nhối. Nhưng không hiểu sao, hắn lại không muốn buông lời gắt gỏng.

“Không phải,” hắn nói khẽ. “Tao chỉ không muốn cả hai cứ như này mãi.”

“Như này là như nào?” Hàn Mục Trạch nhướn mày. “Mày chịu đòn rồi cảm hóa tao à?”

“Chẳng ai cảm hóa được mày,” Tô Cảnh Nhiên cười nhạt. “Mà tao cũng không cần. Tao chỉ thấy phí thời gian.”

“Thế thì biến đi,” Hàn Mục Trạch nói gọn lỏn. “Đứng cùng hành lang với mày làm tao ngứa mắt.”

Lần này thì Tô Cảnh Nhiên hơi nhíu mày. Hắn cắn môi, rồi quay mặt đi. Nhưng trong lòng lại không thấy giận như mọi lần trước, hắn chỉ thấy hụt. Như thể đã quen với việc bị khiêu khích, quen với ánh mắt kia nhìn mình như một đối thủ, quen với việc cả hai cứ như vậy – giằng co, đấu đá.

Một lúc sau, hắn nói, giọng nhỏ đến mức gió cũng phải im:

“Tao không muốn đánh nhau với mày nữa.”

“Tưởng mày thắng được rồi mới nói câu đó?” Hàn Mục Trạch bật cười. Nhưng lần này, cười xong, hắn lại quay đầu nhìn ra sân trường, không buông thêm lời nào nữa.

Tô Cảnh Nhiên cũng không nói tiếp. Hắn chỉ đứng im, để nắng đầu giờ rọi nghiêng lên nửa gò má, nơi còn vết máu chưa rửa hết.

Chương trước Danh sách chương Chương sau
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →