Mật danh tình nhân

Chương 1: Hãy để tôi diễn vai tình nhân

admin 29/06/2026 60 lượt xem
Chương trước Danh sách chương Chương sau

Trời đổ mưa đúng lúc Khương Du đặt chân đến cổng tòa chung cư cao cấp. Vài giọt nước rơi lên tóc y, vài giọt rơi xuống vai áo vest sẫm màu, y dơ tay gạt nhẹ. Đôi giày da gõ khẽ trên nền đá hoa cương, ánh mắt y hờ hững lướt qua sảnh đông người. Một vài ánh mắt bám theo y không dời. Nhân viên lễ tân cúi người trước mặt.

“Thưa ngài, khách của ngài đã lên căn hộ A tầng penthouse.”

Khương Du không trả lời. Y chỉ đưa mắt nhìn dãy thang máy đặc biệt dành cho chủ hộ, đôi môi mím lại – lạnh hơn cả hơi nước ngoài trời vừa thổi vào.

Vở kịch bắt đầu. Và y không ngờ rằng, người diễn cùng hôm nay… không phải kẻ y có thể nắm đầu dẫn đi như y tưởng.

Ngô Tường đã có mặt từ sớm. Hắn tự pha một ly espresso trong gian bếp lấp lánh ánh đèn vàng. Chiếc áo thun trắng ôm nhẹ cơ thể, tóc hơi ẩm như vừa gội, và gương mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm vô hại khi ngồi vắt chân trên ghế sofa cao cấp.

Trên bàn là hợp đồng đã được in sẵn. Hắn đã đọc kỹ hai lần. Dĩ nhiên là hắn nhớ từng câu chữ, từng điều khoản. Mọi thứ đều không nằm trong tính toán, nhưng lại giống như một vận may từ trên trời rơi xuống. 

Cánh cửa mở. Khương Du bước vào, y đứng yên trong phòng khách vài giây, quét một vòng ánh nhìn, ánh mắt không dừng lại trên người Ngô Tường quá một nhịp, nhưng đủ để cảm nhận sự không ưa hiện rõ như một lưỡi dao giấu trong khăn lụa.

“Khương tổng, cậu ấy đang chờ ngài.” Trợ lý của Khương Du vẫn đứng bất động trong phòng nãy giờ, lên tiếng. Khương Du không nhìn anh ta.

“Cảm ơn, cậu có thể đi được rồi.” Rồi y quay sang Ngô Tường, “Cậu đến sớm hơn dự kiến.”

Ngô Tường mỉm cười, không đứng dậy. “Vì người ta bảo tổng tài nhà họ Khương ghét bị đợi.”

Khương Du thoáng ngạc nhiên. Gì vậy? Một kẻ nghèo hèn được hắn thuê lại có giọng điệu như thế này sao? Nhưng ngay sau đó, Khương Du lại nhớ ra, vế trước đúng, vế sau sai. Hắn nghèo nhưng hèn thì chưa chắc.

Khương Du che giấu ánh mắt ngạc nhiên, không đáp. Y cởi áo khoác, ném nó lên lưng ghế gần đó, rồi bước thẳng tới bàn ngồi đối diện với Ngô Tường. Không khí đặc sệt như vừa pha lẫn cà phê đặc và vài giọt thuốc độc.

“Ba tháng. Trên giấy tờ là quan hệ tình cảm, ngoài đời không cần giả vờ.” Khương Du nhấn ngón tay lên bìa hợp đồng, giọng y trầm đều nhưng đầy uy lực. 

“Tôi cần một người để dẹp yên cuộc ép hôn từ gia đình. Cậu được chọn nếu đủ yên lặng, đủ dễ kiểm soát.”

“Ồ?” Ngô Tường cười nhẹ, nghiêng đầu. “Tôi tưởng anh chọn vì tôi đẹp trai.”

Khương Du khẽ nhếch mép nhưng không hẳn là cười.

“Cậu có thể rút. Tôi có người thay thế.”

“Tôi không rút,” Ngô Tường đáp, “vì tôi cũng cần một chỗ ở yên tĩnh… và tôi cần tiền.”

Hai ánh mắt chạm nhau rồi rời xuống bản hợp đồng. Trong một khoảnh khắc, Khương Du muốn đá kẻ này ra ngoài, nhưng không hiểu sao y lại chần chừ. Cuối cùng y là người đưa tay ký trước. Sau đó, y đẩy bản hợp đồng sang phía hắn.

Ngô Tường cầm bút, xoay nhẹ, rồi cũng đặt bút xuống. Khi hắn chạm đầu bút vào giấy, một suy nghĩ thoáng hiện lên: Ký tên để sống chung với mục tiêu cần tiếp cận. Nghe giống tiểu thuyết trinh thám giả tưởng. Nhưng không, đây là đời thực, và đời thực luôn độc hơn tiểu thuyết.

Chữ ký “Ngô Tường” hiện lên mềm mại hơn mong đợi, nhưng lại cứng ở cuối nét.

Căn hộ penhouse không lớn về diện tích, nhưng mở ra tầm nhìn thẳng xuống trung tâm thành phố. Tường kính, sàn gỗ tối màu, hai phòng ngủ đôi, mỗi chi tiết đều toát lên cảm giác tối giản và bị kiểm soát.

Và Khương Du chính là kiểu người kiểm soát. Y không hỏi Ngô Tường có hành lý không, y chỉ nói: “Phòng bên trái. Không khóa.”

“Anh không sợ tôi lục đồ à?” Hắn nhướng mày hỏi.

“Cậu mà lục được, tôi càng có lý do đá cậu ra khỏi đây.”

“Thế thì tôi sẽ lục kỹ.”

Khương Du quay lưng đi ra ngoài, trợ lý ra ngay theo y. Ngô Tường nhìn theo, môi vẫn giữ nụ cười nhạt nhẽo. Nhưng sâu trong tay áo, ngón trỏ hắn vừa bật một cơ quan nhỏ của chiếc đồng hồ – hệ thống kết nối với tai nghe vô tuyến bên ngoài. 

“Đã vào vị trí. Không gian thuận lợi. Có thể gắn thiết bị nghe lén sau 3 ngày.” hắn nói nhỏ như gió thổi.

Ở một đầu khác của tín hiệu, người cộng sự của hắn, Tống Vĩ lên tiếng: “Mục tiêu có nghi ngờ không?”

Ngô Tường đáp: “Không. Y nghĩ tôi là một thằng sắp thất nghiệp.”

“Cũng không khác là mấy.” Tống Vĩ trêu đùa rồi cúp liên lạc.

Và bọn họ đã có một điểm khởi đầu, tuy không được coi là lý tưởng nhất nhưng cũng là bước đệm để tiến sâu hơn.

 

Bảy giờ sáng, đồng hồ treo tường trong căn hộ penthouse phát ra một tiếng “tích” rất nhỏ. Khương Du mở mắt. Y là kiểu người luôn tỉnh giấc trước tiếng thở dài của chính mình, nếu y có thở dài, thì đó hẳn là vì thế giới chưa chạy kịp ý muốn của y.

Trong căn bếp lạnh màu thép xám, Khương Du uống một ly nước lọc. Y không liếc qua phòng bên, cũng không cần biết “kẻ đồng diễn” tối qua đã dậy chưa.

Người như Khương Du không bao giờ cho phép bản thân bị xao nhãng bởi điều ngoài kịch bản. Kể cả khi có một đoạn đối thoại cứ thi thoảng hiện lên: “Tôi không rút… vì tôi cũng cần một chỗ ở yên tĩnh… và tôi cần tiền”. Giọng nói đó bình thản đến mức khiến y bực. Y nhanh chóng bước ra khỏi cửa.

 

Tòa nhà SynCore Tower sừng sững giữa trung tâm thủ đô Novera, nước S, như một vết chém lạnh lùng trên bầu trời thép của thời đại.

Thang máy dừng lại tầng 52. Một nhân viên đang định bước vào thì sững lại. Cánh cửa hé ra chưa đầy hai giây, đã kịp bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Khương Du phản chiếu trong vách kính. Người đó cúi rạp người, thụt lùi lại, cửa đóng lại ngay tức khắc. Mồ hôi nhỏ giọt xuống cổ áo sơ mi.

Không ai muốn ở cùng không gian kín với Khương Du quá 30 giây.

Khi y bước vào khu hành chính của tầng 79, nhân viên văn phòng tụ tập bên máy pha cà phê đang ồn ã bỗng im bặt. Một nhân viên đang uống cà phê suýt sặc vì hấp tấp giấu ly, một nhóm đang bàn chuyện tài liệu lập tức tản ra như bong bóng vỡ.

Tổng thư ký riêng – một phụ nữ trung niên từng làm việc dưới ba đời lãnh đạo – là người duy nhất không hoảng. Nhưng bà cũng không dám thở mạnh.

Khương Du gật nhẹ. 

“Báo cáo chi nhánh Hokkaido.”

“Trên bàn của cậu. Và… ông Chủ tịch muốn gặp riêng.”

Y dừng lại nửa giây. “Lúc nào?”

“Ngay sau cuộc họp với bộ phận an ninh nội bộ.”

Khương Du không hỏi thêm. Y sải bước về phòng làm việc.

Phòng của Khương Du là một không gian tối giản: tường kính, bàn gỗ đen, một kệ sách trống và không một khung ảnh cá nhân nào. Y không để lại dấu vết trong môi trường mình làm chủ.

Đặt cặp xuống bàn, y mở báo cáo. Mắt lướt nhanh, một cái cau mày rất nhẹ. Có điều gì đó sai.

Số liệu tài chính tháng trước có dấu hiệu bị “làm tròn”. Một vài khoản chi mờ ám từ công ty con mới sáp nhập. Không rõ người gửi, nhưng cách ngụy trang quen thuộc. Khương Du gõ ngón tay lên bàn – một thói quen cũ mỗi khi y cần ép bộ não phải đi trước dữ liệu.

“Khương Tề Hạo đang giấu thứ gì đó. Nhưng tại sao lại để lộ ra đúng lúc này?”

 

Cuộc họp diễn ra lúc 9 giờ.

Khương Du ngồi đầu bàn. Bên trái là Giám đốc Phân tích dữ liệu, bên phải là Trưởng phòng Tài chính. Ai cũng chuẩn bị trước như đang đối mặt một cuộc thi hùng biện.

“Chi nhánh Veda có 3 hợp đồng tài chính không ghi rõ bên ký kết.” Trưởng phòng Tài chính nói.

“Lỗi đánh máy.” Giám đốc Phân tích dữ liệu xen vào.

Khương Du nhìn họ, không nói. Đôi mắt y sáng quắc như đèn pha chiếu vào người đang định nhấn ga trốn chạy.

“Veda,” y nhắc lại, giọng lạnh tanh, “dự án mà Chủ tịch từng điều phối nguồn quỹ đầu tư ngắn hạn năm ngoái.”

Không ai nói gì.

“Tôi muốn hồ sơ gốc trước 4 giờ chiều nay.”

Giọng y không cao, nhưng từng từ rơi xuống như búa đập. Mọi người đứng lên đồng loạt khi y rời phòng họp. Cánh cửa đóng lại, toàn bộ tầng lầu như thở phào một nhịp.

 

Ngô Tường tỉnh giấc lúc 6 giờ 42 phút sáng.

Hắn không dùng chuông báo. Hệ thần kinh của hắn đã được huấn luyện đủ để tỉnh đúng lúc, trong mọi hoàn cảnh. Mỗi sáng, hắn đều cho bản thân một phút bất động trên giường – không phải để ngáp, mà để… nghe.

Hình như…

Tiếng xe rác ở góc phố.

Tiếng cửa sắt ở tầng dưới được đóng lại.

Tiếng bánh mì đang được nướng giòn trong lò của tiệm kế bên.

Mọi thứ diễn ra đúng như hôm qua, hôm kia, và cả tuần trước.

Căn phòng hắn thuê nằm ở tầng ba của một tòa nhà cũ trên đường số 10 – một khu dân cư cũ kỹ, tường mốc nhưng mạng mạnh. Từ đây đi bộ đến công ty vỏ bọc chỉ mất mười hai phút. Công ty nhỏ, tên là Infobyte, chuyên lập trình phần mềm đơn lẻ cho hệ thống kiểm toán – một cái tên nhạt nhẽo đúng kiểu sinh viên mới ra trường dễ bị nhấn chìm giữa hàng trăm hồ sơ.

Bình thường thì Ngô Tường bước xuống nhà, ăn sáng tại một quán bún bò cách chỗ ở năm căn nhà. Vừa ăn, hắn vừa nhìn dòng người chạy qua. Một gã bán hàng rong đẩy xe đi ngang, khua cái chuông leng keng. Một cậu sinh viên ôm laptop chạy muộn.

Mọi thứ đều rất bình thường. Và trong cái bình thường ấy, hắn sống như một phần của nó.

Nhưng hôm nay thì khác!

Hắn mở mắt.

Trần nhà trắng, góc rèm sang trọng, mùi tinh dầu bạc hà lẫn trong không khí máy lạnh – không phải nơi hắn từng ở. Không phải đường số 10. Không phải cái giường hẹp bên cửa sổ cũ.

Đây là căn hộ của Khương Du.

Ngô Tường thở ra nhẹ. Cảm giác lạ nhất không phải là nệm mềm hay ánh nắng qua lớp rèm chống tia UV, mà là… hắn ngủ sâu hơn bình thường.

“Khó chịu thật.” Hắn lẩm bẩm, vươn người dậy, tay vô thức rà quanh mép giường xem có camera hay thiết bị ghi âm nào lộ liễu không.

Không có. Cũng phải. Người như Khương Du không chơi mấy trò con nít. Nếu y giấu gì, chắc chắn là dưới những lớp không ai chạm tới.

Hắn ngồi dậy, liếc qua cửa sổ kính sát trần. Ánh sáng tràn vào một góc phòng. Trên bàn, hợp đồng sống chung vẫn đặt đó, yên vị như một tờ hướng dẫn sử dụng mối quan hệ không có trang cuối.

Hắn đứng dậy, đi về phía tủ quần áo được phân bên trái cho mình. Khương Du sắp xếp sẵn tất cả: sơ mi trắng, quần tây, cà vạt đen, thậm chí là cả… nước hoa. Từng chi tiết nhỏ cho thấy y không có tình cảm, nhưng có thói quen kiểm soát mọi thứ sát sườn.

“Diễn vai tình nhân, mà giống đang đóng thế cho kịch bản tâm thần cưỡng chế thì đúng hơn.” Hắn cười khẽ.

Nhưng hắn biết chính hắn cũng đang diễn. Và cuộc sống chung này chỉ mới bắt đầu.

Ngô Tường đến Infobyte lúc 8 giờ 10 phút. Ở đây, hắn là “Ngô Tường”, nhân viên kỹ thuật, chưa nổi bật, nhưng đủ năng lực để trưởng nhóm tạm tin tưởng.

Hắn ngồi bàn máy thứ ba từ cửa sổ, lưng quay ra hành lang. Ngô Tường mở màn hình, bắt đầu làm việc với những dãy code dài dằng dặc. Thỉnh thoảng, hắn nhìn điện thoại, nơi cài phần mềm theo dõi nội bộ kết nối với tổng bộ. Nhìn sơ qua sáng nay không có gì bất thường, hay nói đúng hơn, từ lâu đã không có gì bất thường. Nhưng hắn biết, một tập đoàn lớn như SynCore mà “không có gì” thì tức là đang “giấu rất nhiều”.

Đến trưa, tin nhắn mã hoá từ hệ thống theo dõi gửi đến: “Đối tượng họp lúc 9 giờ. Không ra lệnh trừng phạt gì, nhưng bắt đầu nhắc tới chi nhánh Veda. Y bắt đầu nghi.”

Ngô Tường nhấp một ngụm cà phê, đăng nhập vào email nội bộ trên điện thoại. Dữ liệu về chi nhánh Veda hiện lên. Hắn đang lần theo một khoản chi mờ ám từng được rút ở đó, đúng vào tháng mà bạn thân của hắn bị “tai nạn”.

Hắn tự nhủ: “Mình không điều tra Khương Du, y chỉ là một con tốt thí bất ngờ rơi vào bẫy. Mình điều tra tổ chức đứng sau y. Nhưng nếu chính y cũng liên quan, thì sao?”

Suy nghĩ đó đã lặp lại nhiều lần, cảm thấy mình “ăn may” hơn bất cứ lần nào đánh cược. Nhưng hắn cũng biết gã đàn ông ấy – Khương Du – dù rất thông minh, nhưng cũng không hoàn toàn làm chủ thế cờ. Cứ như thể y đang bị đẩy đi, và buộc phải kéo theo một “tình nhân hợp đồng” như hắn… mà không hề biết, hắn mới chính là con sói đã cài răng trong lớp lông cừu.

Một đồng nghiệp gọi: “Ngô Tường, lỗi phần mềm này chắc là do đống query tối qua, cậu xem lại giúp nhé?”

Ngô Tường quay lại, mỉm cười: “Ừ, để tớ sửa. Chắc tại mình viết chưa tối ưu.”

Giọng nhẹ, mặt hiền, tay hắn vẫn đang lướt nhanh trên bàn phím.

Ngày làm việc đầu tiên kể từ khi trở thành tình nhân hợp đồng của hắn diễn ra bình yên như thế.

Tối đầu tiên sống chung. Ngô Tường về nhà sớm, nằm dài trên sofa xem hoạt hình cho đến khi nghe tiếng giày da đế cứng gõ xuống nền đá cẩm thạch vang lên từng nhịp một, như gõ vào thái dương ai đó đang muốn trốn vào chăn sau một ngày giả ngây. Hắn bật dậy.

Khương Du trở về nhà lúc 20 giờ 16 phút. Y vừa kết thúc hai cuộc họp liên tiếp và một bữa tối bắt buộc với Chủ tịch tập đoàn – cũng là ông chú ruột, người vừa ngỏ ý muốn mai mối y với con gái nuôi của ông.

Y từ chối. Lý do rất đơn giản: đã có người yêu. Rất tiếc, người yêu đó… giờ đang ngồi vắt chân trên sofa, mặc áo phông, gặm mì tôm và xem hoạt hình mèo máy Doraemon với âm lượng không hề nhỏ.

Khương Du đứng sững ở ngưỡng cửa trong ba giây. Ánh mắt y quét một vòng qua căn phòng, dừng lại đúng hai chỗ: đôi chân đang gác lên sofa da Ý trị giá hai nghìn đô la, và gói mì in hình con gà nằm chỏng chơ trên bàn kính thủy tinh.

Ngô Tường nhìn y, vừa nhai vừa giơ tay lên… tắt TV.

“Anh về sớm thế!” Hắn nói, giọng nhẹ như mây, nhưng mùi bột ngọt trong không khí đã làm câu chào trở nên thiếu trang trọng.

Khương Du tiến vào, tháo cà vạt, ném xuống bàn. Y không ngồi xuống, chỉ nhìn hắn từ trên cao.

“Tôi tưởng tôi thuê người diễn vai tình nhân, không phải sinh viên trọ học.” Y nói, giọng lạnh tanh.

“Thì tôi đang diễn đây mà.” Ngô Tường đáp, nhai nốt miếng cuối, chùi miệng bằng khăn giấy rút từ hộp để trên bàn.

Khương Du nhíu mày. 

“Căn hộ này không phải chỗ để ăn mì. Và càng không phải nơi để gác chân lên đồ nội thất.”

Ngô Tường rút chân xuống thật, nhưng không vì ngại. Hắn duỗi người, cầm vỏ gói mì ném trúng sọt rác cách đó ba bước chân.

“Yên tâm, không dính mỡ. Tôi cũng biết tự trọng chứ. Có ai vừa được thuê vào sống cùng trai đẹp, giàu có, mặt lạnh như thịt đông mà lại dám bày bừa đâu.”

Giọng hắn đầy vẻ trêu chọc, vừa mỉa mai, vừa giả vờ xuề xòa.

“Bớt kiểu đó đi. Tôi không cần tình nhân có miệng.” Khương Du gằn giọng.  Trong lòng y thầm nghĩ, tên này thực ra diễn rất thật.

“Thế anh thuê tượng sáp là vừa rồi.” Hắn đáp ngay.

Không khí lạnh thêm vài độ. Màn hình TVđã tắt nhưng vẫn phản chiếu ánh đèn từ trần nhà xuống bóng của hai người,một đứng, một ngồi, như hai mảnh ghép không bao giờ vừa khít.

Khương Du cúi người, chống hai tay lên bàn kính, gằn giọng: “Tôi không biết cậu định đùa giỡn bao lâu, nhưng nếu cậu còn ở đây để hưởng thù lao, thì hãy biết vị trí của mình.”

Ngô Tường ngẩng lên. 

“Vị trí của tôi á? Chắc là góc bên phải của bức ảnh cưới giả sắp tới.”

 Hắn đứng dậy, mặt đối mặt với Khương Du.

“Còn nếu anh thấy tôi không vừa mắt, cứ kết thúc hợp đồng. Tôi không thiếu chỗ ở. Chỉ hơi thiếu tiền tí thôi.”

Khương Du không nói gì. Nhưng ánh mắt y nặng đến mức có thể ép một người bình thường phải cúi xuống. Chỉ tiếc, Ngô Tường không phải người bình thường. Và càng không định cúi.

“Cậu nghĩ tôi cần cậu sao?” Cuối cùng y nói.

“Tôi nghĩ… chúng ta đang cần nhau.” Hắn đáp.

Một câu nói bình thường. Nhưng trong không gian này, giữa hai người này, nó như tiếng súng đầu tiên trong một cuộc chiến ngầm mà không ai muốn thắng sớm.

Sau năm phút im lặng đến ngột ngạt, Khương Du bỏ vào phòng, đóng cửa lại. Cánh cửa không kêu “rầm” nhưng dư chấn thì vẫn đủ khiến đèn trần khẽ dao động.

Ngô Tường đứng một mình giữa phòng khách, nhìn quanh. Hắn biết Khương Du khó chịu. Hắn cố ý.

“Loại như y, càng lạnh lùng càng dễ vỡ. Và mình thích nghe âm thanh vỡ  vụn khi nó rơi đúng thời điểm.”

Hắn gom rác, lau bàn, không phải vì sợ, mà vì hắn không thích dấu vết. Những gì để lại trong căn nhà này đều phải là những gì hắn muốn y nhớ, không phải mùi gói mì con gà.

Mục đích của Ngô Tường không chỉ là “hợp đồng”, hắn còn phải chinh phục được Khương Du. Mà hắn thì đã nghiên cứu kỹ y – không thể chinh phục một cách thông thường kiểu tình nhân bé nhỏ. Hắn phải gây ấn tượng cực mạnh trước khi đoạt được trái tim y.

“Tại sao tại là tôi?” Ngô Tường từng hỏi như thế khi Tống Vĩ vạch ra kế hoạch.

“Vì cậu là gay.” Tống Vĩ chỉ nói thế.

Trên đường đi ngang phòng ngủ chính, hắn liếc qua khe cửa chưa đóng kín. Khương Du đang đứng quay lưng về phía gương, cởi áo sơ mi. Tấm lưng thon dài, cơ bắp không phô trương nhưng sắc nét giống như một tác phẩm điêu khắc được gọt từ sự nghiêm khắc và cô độc.

Ngô Tường không có ý định nhìn lâu. Nhưng hắn đứng đó thêm ba giây, rồi quay đi, khẽ cười:

“Giỏi giấu cảm xúc thật đấy. Nhưng chẳng ai có thể nắm tay từ sáng đến tối. Ánh mắt anh đôi khi không biết nói dối.”

Đêm buông xuống thành phố. Ngô Tường mở laptop, cắm tai nghe, nhận tín hiệu từ Tống Vĩ – người duy nhất biết hắn đang ở đâu và đang làm gì.

“Ổn không?” Tống Vĩ hỏi.

Ngô Tường cười nhẹ, đặt ngón tay lên bàn phím.

“Ổn. Hơi cay mắt vì mì gói thôi.”

Tống Vĩ cười bên kia màn hình. 

“Đừng mặn mồm quá, kẻo y biết cậu là cảnh sát ngầm thì lại thành nồi lẩu thập cẩm.”

“Đừng lo hão. Tôi là loại ăn gì cũng không rớt nước mắm.” Ngô Tường đáp.

Và hắn tắt màn hình. Trong bóng tối, đôi mắt hắn vẫn mở. Bắt đầu một ván cờ, điều quan trọng không phải là nước đi đầu mà là ai còn lại quân cờ cuối cùng trên bàn cờ.

 

Khương Du nằm nghiêng trong bóng tối, mắt vẫn mở. Cuộc họp sáng nay vẫn chạy lại trong đầu, nhưng không chi tiết nào khiến y khó chịu bằng hình ảnh lúc y vừa bước vào nhà. Đèn chưa bật, TV phát ra tiếng mèo máy, còn tên trai hợp đồng thì gác chân lên sofa như thể đây là phòng trọ sáu trăm nghìn một tháng.

Khương Du siết nhẹ quai hàm. Y chưa từng quen sống với người lạ nhưng lần này là ngoại lệ. Một ngoại lệ mà chính y biết vì sao mình phải chọn.

Lần đầu tiên y nhìn thấy Ngô Tường, đó là ở một quán cà phê gần khu công nghệ. Cậu ta ngồi sát cửa sổ, trước mặt là một laptop cũ, mắt dán vào màn hình, tay ghi chép nhanh trên sổ tay giấy. Áo sơ mi nhăn, tóc rối nhẹ, nhưng ánh mắt lại không giống người mỏi mệt.

Nhưng y dừng lại. Một giây.

Ngay chiều hôm đó, y sai trợ lý tiếp cận, đề nghị một vai diễn, một hợp đồng ngắn hạn. Kịch bản sẵn, vai diễn sẵn, chỉ cần gật đầu. Và hắn đã gật. Nhanh đến mức làm Khương Du mất hứng.

Y từng nghĩ, có lẽ đây là quân cờ để mình có thể cầm lên và đặt bất cứ chỗ nào, nhưng có vẻ như y đã nhầm.

“Cũng tầm thường thôi.” Y lặng lẽ kết luận. “Chỉ cần miếng mồi đủ ngon, ai cũng có thể cắn câu.”

Nhưng không hiểu sao, từ lúc đó đến giờ, y thấy khó chịu. Khó chịu vì cái cách hắn ngồi ăn mì, nhìn y như thể mới là kẻ đang là quân cờ.

Ngô Tường mở mắt lúc 7 giờ 13 phút sáng. Hắn trở mình, nhìn trần nhà trắng nhợt và ánh nắng bị cắt méo bởi rèm chống tia UV.

Không có tiếng động nào ngoài kia. Ngô Tường đoán chắc y đã đi làm, đúng giờ như một cái máy in giấy phạt. Hắn bật dậy, mặc áo thun trắng, quần kaki nhăn, gấp vội chiếc laptop vào ba lô, rồi bước ra khỏi phòng như thể đang sống trong ký túc xá tầng trệt Đại học Công nghệ số.

Quán bánh mì góc đường số 10 là nơi hắn hay ghé nhất, không phải vì ngon, mà vì gần và đông người.

“Bánh mì trứng thêm pate, ít rau, không ớt.” Hắn nói với giọng lười biếng quen thuộc, tay lướt điện thoại.

Bà chủ quen mặt gật đầu, đưa thêm chai nước suối lạnh có dán tem. Hắn ngồi xuống ghế nhựa, mắt nhìn ra đường – đúng kiểu thanh niên chưa đến tuổi trả nợ thẻ tín dụng nhưng đã bắt đầu nghĩ về giá điện. Đời thường đến mức không ai nghĩ đây là một cảnh sát chìm. Và hắn cố tình như thế.

8 giờ 25 phút. Hắn có mặt ở Infobyte, cách SynCore đúng hai dãy phố. Vừa đủ gần để nghe tiếng vọng, vừa đủ xa để không bị nghi ngờ là theo dõi.

Infobyte lụp xụp nhưng sống được nhờ làm outsource cho các công ty kế toán, kiểm toán nhỏ. Sếp hắn tên là Lâm Quang, là người giỏi ăn nói nhưng cộc cằn với nhân viên. Trong công ty, Lâm Quang vừa là giám đốc, vừa là quản gia, kiêm luôn cả nhân viên kỹ thuật.

Hôm nay là ngày Ngô Tường chọn để bị đuổi việc. Và hắn đã lên kế hoạch từ trước đó một tuần.

Chương trước Danh sách chương Chương sau
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →